XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hương Mật Tựa Khói Sương

Hương Mật Tựa Khói Sương

Tác giả: Điện Tuyền

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341593

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1593 lượt.

ong lưu, nhất định vật cực tất phản (*), hôm nay quả đúng y như rằng, chẳng ngờ cả hai người con trai đều là đoạn [tụ'>.”
(*) Cái gì mà thái quá chắc chắn sẽ bị biến thành ngược lại. Ví dụ: vui quá hóa buồn
Ta đang tỏ vẻ khiêm tốn lắng nghe cao kiến của Phác Xích Quân, thì thấy sắc mặt Phượng Hoàng bay xa ba ngàn thước, trong đôi mắt bén nhọn của hắn đao quang kiếm ảnh đằng đằng xỉa ra.
Lại nhìn sang Thiên Hậu, sắc mặt cao thâm, nhưng Thiên Đế bên cạnh lại mỉm cười, nói: “Nhánh cây này ngược lại nhìn cũng hay, chẳng biết người bạn thân của con ta hôm nay có đến dự tiệc?”
Phượng Hoàng thu hồi ánh mắt, nheo nheo mắt nhìn sang Tiểu Ngư tiên quan, Tiểu Ngư tiên quan mặt không đổi sắc tâm không loạn, vân đạm phong khinh nói: “Bằng hữu của Nhuận Ngọc không phải thần tiên, chỉ là một Tinh Linh mà thôi, do đó hôm nay không được mời đến.”
“Thật đáng tiếc. Có lẽ là một vị cao nhân phương ngoại đạm bạc, lần sau nếu có tiệc rượu, đừng ngại gởi thiệp mời đến nhé”. Thiên Đế hòa nhã nói.
“Dạ!”. Tiểu Ngư tiên quan cúi lạy một cái rồi quay trở lại chỗ ngồi.
Cao nhân phương ngoại đạm bạc? Ta xoa cằm, Thiên đế này nhãn lực không tồi nha, chỉ dựa vào một cành cây bồ đào mà có thể nhìn ra nhân phẩm hơn người của ta, lời bình luận trúng phóc điểm mấu chốt.
Phượng Hoàng khẽ chau mày, đang muốn nghiêng người nói gì đó với Tiểu Ngư tiên quan. Phác Xích Quân bên cạnh lại cười hì hì vỗ vỗ vai ta: “Hóa ra Tiểu Nhị Tiên là một Tinh Linh, thế thì phẩm giai của chúng ta cũng tương đương nhau!”
Thấy thế, Phượng Hoàng bỗng dừng câu chuyện, quét ánh mắt sang, dừng ngay trên bả vai của ta, khóe môi mím chặt, búng ngón tay một cái, một đốm sáng màu đỏ nhỏ cỡ một con đom đóm phóng xẹt qua giữa điện y như một tia chớp bay thẳng về phía ta, tốc độ quá nhanh, ta còn chưa kịp né tránh, đốm sáng đỏ đã bay sượt qua vai ta, không thấy tung tích.
Hú hồn! Cũng may Phượng Hoàng ra tay không chính xác, chẳng biết hắn đã dùng pháp thuật lợi hại gì để đối phó ta, ta vỗ vỗ ngực, còn chưa kịp vui mừng, thì cảm thấy phía sau có một vật gì đó rất lạnh lẽo dán vào người mình.
Ta thò tay ra chộp lấy, một cảm giác trơn tuột như nước chảy qua tay, lại bóp bóp nắn nắn, hơi mềm mềm.
Dài nhỏ, trơn bóng, mềm mại… chẳng lẽ là… ? Tất cả lông tơ sau gáy dựng đứng hết lên, ta từ từ quay đầu lại.
“Rắn!”
Tuy là bình tĩnh lý trí như ta, tuy là đạm bạc phương ngoại như ta, cũng phải nhảy dựng lên. Phật tổ gia gia ơi Phật tổ gia gia, một con rắn lục cả người xanh biếc lại lớn như vậy uốn lượn ngoằn ngoèo trên tấm bồ đoàn phía sau lưng, kẻ thù thiên nhiên của bồ đào chúng ta đó, hai hàm răng ta đánh cầm cập.
“Hmm...”. Ai đó trầm giọng lên tiếng, có phần không vui xen vào: “Vị tiên hữu này có chuyện gì vậy?”
Ta quay đầu lại, chỉ thấy các vị thần tiên đang ngồi yên ổn đầy điện, ai nấy nghi hoặc nhìn ta chằm chằm, Thiên Hậu cũng nheo mắt nhìn về phía ta, có lẽ vừa rồi là lão nhân gia nàng hỏi ta.
Vị Thiên Hậu này có lẽ tính tình chả thua gì Phượng Hoàng, thêm một chuyện chi bằng bớt một chuyện, ta kềm chế cơn run rẩy lên tiếng nói: “Không có việc gì, ha ha, không có chuyện gì.”
Ta xoay người lại định tìm Phác Xích Quân đổi chỗ với hắn, nhưng chẳng ngờ Thiên Hậu lão nhân gia nàng híp mắt nhìn ta một lượt, có hơi bất mãn nói: “Chẳng biết vị tiên hữu này là tiên thánh phương nào, đến dự tiệc chúc thọ của bản thần sao còn dùng phép thuật tạo ra diện mạo giả? Có thể hiện trở lại dung mạo thật ra được không?”
Ai đó ho nhẹ một tiếng.
Ta sờ sờ mặt: “À, nãy đi vội quá, quên biến trở lại”. Phượng Hoàng mỗi lần tức giận thì có thể biến ra một con rắn, tính tình của Thiên Hậu này so với Phượng Hoàng chỉ hơn chứ không kém, có lẽ chớ nên đắc tội với bà ta mới được. Ta là người rất hiểu ý kẻ khác nên đưa tay lên phất qua mặt mình.
“Chậm đã!”. Hình như là giọng của Phượng Hoàng.
Ta nhanh nhẹn đã biến trở lại hình dạng cũ, nhìn Phượng Hoàng nghi hoặc, chẳng biết hắn muốn “chậm” cái gì.
Các chư tiên trong điện, có người đang giơ đũa, có người đang nâng chén, có người đang ghé tai nói chuyện với nhau, lúc này đồng loạt đông cứng tại chỗ, giống bị trúng phép định thân.
“Shhh...” - Ai đó hít vào một hơi.
“Xì...” - Con rắn cũng hít vào một hơi.
Một lát sau, một âm thanh loảng xoảng giòn tang vang lên, chẳng biết chén rượu trên tay ai rơi xuống mặt bàn, vỡ nát.






“Ta đã tới muộn, tới muộn rồi!”. Giữa lúc đó, một thân ảnh đỏ choét từ ngoài cửa xồng xộc tiến vào, trông thấy chư tiên ai nấy như bị đông thành băng đá, liền nương theo ánh mắt mọi người hướng về phía ta, chăm chú như bị thôi miên trong chốc lát, rồi như bừng tỉnh lên tiếng nói: “Ôi! Đây không phải Tử Phân của Bách Hoa Cung sao! Thật đúng là một mỹ nhân xinh xắn, càng lớn càng xinh đẹp.”
Tiếng nói vừa dứt, chư tiên kinh ngạc, những thứ đang cầm trong tay bất kể là đôi đũa, cây quạt, chén rượu vân vân toàn bộ rơi xủng xoẻng xuống bàn hết.
Ta định lực rất tốt mà còn choáng, nên có chút thông cảm v