Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hương Mật Tựa Khói Sương

Hương Mật Tựa Khói Sương

Tác giả: Điện Tuyền

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341639

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1639 lượt.

mẫu thân ta là một con cá chép gấm đỏ rất bình thường sống trong một cái đầm nước nhỏ. Từ lúc được sinh ra, ta đã làm bạn với bầy cá chép hồng quanh mình, không biết trời cao biển rộng, cũng không hiểu vì sao mẫu thân ta ngày nào cũng không nề phiền hà thi triển pháp thuật trên cơ thể ta…”
Hắn xoa nhẹ giữa hai hàng lông mày, ánh mắt giống như cấm kỵ không muốn chạm vào cái đuôi đầy vảy lấp lánh ánh bạc.
“Thời gian dần trôi, ta dần dần phát hiện bản thân mình khác biệt, phần đuôi của ta càng ngày càng dài, trên đầu mọc ra một cặp sừng cao vút, móng vuốt dưới bụng dần dần thành hình, lại thêm một cái, bất luận thân mẫu ta thi thuật thế nào, thì dựa vào linh lực kém cỏi của bà cũng không thể che giấu những cái vảy trắng toát trên cơ thể ta. Bầy cá chép hồng bắt đầu từ từ xa lánh ta, bọn chúng cười nhạo thân thể dữ dằn của ta, màu sắc trắng bệch của ta, bọn chúng gọi ta là ‘yêu nghiệt’, xem ta như một thứ điềm gở. Ta trốn tránh trong một góc đầm nước, nhìn màu đỏ như lửa, nhìn cái đuôi nhàn nhã uốn lượn như tơ lụa của những con cá chép hồng mà cực kỳ hâm mộ, cảm giác đó, ta nghĩ, chính là tự ti chăng…”
“Mẫu thân ta bảo phàm nhân có một câu nói gọi là ‘siêng năng bù khiếm khuyết’, khi đó ta giống như chỉ bám víu vào một chút ánh sáng mỏng manh kia, ngày đêm tu luyện, chỉ mong sao đạt được đạo hạnh cao cường để có thể giành lại được sự tôn trọng cho bản thân. Sau khi ta tu thành hình người, thì không bao giờ muốn để lộ ra thực thân của mình nữa, lúc nào cũng chọn những bộ y phục bằng lụa màu đỏ như lửa để mặc, ngay cả khi biến hóa cũng chỉ biến thành hình dáng của một con cá chép bình thường, ta tưởng rằng, như vậy sẽ tiếp cận được một con cá bình thường… Sau này ngẫm lại, khi đó thực sự là ếch ngồi đáy giếng”. Tiểu Ngư tiên quan lắc đầu, ôm chặt ta cười khẽ.
“Một ngàn năm sau, thiên binh thiên tướng từ trên trời giáng xuống, đưa ta về Thiên Giới. Khi đó, ta mới biết, những việc ta đã làm suốt một ngàn năm qua chỉ là chuyện phí công vô ích. Hóa ra, từ trước tới nay ta chưa bao giờ là một con cá chép, mà chỉ là một con bạch long muốn hóa thành cá mà thôi”. Hắn cúi đầu nhắm mắt, vân đạm phong thanh nói: “Kỳ thực, cho dù luôn làm một con ếch ngồi đáy giếng bị kỳ thị cũng không hẳn không phải là hạnh phúc…”
Ta im lặng lắng nghe toàn bộ câu chuyện không trọn vẹn, không có bắt đầu, diễn biến và kết thúc của hắn, đằng hắng thông giọng, trấn an Tiểu Ngư tiên quan: “Nói như thế, thì chúng ta rất là xứng đôi, ta khi không làm một Quả Tinh suốt bốn ngàn năm, cuối cùng mới biết bản thân là một đóa sương hoa được tạo ra từ nước. Đúng là giống nhau!”
Tiểu Ngư tiên quan mở toang đôi mắt, đôi đồng tử đen bóng như hổ phách nhìn ta đắm đuối, cúi đầu ngậm chặt đôi môi ta, sau một nụ hôn dài, hắn nói với ta: “Ta không cần gì nhiều, không cầu nàng có thể yêu ta sâu đậm, chỉ cần mỗi ngày thích ta một chút, từng ngày rồi từng tháng, từng tháng lại từng năm, từng ngăm cho đến cả cuộc đời. Có thể chứ?”…
Hắn nói: “Không ngại yêu ta đạm bạc, chỉ cầu yêu ta lâu dài.
...
Yêu, đến tột cùng là cái gì? Hình như còn trừu tượng hơn so với tu hành rất nhiều… Ta rơi vào trong suy nghĩ hỗn loạn mơ hồ.
Lưu Tử Trì dường như vẫn còn Phượng Hoàng say rượu hoa quế ngâm mình trong đó…






Ta ở trong hậu viện của cha tẩy sạch mấy đám mây, tạo thành một khoảnh đất hình vuông, chọn một chỗ râm mát ẩm ướt trồng xuống vài cây chuối tây, chỉ trong chốc lát, bên cạnh hòn non bộ có thác nước bụi tung trắng xóa kia liền bằng phẳng mọc lên hai ba cây chuối tây xanh tươi, tán lá xòe rộng, nhìn thế nào cũng khiến người ta yêu thích. Hiện tại, kỹ năng trồng hoa trồng cây của ta cũng không hổ thẹn với cái danh hiệu là con gái của Hoa Thần. Khiêng một cái ghế trúc đến dưới bóng cây, ta bưng một ly nước trắng đang chuẩn bị điều tức nhập định.
“Cẩm Mịch tiên tử, Hỏa thần điện hạ ngoài cửa cầu kiến.” Vừa ngồi xuống, tiên đồng thủ vệ Lạc Tương Phủ liền đến báo.
Ta nhắm mắt lại phất phất tay thẳng thắn nói: “Không gặp.” Ngẫm lại, linh lực chẳng những không có tiến bộ nửa phần trái lại còn giảm đi một ít, cho dù tính tình của ta có bình thản đến thế nào đi nữa cũng không tránh khỏi có phần chán nản.
Tiểu tiên thị xăm xăm đi ra từ chối, ta nghe bên tai tiếng nước suối chảy ào ào, vận khí lên lần thứ hai nhập định. Một lúc sau, tiên đồng kia quay lại, “Hỏa thần điện hạ nói hôm nay bất luận thế nào cũng phải gặp được Cẩm Mịch tiên tử, bằng không sẽ thường trú luôn ngoài cửa Lạc Tương Phủ.”
Phượng Hoàng này… vì sao đang yên đang lành qua một đêm liền đang từ thanh cao rơi xuống thành kẻ vô lại thế này? Nói năng như thế thực sự không phải phong cách của hắn. Hôm nay, Phật tổ gia gia ở Tây Thiên khai đàn giảng thiền trong Đại Lôi Âm Tự, chư thần chúng tiên lục giới đều đi đến đó. Cha đi, Nhuận Ngọc tiên quan đi, Nguyệt Hạ Tiên Nhân cũng đi, nói chung các thần tiên bao gồm cả Thiên Đế hầu như đều đi hết rồi, còn Phượng Hoàng vì sao lại chưa đi?
Tiên thị kia bừng tỉnh đại n


Polaroid