XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hương Mật Tựa Khói Sương

Hương Mật Tựa Khói Sương

Tác giả: Điện Tuyền

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341638

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1638 lượt.

luận ta là do Thủy Thần sinh ra.
Khép ba ngón tay lại đặt trước miệng, ta hô to: “Phá!” Tức thì, bức tường nước phản ứng vỡ tan tành, văng ra tung tóe. Ngọn lửa dầu kia vốn dựa vào bức tường nước mà vây khốn ta cũng nhất thời tiêu tan. Nhưng, lửa biến đi, thì nước hộ thể cũng không còn, lúc này, dầu sôi lửa bỏng hơi nóng vờn quanh luân bàn bát quái cuồn cuộn kéo tới, toàn thân phút chốc trở nên đau đớn, giống như roi quật vào người, giữa linh đài có một dòng khói nước chầm chậm thoát ra, bị hỏa khí nuốt trọn trong nháy mắt, bốc hơi không tung tích.
“Khụ, khụ, khụ khụ…” Ta ngã sụp xuống mặt đất tay ôm ngực, không thể ức chế cơn ho sù sụ, cuối cùng cố gắng hết sức ngưng thần một lát, mới có thể miễn cưỡng mở miệng nói: “Thiên Hậu… Thiên Hậu hiện tại nếu đốt linh nguyên ngũ tạng của ta, sợ là… sợ là cũng cùng lúc giết chết Hỏa… Hỏa thần chi tử (con của Hỏa thần)!”
Thiên Hậu sắc mặt kinh biến, “Ngươi nói cái gì? !”
Ta run rẩy giơ tay lên, chỉ vào ấn đường giữa hai hàng lông mày, “Ở đây, có nguyên tủy của Nhị điện hạ thành hình… Không ngoài… Không ngoài mười năm… Mười năm…”
“Không thể nào!” Thiên Hậu giận dữ cắt ngang lời ta.
Ta yếu ớt nhếch cao khóe miệng, cố hé một nụ cười, “Tại sao… tại sao lại không thể? Ta và Hỏa thần… đã song tu… song tu rồi.”
Thiên Hậu đứng ở trung tâm ngọn lửa bập bùng yêu mị, sắc mặt tối sầm như thỏi mực, hai tay nắm chặt, không biết là tức giận, là kinh hoảng hay là nghi ngờ.
Ta liếm liếm đôi môi khô nứt nẻ, bổ sung một câu, “Nếu như… Nếu như không tin, sao không đến kiểm… kiểm tra nguyên linh của ta…”
Người thường có câu, hổ dữ cũng không ăn thịt con, nhưng không biết hổ dữ có ăn thịt cháu nội hay không. Có điều, thế lửa chung quanh quả thực có yếu bớt đi một chút, ta thở mạnh một hơi. Chỉ thấy Thiên Hậu lập tức bước qua ranh giới của bát quái lưỡng cực, đến bên cạnh ta ngồi xổm xuống, đưa tay sang kiểm tra mạch tượng nguyên linh trên cổ tay ta, “Tên yêu nghiệt nhà ngươi, dám câu dẫn Húc Phượng…”
Ta cụp mắt cắn răng, đem hết toàn bộ sức lực tung ra một chưởng, chưởng đối chưởng với bàn tay của Thiên Hậu! Lửa có thể đốt nước, nhưng ta không tin nước không thể khắc lửa! Ta đường đường chính chính là một Tinh Linh, ghét nhất nhất là có người gọi ta là “yêu”!
Chưởng phong tung ra, lóe lên một đường vòng cung trắng lóa sắc bén, tựa như ánh sáng lóe lên từ lưỡi kiếm bén nhọn mang theo một sức mạnh sấm vang chớp giật tấn công về phía Thiên Hậu, không phải gì khác, mà chính là hàn băng địa cực, mưa đá Tam Cửu (*). Đao băng bén nhọn hướng thẳng vào huyệt Lao Cung trong lòng bàn tay Thiên Hậu đâm tới.
(*) theo nông lịch TQ, Tam Cửu (hay Tam Cửu Thiên) là thời gian lạnh nhất trong năm (từ ngày thứ 19 – ngày thứ 27 sau đông chí)
Thiên Hậu biến sắc, muốn thu tay phải lại, nhưng không còn kịp nữa. Giữa khoảng khắc trời đất dường như đứng lại, chợt nghe thấy tiếng bà ta đột nhiên mở miệng, lầm bầm niệm chú, lòng bàn tay phải vút lên một ngọn lửa, từ từ nở ra từng cánh từng cánh như một đóa sen hồng.
Hồng Liên nghiệp hỏa!
Ta lật đật thu tay lại, chỉ còn chút xíu nữa là chạm phải bàn tay đó, bởi thu tay quá gấp, nên bị toàn lực bản thân vừa phóng xuất ra đẩy lùi ba thước, toàn thân chấn động, chẳng biết xương khớp có bị vỡ vụn hay không nữa.
Nhưng Thiên Hậu chỉ bị chưởng phong đao băng của ta xẹt qua sượt đi một mảng da trong lòng bàn tay. Bịt dòng máu tươi vừa tứa ra, bà ta vươn người đứng dậy, mặt mày nhăn nhó tím tái, “Yêu nghiệt! Ngươi mà cũng dám vọng tưởng giết chết bản thần! Đúng là không biết lượng sức! Hôm nay, chính là ngày ngươi hôi phi yên diệt, ngũ linh câu tán!”
Quan Thế Âm nương nương, Phật tổ gia gia. Trong lúc kề cận giữa sống và chết, ta chỉ có chút oán giận Phác Xích Quân, nếu không phải hắn nói với ta rằng song tu có thể sinh ra oa oa, ta cũng sẽ không nghĩ ra một hạ sách như thế, vô căn cứ thốt ra một lời bịa đặt như thế để lừa Thiên Hậu tới gần giết bà ta.
Biết đâu có thể sau khi bị chết cháy, còn có thể hy vọng lưu lại một chút hồn phách đến chỗ Diêm Vương lão gia luân chuyển một phen, đầu thai làm một phàm nhân thấp kém, giờ thì xem ra sắp bị hôi phi yên diệt, một chút cặn bã cũng không còn.
Ta run rẩy nhắm mắt chấp nhận số phận, thì bỗng nghe thấy một tiếng hét thảm thiết: “Cẩm Mịch!”






Bạn đang đọc truyện tại website: WWW.. Website đọc truyện online thích hợp trên mọi thiết bị và mọi hệ điều hành.
duyệt tốt nhất trên các trình duyệt Chrome, Firefox, Opera Mini, UC Browser, Safari
Với hơn 40 nghìn đầu truyện, đa dạng về thể loại, phong phú về nội dung hi vọng sẽ làm thỏa mãn nhu cầu thích đọc truyện của bạn :)
Mời bạn tiếp tục đọc truyện, chúc bạn đọc truyện vui vẻ !
*****
Thiên Hậu ho một tiếng, không biết tại bị thương hay là chột dạ, âm điệu có chút bất ổn, một lát sau liền phục hồi lại tinh thần, nổi giận quát: “Không ngờ ngươi vì một con yêu nghiệt như thế mà ra tay với mẫu thân củ