XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 134922

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/922 lượt.

thứ gì để ăn.”
Nhưng theo biểu tình Thường Hoằng xem ra, lời thề này thực không quá đáng tin.
Để ổn định tinh thần chiến sĩ vững vàng, Chu Tráng Tráng lấy hết sức cắn răng, dậm chân, tăng thêm lời thề: “Con nếu sau này chạy theo người khác, phạt con cả đời không hạnh phúc!”
Đối với lời thề đậm chất nghệ thuật này, Chu Tráng Tráng cảm thấy thực hài lòng.
Quay đầu lại nhìn Thường Hoằng, chỉ thấy khuôn mặt hắn bị ánh nến chiếu vào, giống như cũng theo gió lay động: “Chu Tráng Tráng, em cần phải nhớ rõ lời thề hôm nay.”
“Em đương nhiên nhớ rõ.” Chu Tráng Tráng cũng không phải cô nàng ngu ngốc, lập tức yêu cầu: “Anh cũng vậy, anh cũng phải thề với em.”
Thường Hoằng giơ tay lên, đối với mộ bia nói: “Con thề, nếu đời này con phụ bạc Chu Tráng Tráng, vậy khiến cho mặt con bị phá huỷ một nửa.”
Chu Tráng Tráng khinh thường: “Lời thề của anh độ tin cậy quá thấp, còn hủy một nửa, anh sao không nói một phần tư a?”
“Một nửa hoàn hảo còn lại phải để dành cho em a.” Thường Hoằng mỉm cười, nụ cười đầy ý nghĩa, như là bút đã nhúng mực, làm cho người ta không khỏi đoán rằng — nhiều mực như vậy, điều sắp viết xuống đến tột cùng là chuyện gì?
Nhìn thấy vẻ mặt của hắn, Chu Tráng Tráng trong lòng nghi ngờ, hắn có hay không muốn nói với mình điều gì.
Tơ nhện lại dệt vải ở trong miệng mũi nàng tạo thành cái lồng càng ngày càng chặt, Chu Tráng Tráng vẫn có thể hô hấp nhưng dưỡng khí ngày càng ít, nàng thậm chí kỳ vọng ngày đó có thể mau tới.
Mà khi ngày đó thực sự đã đến, Chu Tráng Tráng lại bắt đầu hối hận, nếu có lựa chọn, nàng tình nguyện vĩnh viễn bị che giấu, cho dù kéo dài hơi tàn, cũng vẫn là sống, còn hơn so với ngực bị hung hăng đâm một đao, mất mạng ngay tại chỗ.
Chu Tráng Tráng nhớ rõ sự tình phát sinh ngày hôm đó là một ngày nắng sáng, đã lâu mới thấy ánh mặt trời mùa xuân, tỏa sáng trên cơ thể, chậm rãi hòa tan cả băng giá mùa đông.
Rất kỳ quái, dựa theo lệ thường, lúc phát sinh chuyện như vậy hẳn phải vào một ngày trời âm u mây mù, nhưng chẳng phải vậy, ngày ấy là ngày đẹp trời không thể đẹp hơn nữa.
Chu Tráng Tráng tỉnh lại, không thấy Thường Hoằng ở bên cạnh.
Chạm vào gối đầu của hắn, thật lạnh lẽo, xem ra hắn đã rời giường thật lâu.
Chu Tráng Tráng xuống giường, đánh răng rửa mặt, nấu một nồi cháo nhỏ, chuẩn bị dưa muối, chờ Thường Hoằng trở về ăn.
Nhưng hai chén cháo kia, mãi cho đến giữa trưa cũng không có động vào.
Thường Hoằng, cũng chưa có quay về.
Chu Tráng Tráng trong lòng bàn tay đổ mồ hôi ngày càng nhiều, nàng bắt đầu gọi điện thoại cho Thường Hoằng, rất kỳ quái là, bên kia rất nhanh liền tiếp điện, giống như biết nàng sẽ gọi tới.
“Thường Hoằng, anh đang ở đâu?” Chu Tráng Tráng ngữ khí có chút lo lắng.
Sau đó bên kia truyền tới, không phải là giọng của Thường Hoằng, mà là một giọng nữ.
Giọng của một khuôn mặt trắng như sứ: “Thường Hoằng sẽ không trở lại, hai người đã chấm dứt, sau này tôi sẽ là người bên cạnh anh ấy.”
Nghe thấy tiếng nói này, tay Chu Tráng Tráng đổ mồ hôi lạnh, mệt mỏi, giống như đã không thể giữ nổi điện thoại: “Phó Dương Dương, cô rốt cuộc làm cái gì? Cô đem Thường Hoằng giấu đi đâu rồi?”
“Hiện tại tôi nói cái gì, cô cũng sẽ không tin tưởng, vậy để Thường Hoằng nói với cô đi.” Phó Dương Dương cười lên một tiếng, tiếng cười kia lại khiến cho màng nhĩ Chu Tráng Tráng thật đau đớn.
Di động lặng im một lúc ngắn ngủi, ngay sau đó, giọng của Thường Hoằng truyền đến: “Chu Tráng Tráng, chúng ta chia tay.”
Tơ nhện đã giăng thành một tấm vải thấm ướt dày, bắt đầu mạnh mẽ bịt kín miệng mũi nàng, không khí chẳng thể tiến vào.
Cái loại hít thở không thông này làm cho Chu Tráng Tráng khó chịu đến mức muốn chết đi: “Anh. . . . . . nói cái gì?”
Lại trầm mặc thêm một lần nữa, ngay tại lúc Chu Tráng Tráng nghĩ đây chỉ là một cơn ác mộng, Thường Hoằng lại mở miệng: “Chúng ta không thích hợp, trên thực tế tình cảm cũng không sâu đậm, thực xin lỗi, chúng ta chia tay đi.”
Điện thoại cứ thế bị cắt đứt.
Tiếng “đô đô đô đô đô đô” vang lên quanh quẩn ở trong đầu óc Chu Tráng Tráng, càng không ngừng va chạm.






Chu Tráng Tráng vẫn không ngừng gọi điện thoại cho Thường Hoằng, nhưng lần nào cũng chỉ nghe thấy giọng nữ lạnh lùng phát ra –”Số máy quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được.”
Chu Tráng Tráng trở nên cố chấp bướng bỉnh, vẫn không ngừng bấm số gọi cho đến khi di động hoàn toàn hết pin lúc này mới chịu buông tha.
Nhấc đôi mắt chua xót lên mới phát hiện thời gian lặng lẽ trôi qua mau, mặt trời bên ngoài đã ngã về tây từ lúc nào.
Chu Tráng Tráng chống tay định đứng dậy, nhưng vì đã ngồi quá lâu, chân vừa động đậy giống như có vô số kim châm đâm vào, chống đỡ không nổi sức nặng của cơ thể, một tiếng “phịch” ngã xuống đất.
Sàn nhà lạnh như băng thấm tận vào tim phổi, đau muốn chết, ngay lúc nàng kêu trời trời không đáp, kêu đất đất không nghe, một bóng người vọt tiến vào, lo lắng ân cần nâng nàng dậy.
“Đi về trước đã.” Hải Nhĩ tránh ánh mắt