Tác giả: Điện Tuyền
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341640
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1640 lượt.
ũng muốn biết là vì sao… Đứng ở vị trí chí tôn thì thế nào? Ta có bao giờ được ở trong tim bệ hạ dù chỉ một phút giây chưa? Đồ Diêu tuy là thần, nhưng ta cũng không khác gì nữ tử trong thiên hạ, thứ ta muốn chẳng qua chỉ là một người toàn tâm toàn ý mà thôi… nhưng bệ hạ… trong mắt ngoại trừ người kia, có từng mảy may nhìn thấy bất kỳ ai hay chưa?” Thiên Hậu cười tự giễu, “Ngay cả một con cá chép hồng tinh ti tiện thấp kém như vậy, chỉ vì có bóng lưng trông giống người kia, bệ hạ cư nhiên lại bố thí cho nó tình thương yêu suốt một năm trời! … Bệ hạ có từng nghĩ tới ta? Có từng nghĩ tới cảm xúc của một người làm thê tử… có bao giờ hiểu được nỗi bi ai khi lúc nào cũng phải dõi theo một đôi mắt vĩnh viễn không bao giờ nhìn về phía ta hay không?”
“Mẫu thân…” Là giọng của Phượng Hoàng, phảng phất nỗi bi thương.
Thiên Hậu nghe tiếng gọi của hắn ngữ điệu bỗng trở nên dữ tợn, “Cẩm Mịch con tiểu yêu nghiệt này! Hoàn toàn là tướng mạo của người nọ tái sinh! Bản thần nhất định phải loại trừ nó! Không thể để nó lại giống như Tử Phân năm xưa làm hại Thiên Giới, mê loạn nhân tâm!”
Cha vốn đang định vận khí hộ thể cứu tâm mạch cho ta, lúc này bỗng nhiên nhẹ nhàng đặt “thi thể” của ta vào lòng Tiểu Ngư tiên quan, chỉ dặn dò một câu: “Bảo vệ hồn phách cho Mịch nhi.”
“Dạ.” Tiểu Ngư tiên quan đỡ lấy ta, vận chân khí lên bao bọc ba hồn sáu phách của ta, hơi thở hắn mềm mại ôn hòa, đi vào trong cơ thể ta cùng lắm chỉ trong chốc lát, liền khiến cơn đau đớn trước ngực ta tan biến hết.
“Giết người yêu ta, giết con gái ta! Mối thù này không thể bỏ qua!” Giọng nói của cha lạnh lẽo, sát khí đằng đằng. Trong phút chốc, hàn băng lạnh thấu xương, một trận tuyết lớn ùn ùn kéo đến bay tán loạn, ta nghe thấy cha tung ra ba chưởng liên tiếp, chưởng phong càn quét, không thể ngờ được một người lòng dạ từ bi lại lãnh đạm với thiên hạ vạn vật như cha cũng có những thời khắc lửa giận ngập trời như vậy, ta nhất thời sửng sốt.
Không ngờ ba chưởng tung ra, ngoại trừ một tiếng kêu đau đớn phát ra từ lồng ngực Thiên Hậu, ngay sau đó còn nghe thấy một tiếng rên rỉ của Phượng Hoàng.
Xương ức ta rút lại, mở choàng hai mắt, chỉ thấy trước ngực Phượng Hoàng bỗng nhiên cắm vào hai mảnh hoa tuyết trong veo sáng loáng, dòng máu tràn ra đang từ từ nhuộm đỏ chúng, giống như mặt trời mọc trên dòng sông hoa, đẹp thê lương rực lửa… đôi môi tái nhợt kiên trì khép mở những lời sau cùng, “Tiên thượng… Khụ… mối thù của tiên thượng Húc Phượng nguyện nhận thay cho mẫu thân… Chỉ cầu lưu lại tính mệnh mẫu thân ta…”
“Mịch nhi…” Chỉ cảm thấy trong tai ong ong, Tiểu Ngư tiên quan còn nói thêm những gì bên tai thì ta hoàn toàn không hiểu.
“Húc Phượng!” Thiên Đế thi pháp đẩy hai phiến hoa sương nhuốm máu ra, đưa tay đỡ lấy Phượng Hoàng đã hao hết khí lực nhắm mắt hôn mê, trừng mắt phẫn nộ nhìn Thiên Hậu bên cạnh, “Tử Phân đúng là cho ngươi làm hại? !” Trong giọng nói trầm thấp có một thoáng run rẩy không dễ phát hiện, “Người đâu! Áp giải Thiên Hậu vào Bì Sa Lao Ngục! Tước bỏ hậu vị, vĩnh viễn không được tái nhập thần tịch!”
“Cẩm Mịch…”
“Cẩm Mịch.”
“Cẩm Mịch?”
Mực rơi vào nước, từng chấm từng chấm đen đặc không thể hòa tan, luôn luôn có hình bóng lờ mờ của ai đó không xua đi được, luân phiên hiện lên chớp nhoáng như hình ảnh trên chiếc đèn kéo quân, hoàn toàn lạnh lùng kiêu căng, khi thì dở khóc dở cười, khi thì nghiến răng nghiến lợi, khi thì bỏ đi, đau thương xa cách. Cho dù giọng nói đổi khác, nhưng lời độc thoại bất biến từ đầu tới cuối chỉ có hai chữ tục danh “Cẩm Mịch” của ta. Mỗi khi ta muốn nhìn rõ khuôn mặt của người này, thì những hình bóng liền cấp tốc tan biến mất, không thấytung tích…
“Mịch nhi, mịch nhi” có người vỗ nhẹ trên mặt ta, ta đột ngột mở choàng hai mắt, mồ hôi nhễ nhại, ướt đẫm sau lưng áo, lồng ngực vẫn đập thình thịch như trống dồn, hơi thở gấp gáp.
“Cha, tương lai Mịch nhi nhất định sẽ ngoan ngoãn hiếu thuận với cha.” Kinh ngạc nửa ngày, ta cũng không biết nói gì cho phải, chỉ mong bản thân tương lai sau khi tu nhập tiên tịch có thể báo đáp cho cha Thủy Thần.
“Đồ ngốc.” Cha sờ sờ lên trán ta, cười điềm đạm thanh nhã.
Đến đêm, cha rốt cục cũng chịu nghe lời khuyên của ta đi nghỉ ngơi, ta nằm trên giường trằn trọc, sau khi nhét con dao băng hình lá liễu vào trong người, liền lấy từ dưới gối đầu ra một vật ánh vàng rực rỡ nghe nói cũng có thể phòng thân, soi trong ánh nến nhìn nó một hồi, ờ, nó chính là Hộ An Phượng Linh quý giá của Phượng Hoàng. Không biết Điểu nhi kia bây giờ ra sao, những người tới lui thăm viếng không hề nhắc tới hắn, ta cũng không tiện tìm hiểu, mà trong phủ của cha phần đông đều là nam tử tiên thị, hầu như chẳng thấy một tiên nga thích buôn chuyện nào, vì vậy từ ngày ta thụ thương đến nay, hoàn toàn không biết thương tích của Phượng Hoàng ngày ấy đã đỡ hay là chưa.
Cân nhắc một lúc, về tình về lý hình như ta đều phải nên đến thăm hắn một cái.
Đứng trước cửa Tê Ngô Cung một hồi, ta quyết định, hay là đừng bảo