XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 134927

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/927 lượt.

r>Ngoài phòng tuyết rơi bay tán loạn, mà trong phòng cảnh xuân lại nóng bỏng, hai khối cơ thể quấn quýt bên nhau, thế nào cũng chẳng thể chia lìa.






Chu Tráng Tráng làm sao mà chịu nổi, chỉ có thể mỗi ngày cầu nguyện trời xanh cầu cho vị thân thích kia của mình đến sớm chừng nào hay chừng đó, tốt nhất cả tháng đều làm khách ghé thăm.
Có điều là đối mặt với Thường Hoằng, ngay cả đại thần thân thích cũng không dám chống đối hắn, Chu Tráng Tráng chỉ có thể thầm cầu phúc, những đặc sản mang theo trên cơ bản đều là tự bồi bổ cho bản thân mình.
Tới gần tết âm lịch, nhiệt độ không khí càng lạnh, tuyết lớn phủ đầy trời, điều này làm cho người đầu tiên nhìn thấy tuyết như Chu Tráng Tráng cảm thấy thực mới mẻ, liền mở tất cả cửa sổ, chạy ra ngoài ngắm tuyết rơi. Mỗi khi Chu Tráng Tráng chơi đùa hứng khởi đến bàn tay đông cứng thành đá. Lúc đó may mắn là có cái lò sưởi thiên nhiên, Chu Tráng Tráng mỗi lần đều đưa tay với vào trong quần áo Thường Hoằng hấp thu ấm áp.
Song vào những ngày đại hàn, cơ thể đang ở trong phòng ấm áp, đột nhiên bị một đôi tay lạnh cóng dán áp vào, dù là ai cũng không chịu nổi, Thường Hoằng vừa cắn quai hàm chịu đựng vừa nói với giọng bi thương: “Mỗi khi em làm vậy với anh, anh thực sự nghĩ, lúc trước anh đồng ý làm bạn trai em có phải sai lầm rồi hay không.”
Chu Tráng Tráng riết thành quen với việc Thường Hoằng bóp méo sự thật lúc đầu ai đã theo đuổi ai, vừa sưởi ấm tay, vừa nhàn nhã cười nói: “Hối đi, hối hận cũng đã muộn rồi.”
Vì thế, Chu Tráng Tráng thực thông minh vòng vo chuyển đề tài: “Đúng rồi, em thấy gần đây bộ đội đã nghỉ lễ hết rồi, sau hai ngày nữa chính là Tết âm lịch, hay anh cũng xin phép, chúng ta về nhà của em đi.”
“Sao lại muốn về nhà?” Thường Hoằng hỏi.
“Bởi vì em muốn mau chóng đem mối quan hệ của chúng ta thông báo với gia đình càng sớm càng tốt nha.” Chu Tráng Tráng nói lời này mà mặt không đổi sắc.
Hai mắt Thường Hoằng nhíu lại: “Thực ra là em thèm thịt bằm ngó sen chiên (*) do mẹ em làm đi?”
Chu Tráng Tráng nuốt nuốt nước miếng, sai, là em thèm món thịt kho tàu ah.
Nhưng mặc kệ là thịt bằm ngó sen chiên hay là thịt kho tàu, Thường Hoằng đều đã khắc sâu bản chất Chu Tráng Tráng vào trong tiềm thức.
Nhưng vẫn không thể đáp ứng được.
“Danh sách bộ đội xin nghỉ Tết cũng rất hạn chế, anh mới nghỉ phép trở về, không thể lại xin nghỉ tiếp, chỉ có thể ủy khuất em ở lại đây với anh, sang năm nhất định anh sẽ theo em về nhà. Ngoan, đừng buồn, ngày mai anh bảo người làm cho em thật nhiều thịt kho tàu, thích ăn bao nhiêu đều được.”
Chỉ cần một câu đã đánh trúng điểm G của Chu Tráng Tráng, đương nhiên là nàng vui vẻ đồng ý.
Thường Hoằng không nói dối, giữa trưa hôm sau liền phái Tiểu Lưu trực tiếp hầm chân giò trong nhà bếp phòng tiếp khách. Chu Tráng Tráng không có việc gì, cũng chạy tới ngó quanh. Một mặt là vì muốn tiếp xúc gần gũi với mỹ thực, mặt khác là muốn nghe ngóng từ miệng của Tiểu Lưu xem Phó Dương Dương có lại đến câu dẫn Thường Hoằng hay không.
Hỏi tới hỏi lui, tiểu Lưu trả lời làm cho nàng nửa buồn nửa vui.
Buồn chính là, Phó Dương Dương có một người anh trai cũng ở trong quân đội với Thường Hoằng mà cậu hắn còn là cấp trên của Thường Hoằng.
Vui chính là, tiểu Lưu cũng chẳng thấy Phó Dương Dương xuất hiện trong doanh trại nữa.
Điều này cho thấy rằng hai người không hề gặp mặt.
Tuy là có được đáp án sáng tỏ nhưng Chu Tráng Tráng vẫn không thật sự thấy thoải mái, mỗi khi nhớ tới ả Phó Dương Dương kia từng hai lần ra mặt cảnh cáo, nàng không kìm được sẽ rùng mình.
Tình hình càng yên tĩnh thì càng khả nghi.
Nhưng dù có là chuyện động trời tới đâu cũng không thể sánh bằng sức hấp dẫn của mỹ thực, khi ngửi được mùi thơm mê người của thịt kho tàu béo ngậy, ngay cả Phó Dương Dương là ai Chu Tráng Tráng cũng đều quên hết.
Mắt thấy nồi thịt sắp được bê lên bàn, Chu Tráng Tráng vội chạy lên lầu lấy thuốc hổ trợ tiêu hoá — trước khi đánh boss phải tăng cường thêm sức chiến đấu đã.
Ngay lối cầu thang lên lầu, có một người đàn ông cũng phóng từ trên lầu xuống, đụng trúng Chu Tráng Tráng. Ôm bả vai đau điếng, Chu Tráng Tráng đang định thốt lên vài câu bực tức, nhưng tên kia vừa đưa mắt liếc nàng một cái bỗng như bị tạt nước nóng vội vàng phóng đi mất.
Chu Tráng Tráng sờ sờ lên mặt, trái tim tan nát — xem ra dung mạo nàng không phải xấu bình thường nha!
Còn có thể khiến cho người ta giật mình sợ hãi!
Thuốc hổ trợ tiêu hoá để ở trên bàn, vốn cầm có thể đi nhưng khi Chu Tráng Tráng tiến vào phòng liền cảm thấy có cái gì đó không đúng, giác quan thứ sáu mách bảo khiến cho nàng có một nỗi bất an chậm rãi dâng lên trong lòng. Khi cẩn thận xem xét lại mọi thứ, không phát hiện ra điều gì khác thường, mà Tiểu Lưu dưới lầu đang réo rắt hối thúc nàng xuống lầu đánh chén thịt kho tàu, Chu Tráng Tráng cũng không kịp nghĩ nhiều, cầm viên thuốc chạy xuống lầu.
Thịt kho tàu tiểu Lưu làm quả nhiên là mỹ vị, độ mềm vừa phải, béo mà không ngậy, Chu Trán