Tác giả: Tát Không Không
Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015
Lượt xem: 134924
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/924 lượt.
hau đón ô tô đi tiếp, ngồi hơn hai giờ, cuối cùng dừng lại ở một thôn làng non xanh nước biếc.
Đứng nhìn từ trên cao, trước thôn có một con sông xanh biếc trong veo, những nơi còn lại đều là đồng ruộng bát ngát, trong không khí có mùi vị tươi mát, trong lành.
Chu Tráng Tráng mới vừa khôi phục tự do, giờ phút này có thể hưởng thụ loại hệ sinh thái phong phú này, tự nhiên thể xác và tinh thần đều buông lỏng.
Thường Hoằng nắm tay nàng đi thẳng vào thôn, kỳ quái chính là, mọi người chung quanh tựa hồ đều quen biết hắn, đều dừng làm việc chào hỏi hắn.
“Thường tiểu tử, cả năm rồi không thèm trở lại thăm nha.”
“Thường ca ca, chị bên cạnh là vợ anh sao? Trông rất tròn trịa a, ánh mắt thật tốt.”
“Thường tiểu nhị, nhà ta vừa mới làm tàu hủ, ngon tương đương với trong thành phố bán đó nha, đợi lát nữa đi qua lấy hai chén về ăn.”
Thường Hoằng nhất nhất cười đáp lại, mà từ đáy lòng Chu Tráng Tráng cũng tự nhiên thích nơi này – cũng chỉ có nơi này mới khen cái tướng tròn trĩnh của nàng mà thôi a!
Tiếp tục đi đến một cái nhà nhỏ đầu thôn đông, Thường Hoằng mới dừng lại.
Trên cửa nhà không có khóa, đẩy ra, bên trong phảng phất như thật lâu rồi không người ở nhưng vật dụng trong nhà lại không hề có bụi bặm.
“Nơi này là chỗ ở trước đây của ông nội anh, sau khi ông qua đời, hang xóm láng giềng mỗi ngày đều sẽ đến đây giúp quét tước.” Trong đôi mắt Thường Hoằng giống như chứa đầy núi rừng xanh mướt, vô cùng tĩnh lặng.
Bởi vì biết bọn họ đến, mọi người trong thôn đều đem rau củ hoa quả tươi ngon tới, Thường Hoằng liền xắn tay áo vào nấu cơm, Chu Tráng Tráng làm trợ thủ.
Trong lúc nấu cơm, Thường Hoằng kể cho nàng nghe chuyện về ông nội.
Ông nội được sinh ra ở đây, lớn lên ở đây, chết đi cũng tại nơi này. Ông là người tiên phong cũng là người duy nhất mở lớp dạy học, đào tạo ra không ít sinh viên trong thôn thành tài.
Sau này, ba Thường Hoằng vào bộ đội, trở thành quân nhân cấp cao, muốn đón ông nội vào thành phố sống nhưng ông nội sao cũng không chịu, ông bảo nếu ông rời đi thì lấy ai dạy học cho xấp nhỏ. Ba Thường Hoằng tuy buồn bực, nhưng không thể làm sao được đành tùy vào phụ thân.
Ba năm trước, ông nội bị xuất huyết não qua đời, người trong thôn luôn tôn kính ông, tự phân công cùng nhau bảo vệ căn nhà này.
“Thông thường hàng năm anh sẽ về đây ở vài ngày, mọi người nơi này rất thuần phác, so với nơi chúng ta sống hoàn toàn khác biệt.” Thường Hoằng nói. (Q: anh đang nói mĩa người nào đó mà chúng ta ai cũng biết – PDD, ta hận)
Chu Tráng Tráng rốt cục hiểu được dụng ý của hắn — hắn đưa nàng đến đây chính là muốn phong cảnh trong lành cùng tình người đôn hậu đến an ủi miệng vết thương của nàng.
Chu Tráng Tráng tuy rằng chưa từng kể cho Thường Hoằng nghe những thống khổ lúc mình bị giam cầm, nhưng Thường Hoằng làm sao lại không biết — một tháng bị nhốt trong cái không gian nhỏ hẹp kia dù có là trai tráng kiên cường cũng trụ không nổi.
Thường Hoằng cùng Chu Tráng Tráng sống trong ngôi làng nước non xinh đẹp này.
Mỗi sáng, Thường Hoằng đi giúp hương thân làm việc nhà nông, Chu Tráng Tráng liền chạy nhảy khắp nơi, hái hoa dại, chăn trâu, hoặc là nghịch ngợm bị ong mật đuổi chạy vòng vòng quanh núi.
Nhàn rỗi đến mức thấy ngày cứ dài ra như vô tận.
Vì ông nội Thường Hoằng là một người tốt cộng với vẻ mặt Chu Tráng Tráng luôn vui tươi, hớn hở, hai người chưa bao giờ thiếu cơm ăn, ngày ngày đều có các bác gái nhiệt tình kéo bọn họ về nhà ăn cơm.
Tuy rằng thức ăn đơn giản, nhưng nguyên vật liệu đều là từ thiên nhiên tinh khiết thịt cá tươi ngon rau dưa xanh biếc, không cần phải có trù nghệ cao siêu cũng có thể nấu ra hương vị đậm đà, dư vị vấn vương.
Trường học đã khai giảng lại, nhưng Thường Hoằng lại tự quyết xin phép trường cho nàng nghỉ bệnh; hắn thường xuyên nói chuyện điện thoại với ai đó, thanh âm mờ hồ là một giọng nữ, lại luôn tránh đi nàng mỗi khi tiếp điện; hắn làm nàng cười vui càng ngày càng nhiều, khiến nàng tức giận càng ngày càng ít — giống như là muốn cho nàng vĩnh viễn nhớ rõ mấy ngày nay thực sự là chuỗi ngày hạnh phúc nhất.
Nếu những biểu hiện dị thường chính là tơ nhện thì cũng đã dày đặc, có thể may thành một khối vải, bịt kín miệng mũi của Chu Tráng Tráng lại, tuy không khí vẫn có thể lọt qua, nhưng chỉ càng làm tăng thêm một cảm giác rất buồn chán trong lòng nàng.
Chu Tráng Tráng không hỏi, chỉ là giữ kín bí mật, ngay cả giấc ngủ cũng không an ổn. Thường xuyên đang ngon giấc tự nhiên thức tỉnh lúc nửa đêm, sau đó rốt cuộc ngủ lại không được. Mà càng làm cho nàng kinh hãi chính là, tỉnh dậy lại phát hiện, Thường Hoằng cư nhiên đang mở to mắt nhìn mình.
Trong ánh mắt kia mang theo tia quyến luyến.
Không thể không nói, Chu Tráng Tráng tâm hoảng ý loạn.
Liên tục như vậy, nàng vượt qua nỗi lo sợ bất an được hơn mười ngày, những ngày này khiến nàng nhớ lại cảm xúc mỗi đêm trước kỳ thi mà chưa kịp ôn bài, nhìn thấy sách vở chất đống, cũng không biết phải bắt đầu từ đâ