Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 134932
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/932 lượt.
g Tráng sung sướng ăn, thiếu chút nữa nhai nuốt luôn cái lưỡi. Bộ dạng ăn kia ngay cả Tiểu Lưu bên cạnh cũng không nhìn nổi, nhanh chóng tìm cớ rời đi.
Ăn uống no nê, Chu Tráng Tráng bê bụng lên lầu, nằm trên giường nghỉ ngơi rồi chìm vào giấc ngủ lúc nào không hay.
Đang trong mộng tiếp tục ăn ngấu nghiến thịt kho tàu, bỗng nhiên có tiếng đập cửa ầm ầm làm nàng bừng tỉnh. Chu Tráng Tráng mở mắt ra, phát hiện trời đã tối om, mà chung quanh thực là yên ắng, quả là có chút không bình thường.
Còn chưa kịp phản ứng, cửa phòng đã bị đá văng ra, một đám người lạ mặc quân phục xông vào, không thèm để ý sự có mặt của nàng, bắt đầu lục tung đồ đạc, như là đang tìm vật gì đó.
Chu Tráng Tráng bị tình hình trước mắt dọa hoảng sợ, mặt mũi trở nên trắng bệch. May mắn ngay lúc này, Thường Hoằng vọt tiến vào, lạnh lùng liếc nhìn những người rồi đi đến bên Chu Tráng Tráng, cầm bàn tay lạnh như băng của nàng, nhẹ giọng an ủi nói: “Không có việc gì cả, chỉ là hiểu lầm thôi.”
“Bọn họ muốn làm cái gì?” Chu Tráng Tráng nép sát thân mình vào người Thường Hoằng hỏi.
“Có một dữ liệu bị trộm, họ cần phải lục soát mọi nơi trong ngoài để tìm ra bằng được.” Thường Hoằng ra sức kể lại sự việc với vẻ bình tĩnh.
Nhưng Chu Tráng Tráng biết, nếu sự tình không nghiêm trọng, cũng sẽ không xuất động nhiều binh lực như vậy để tìm kiếm.
Lúc này, dẫn đầu nhóm người là một quân nhân trẻ tuổi lôi từ dưới gầm giường ra một cái túi nhựa được bọc cẩn thận, trên gương mặt trắng như sứ kia là đôi môi mỏng đang khẻ nhếch lên, cười mỉa mai với Thường Hoằng: “Thường Hoằng ah, xem ra, đây cũng không phải là hiểu lầm.” (Cái nước da trắng như sứ này khỏi nói mọi người chắc cũng đoán ra có liên quan tới ai rùi nhỉ?)
Thường Hoằng vẫn nắm tay Chu Tráng Tráng nhưng lúc này đây, tay hắn cũng thật lạnh, vô luận thế nào cũng không thể sưởi ấm được cho nàng.
Nhìn thấy quanh mình vô số người mặc đồng phục xanh biếc, Chu Tráng Tráng bỗng nhiên cảm giác chính mình đang rơi vào một cái bẫy.
Một cái bẫy thâm sâu không thấy đáy.
Gần sát tết, số người nghỉ phép nhiều hơn thường ngày, quân đội nới lỏng cảnh giác, mà vào ngày hôm đó, một phần tư liệu quan trọng về bí mật quân sự bị đánh cắp.Việc này có quan hệ mật, đội trưởng hạ lệnh dù có lật tung ba thước đất lên cũng phải tìm ra tên ăn cắp.
Vị binh sĩ nào đó nói, vào ngày hôm đó từng thấy một người lạ mặt vào phòng tiếp khách của đơn vị.
Vị nhân viên phục vụ nào đó của phòng tiếp khách cũng nói, quả thật cùng ngày có thấy một người lạ vội vàng tiến vào rồi cùng trò chuyện với Chu Tráng Tráng một lúc.
Mà trên cái bao bì nhựa chứa cái đĩa cứng phần mềm kia có in rõ dấu vân tay của Chu Tráng Tráng.
Tất cả các chứng cứ đều chĩa mũi nhọn vào Chu Tráng Tráng.
Điều duy nhất nàng nhớ rõ chỉ là một ít hành động của mình — mỗi ngày mở mắt ra liền ngồi xổm trước cái ô vuông kia, lấy tay hứng ánh sáng.
Tia sáng cũng không có độ ấm, nhưng Chu Tráng Tráng lại rõ ràng cảm giác được nhiệt, hơi ấm kia sao rất đỗi quen thuộc, tựa như Thường Hoằng không có việc gì mà sủng nịch đem bàn tay lạnh lẽo của nàng đặt ở trước ngực mình, dùng nhiệt độ cơ thể từ từ sưởi ấm tay nàng, trái tim nàng.
Chu Tráng Tráng không có ngày nào là không nhớ đến Thường Hoằng, cho dù thê lương, nàng vẫn luôn tin tưởng, Thường Hoằng chắc chắn sẽ tới cứu nàng.
Mặt trời mọc rồi lặn, bốn phía đều rất yên tĩnh, ngay khi Chu Tráng Tráng nghĩ yên tĩnh này sẽ là ấn ký vĩnh hằng trong cuộc đời nàng thì cửa sắt bỗng nhiên mở ra.
Trong bụi bậm ồn ào náo động, ánh nắng đã lâu như thác lũ tràn ùa vào, mắt Chu Tráng Tráng đau đớn, nàng không chịu nổi, lấy tay che mắt. Trong thứ ánh sáng chói loá mông lung, một thân ảnh quen thuộc đi tới nàng, gắt gao đem nàng ôm vào trong ngực.
Cái ôm giống như ngày mai chính là ngày tận thế.
“Mọi chuyện đã giải quyết xong rồi.” Thường Hoằng nói với nàng như vậy.
Nhưng Chu Tráng Tráng cảm thấy sự tình cũng chưa có xong đâu.
Từ nơi giam giữ đi ra, Thường Hoằng trực tiếp đưa nàng ra khỏi doanh đội, nhưng dọc đường đi nhìn thấy ánh mặt mọi người đều rất khác thường, biểu lộ ra vẻ tìm tòi nghiên cứu cùng phòng bị.
Ngay cả Tiểu Lưu đến đưa tiễn cũng tần ngần muốn nói lại thôi.
Cho tới lúc hai người ngồi trên xe lửa, Chu Tráng Tráng mới có thể hỏi Thường Hoằng: “Chúng ta đang lưu vong sao?”
“Ta cũng không phải Schwarzenegger (*), có thể mang em vượt qua mưa bom bão đạn. Yên tâm đi, không có việc gì, em an toàn rồi.” Thường Hoằng mỉm cười, nhưng bởi vì mệt mỏi, cũng không có khí lực lộ ra tiểu bạch nha mà Chu Tráng Tráng tưởng niệm đã lâu.
(*) Schwarzenegger: diễn viên trong phim “Kẻ Huỷ Diệt”. Tìm hiểu thêm: click
Chu Tráng Tráng còn muốn hỏi gì đó, nhưng nhìn thấy tơ máu trong mắt Thường Hoằng, buộc phải nuốt lời chính mình xuống yết hầu.
Chỉ cần bọn họ bên nhau, còn có cái gì phải nghi ngờ chứ?
Xe lửa dừng lại ở một nơi xa lạ, Chu Tráng Tráng vẫn không hỏi gì, chỉ đi theo Thường Hoằng cùng n