XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!

Huấn Luyện Viên Xin Chào, Huấn Luyện Viên Tạm Biệt!

Tác giả: Tát Không Không

Ngày cập nhật: 02:50 22/12/2015

Lượt xem: 134923

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/923 lượt.

u, liền lo lắng đến mức đầu rơi máu chảy. Cái loại thống khổ triền miên này cứ như là nước đường được đun nấu nóng chảy ra trực tiếp xối lên trái tim, bỏng rát bám chặt.
Chu Tráng Tráng hận ông trời sao không thể ban cho nàng một niềm vui vẻ trọn vẹn.
Hôm nay lại là một đêm không ngủ, nằm đến hừng đông không thể chống trụ được nữa, nàng nặng nề thiếp đi. Tỉnh dậy thấy bên cạnh giường có một bát súp trứng (*) bốc khói nghi ngút, mà Thường Hoằng ngồi ở một bên nhìn di động, tâm sự giống như mây đen u ám.
Chu Tráng Trán bưng bát soup trứng lên ăn, vừa hỏi: “Làm sao vậy?”
Lời nói tuy rất bình tĩnh, nhưng bàn tay không tự chủ lại hơi hơi run lên, khiến cho nước soup trong bát có chút sóng sánh.
Thường Hoằng nghe thấy, cảm xúc khi nãy bỗng chốc bay đi, quay đầu lại cười, cười đến sáng lạn, thậm chí khiến Chu Tráng Tráng tưởng rằng ánh mắt u ám tựa mây đen kia của hắn là ảo giác.
“Ăn xong rồi, anh dẫn em tới một nơi.” Thường Hoằng nói.
Chu Tráng Tráng gật đầu đáp ứng, giờ phút này nàng chỉ có thể nắm chặt tay hắn.
Hai người đi đường núi khoảng nửa giờ, dọc đường đi thấy tất cả đều là cảnh sắc cô quạnh, tuy rằng đã sang xuân, nhưng mùa đông vẫn cố chấp chiếm cứ không chịu rời đi. Trong cảnh đông hiu quạnh như thế, bỗng chốc thấp thoáng hiện ra vài cảnh xuân sắc, làm cho lòng người sinh ra chút mong chờ, một niềm hy vọng mỏng manh, làm cho trong lòng đầy nỗi xốn xang.
Trong suy nghĩ lung tung, Chu Tráng Tráng cùng Thường Hoằng đã đi tới một nghĩa trang.
Nghĩa trang trong thôn đều ở gần đồng ruộng, nhìn qua cũng không có điểm gì khác lạ.
Thường Hoằng nắm tay Chu Tráng Tráng, đi tới trước một ngôi mộ, mộ phần chỉ dùng đá trắng bình thường xây, mộc mạc đơn giản, không có tí xa xỉ nào. Căn cứ vào chữ trên bia mộ, Chu Tráng Tráng biết đây là mộ của ông nội Thường Hoằng.
Thường Hoằng quỳ trước mộ phần, bắt đầu thắp nến, đốt giấy tiền vàng bạc, vừa nói chuyên với mộ bia:“Ông nội, lúc trước ông không phải một mực thúc giục con mau chóng có người yêu sao? Hiện tại con đưa cháu dâu đến đây, ông nhìn xem xem.”
Nếu Thường Hoằng đã nói như vậy, Chu Tráng Tráng không thể đứng mãi, vì thế cũng quỳ xuống trước mộ nói: “Ông nội, lần đầu tiên gặp mặt, con tới vội vàng, cũng chẳng mang thứ gì tốt tới cho ông hết, lần sau con đốt cho ông một bộ mạt trượt và nhiều thứ khác nữa, àh đúng rồi, hiện tại những nữ hầu bằng giấy trẻ tương đối phổ biến, nếu được, lần sau con sẽ đốt cho ông mấy cô nha?”
Vừa dứt lời, Thường Hoằng liền sâu kín nhìn nàng một cái.
Chu Tráng Tráng giải thích: “Những người lớn tuổi dưới ấy cũng có nhu cầu nha. Anh thật không xứng đáng làm con cháu, lại còn dám lườm em.”
“Anh không phải lườm, chỉ là muốn nhắc nhở em, bên tay phải em, đấy . . . . . . đó là mộ phần của bà nội anh.” Thường Hoằng chậm rãi nói ra làm cho Chu Tráng Tráng cả người đổ mồ hôi lạnh.
Người đang dưới mái hiên, không, người đang ở trước phần mộ tổ tiên, không thể không cúi đầu.
Chu Tráng Tráng chỉ có thể vội vàng quỳ xuống trước mộ của bà nôi, liều mạng nhận sai: “Bà nội, con sai rồi, bà yên tâm, con nhất định không cho những tiểu yêu tinh này đến quấy rầy bà cùng ông nội yên tĩnh. Bà nội, bà nhất định phải tha thứ cho con, ngàn vạn lần đừng đến bên giường nhìn con, con không chịu nổi sợ hãi, tất sẽ đái dầm. Mà con ướt thì không có gì, mấu chốt là cháu trai của bà hiện tại cũng ngủ cùng con chung một cái giường, hắn ướt mới thật là đáng sợ !”
Thường Hoằng nhìn Chu Tráng Tráng, chỉ cảm thấy buồn cười, nét cười liên tục ở trên mặt, nhưng không kéo dài.
Chu Tráng Tráng cầu xin tha thứ xong, quay đầu lại nhìn Thường Hoằng, chỉ thấy hắn quỳ xuống trước mộ phần bà nội, đốt tiền giấy, hương, nến, cùng hai lão nhân gia nói chuyện.
“ Bà nội, con không lừa bà, con nói nhất định sẽ tìm được một cô gái tốt mà, tuy rằng Chu Tráng Tráng tham ăn, nhưng tâm địa không xấu, ngoài trừ nàng có thù oán với thịt ra thì đối với ai cũng hiền lành, tốt bụng, con bên cạnh cô ấy rất tốt, ông bà yên tâm.”
Chu Tráng Tráng tròn miệng, em có quan hệ rất tốt với thịt nha!
“Tất cả mọi người trong thôn đều khen cô ấy tốt, đúng rồi, ông bà chưa được chứng kiến cảnh cô ấy ăn cơm, nhìn rất vui vẻ, hôm nào đó con đưa cô ấy lại đây ăn cơm cho ông bà xem.”
Chu Tráng Tráng lại tròn miệng: ai không có việc gì lại ở trước phần mộ tổ tiên biểu diễn ăn cơm a!
“Bất quá, cô nhóc này có một khuyết điểm rất lớn, chính là không đủ kiên trinh, con hơi lơ là một chút thì cô ấy liền đi theo người khác.”
Chu Tráng Tráng lần này bắt đầu có kháng nghị: “Nói bậy, đó đều là những trường hợp đặc biệt, Thường Hoằng anh ngàn vạn lần đừng có ăn nói bừa bãi.”
“Sao?” Thường Hoằng quay đầu, đôi mắt phản chiếu ánh nến mơ hồ chuyển động: “Vậy em có thể thề trước mộ phần của ông bà không?”
“Thề thì thề, em sợ anh sao?” Chu Tráng Tráng lúc này liền giơ tay lên, đối với phần mộ của hai vị lão nhân trịnh trọng nói: “Có ông trời trên cao, ông bà ở trước mặt, về sau nếu con lại chạy theo người khác, vậy. . . . . . liền phạt con không có