Tác giả: Điện Tuyền
Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015
Lượt xem: 1341623
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1623 lượt.
thương
Gió xuân vốn dĩ lạ thường
Lang thang trướng rũ màn buông cớ gì ? [Xuân Ý – Lý Bạch'>)
Đọc xong hai bài thơ hình như vẫn chưa đã, hắn liếc ta từ phía đuôi mắt, lại nhấc hai ngón tay, nhẹ nhàng kẹp lấy một con bướm giấy đang bay ngang tai hắn, mở ra đọc: ” Bất tả tình từ bất tả thi, nhất phương tố mạt ký tương tư, tâm tri tiếp liễu điên đảo khán, hoành dã ti lai thụ dã ti. Giá bàn tâm sự hữu thùy tri?”
(Dịch nghĩa: Không viết thư tình, không làm thơ. Tặng chàng khăn trắng tỏ tương tư. Dù biết chàng nhận mà không hiểu. Ngang cũng tơ mà dọc cũng là tơ. Tâm sự này có ai hiểu thấu? Note: chữ “tơ” và “tư” đọc giống nhau.)
“Ngang cũng tơ mà dọc cũng là tơ, hmmm~” Phượng Hoàng ngước mắt, hờ hững kéo dài giọng, “Chẳng biết nàng đang tơ tưởng đến vị thần tiên nào, mà nói trắng ra như vậy?”
Ta sững sờ, mở miệng định trả lời, nhưng nghĩ đi nghĩ lại, ý nghĩ chuyển xuống bụng liền biến thành câu: “Rõ ràng còn chưa đủ trắng mà, nếu không sao Hỏa thần lại nhìn không ra ta đang tơ tưởng ai?”
Phượng Hoàng bỗng thu ngón tay lại, trang giấy bị nhíu thành một khối nhăn nhúm, “Ố? Nói vậy là có ý gì?”
Ta nhìn nấm mồ ngoài đình, khịt khịt mũi, nói: “Đâu phải chỉ có khăn tay mới có tơ, giấy Tuyên Thành này giơ ra trước ánh sáng nhìn thử, chẳng phải cũng đầy tơ ra đó sao. Chỉ tiếc vừa rồi cho ngươi mà ngươi không cần.”
Phượng Hoàng nhìn ta mặt không đổi sắc, đầu mày không nhíu, nhưng đầu ngón tay lại khẽ động, bị dính một vệt mực chưa khô mà cũng không biết, trong gió thoảng qua một hơi thở hỗn loạn. Mãi một lúc lâu, rốt cục cũng mở miệng, mỗi chữ mỗi câu thận trọng nói: “Nàng nói cái gì?”
Ta nhìn sắc mặt sâu không thể dò của hắn, đột nhiên nhớ tới một việc, liền tiện thể nhắc luôn, “Ngươi có thể đừng kết hôn với Tuệ Hòa công chúa kia được không?”
Lần này trên mặt Phượng Hoàng rốt cục cũng có động tĩnh, kinh ngạc nhìn về phía ta, ngọn lửa trong mắt dường như có gió thổi qua, lập lòe chao đảo, “Oh~? Vì sao?”
“Mấy bữa trước ta có xem vài quyển y lý, tất cả đều nói không nên cưới vợ cùng gia tộc, bằng không, đứa trẻ sinh ra nếu không phải thiếu một ngón tay thì cũng dư một ngón chân, tóm lại không được tốt. Ngươi và Tuệ Hòa công chúa là họ hàng, lại cùng tộc, kết hôn thực sự không tốt.” Ta「©xmydux.」thành khẩn đưa mắt nhìn hắn, có được sự tận tình khuyến cáo của ta không phải dễ đâu.
Phượng Hoàng khóe miệng hơi nhếch lên, trông như đang dở khóc dở cười, “Như vậy, thì phải đa tạ nàng đã lo nghĩ thay ta rồi. Chỉ là…” Câu nói vừa chuyển, một đôi mắt phượng đã nhìn thẳng vào đôi mắt ta, giống như là muốn nhìn thẳng vào trái tim ta một cách chăm chú, “Nếu như ta nói với nàng rằng, điều nàng nói chỉ đúng với phàm nhân, còn thần tiên thì không hề bị ảnh hưởng, vậy nàng có muốn để ta và Tuệ Hòa kết hôn không?”
Hắn nhìn ta, một Hỏa thần đánh đâu thắng đó không gì cản nổi như hắn, mà lúc này trên mặt lại thấp thoáng một cái gì đó mỏng manh bất định, giống như đang đánh cuộc sinh tử được ăn cả ngã về không.
Ta suy nghĩ rồi trả lời: “Không muốn.”
Thở phào một cái, hai mắt Phượng Hoàng giãn ra rồi nhắm lại, rồi lại mở ra, ánh mắt lấp lánh, lúm đồng tiền nơi khóe miệng lúc ẩn lúc hiện, “Vì sao?”
“Trên đời ở đâu ra nhiều nguyên do như vậy, không muốn là không muốn, vậy thôi.” Ta một mực khẳng định.
“Nếu như ta không cưới Tuệ Hòa, mà cưới Nguyệt Bội tinh sứ của Cửu Diệu Tinh Cung thì được chứ?”
Ta cân nhắc một chút, thận trọng nói: “Cũng không thỏa đáng lắm.”
Lúm đồng tiền nơi khóe môi Phượng Hoàng càng sâu, “Vậy Biện Thành công chúa Lưu Anh được không?”
“Cũng không hay lắm.” Ta lắc đầu phủ nhận.
Cứ như vậy, phàm những thần tiên – yêu nữ được xem là xinh đẹp có tiếng trên trời dưới đất trong lục giới đều được Phượng Hoàng truy cùng đuổi tận lôi hết ra mà hỏi một lượt, ta đặt mình vào địa vị người khác thay hắn suy nghĩ một phen, đều cảm thấy không thỏa đáng lắm, nên dứt khoát phủ định toàn bộ. Nhưng mà Phượng Hoàng càng lúc nụ cười càng thêm sâu, xuân phong phơi phới, như ruột bông rách lòi cả ra ngoài.
Cuối cùng, hắn ngồi xuống bên cạnh ta, đưa tay vén sợi tóc phủ trước trán ra sau tai giùm ta「©xmydux.」, trong mắt đầy nhu tình, như sóng gợn lăn tăn nói: “Nàng yên tâm, những tiên tử này cho dù có tốt đẹp đến đâu đi nữa cũng không thể lọt vào tim ta. Trời đất bao la, nữ tử dù nhiều, trong lòng ta chỉ có một người đẹp nhất. Húc Phượng đời này chỉ cưới một người.” Tiếp đó ôm ta kéo vào trong lòng.
Ta dựa vào ngực hắn, nghe bên trong hồ Côn Minh thủy triều vỗ về lên xuống, cụp mi mắt, dịu dàng vuốt tóc hắn, vòng tay ôm lấy hắn.
Hắn dùng môi chậm rãi vuốt ve mái tóc ta (hành động hôn lên tóc dưới con mắt của Cẩm Mịch – Maroon), không nói gì chỉ lặng lẽ thở dài, trong trạng thái vui mừng yên tâm vô hạn, không thể giải thích.
Phượng Hoàng lúc sắp đi thoáng do dự một chút, trên mặt thoáng nổi lên một vệt ửng hồng, hỏi ta: “Giấy Tuyên Thành này nàng nói tặng ta có còn tính không?”
Ta cầm xấp giấy Tuyên Thành lên đưa cho hắn hết, hào hiệp nói: “Đương nhiên là còn tính. Ngươi lấ