Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hương Mật Tựa Khói Sương

Hương Mật Tựa Khói Sương

Tác giả: Điện Tuyền

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341625

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1625 lượt.

gắm vẻ thẹn thùng e ấp này của nàng. Đừng cúi đầu, hãy để ta nhìn có được không?” Mỗi lần đều như vậy, ngót nghét gần ba năm, mỗi khi hắn nhìn thấy khuôn mặt xấu hổ của ta tâm tình thường rất vui, ta càng ngượng ngùng hắn càng hài lòng.
Ta nhăn nhó, nhặng xị: “Không cho nhìn, không cho nhìn.”
Phượng Hoàng bật cười, ôm ta vào lòng, hiếm lắm mới nghe ta một lần, “Được rồi được rồi, không nhìn thì không nhìn.” Qua một lúc lâu, lại nói: “Đừng nói gì đến nội đan tinh nguyên, nàng muốn cái gì ta đều cho nàng hết, cho dù nàng muốn Thiên Hà chảy ngược, cá bay trên trời, chim bơi dưới nước, ta cũng sẽ làm cho nàng.”
Vùi đầu trong lòng hắn ta mỉm cười hài lòng, nhận xét thẳng vào vấn đề: “Ngoan lắm, ngoan lắm.”
Phượng Hoàng đưa tay búng nhẹ vào trán ta một cái, thần sắc trên mặt thấp thoáng chút cao ngạo, “Nàng nói ai ngoan hả?”
Ta vuốt râu hùm của hắn không phải ngày một ngày hai, hôm nay hơi có chút kinh nghiệm, trong lòng cũng không còn sợ hãi hắn, cất giọng nịnh nọt: “Tiểu thúc thúc ngoan lắm.”
Phượng Hoàng nắm lấy hai vai ta đẩy mạnh ta ra khỏi lồng ngực hắn, hai mắt khẽ nheo lại, uy nghi nhướn cao, tuy vẫn cười, nhưng lúm đồng tiền nơi khóe miệng không còn thấy tung tích, giọng nói trầm trầm ôn hoà từ tốn hỏi: “Tiểu thúc thúc? Nàng gọi ai là tiểu thúc thúc?”
Lòng ta run cầm cập, thầm nghĩ thôi xong rồi, nhìn hắn cười như vậy mà phát hoảng, không phải sờ trúng vảy ngược của hắn rồi chứ? Liền thản nhiên đùn đẩy trách nhiệm nói: “Bọn họ đều nói ta nên gọi ngươi một tiếng ‘tiểu thúc thúc ’.”
“Ta thật không ngờ đến tận hôm nay nàng vẫn vô tâm vô phế một lòng một dạ muốn gả cho Dạ thần?” Phượng Hoàng buông ta ra, đứng thẳng người dậy nhìn xuống ta「©xmydux.」, khí thế vốn luôn bức người của hắn bây giờ còn hãi hùng hơn, ta phỏng đoán năm xưa lúc Tôn Đại Thánh bị năm ngón tay của Phật tổ gia gia đè lên chắc cảm giác cũng không hơn gì cái này, đang âu sầu suy nghĩ tìm cách đối đáp, thì nghe thấy Phượng Hoàng bất ngờ bồi thêm một câu, “Dạo gần đây nàng đêm nào cũng bầu bạn với Nhuận Ngọc chắc là thích ý lắm chứ gì?”
Ta nuốt nuốt cổ họng khô khốc, suy nghĩ cân nhắc rồi mới nói: “Ngươi đừng nói những lời làm tổn thương ta. Ta thích ý hay không lẽ nào ngươi không hiểu?” Tiếp đến oai phong lẫm liệt nói: “Sao ta lại muốn gả cho Dạ thần được, ta chỉ muốn gả cho ngươi.”
Phượng Hoàng sững sờ chấn động.
“Thế nhưng… hôn khế mà Thiên Đế đính ước làm sao có thể sửa đổi được…” Ta u buồn, ủy khuất đưa mắt nhìn hắn.
Phượng Hoàng hoàn hồn nở một nụ cười, lại búng trên trán ta cái póc, “Khéo lo trời sập! Việc này không cần nàng nhọc lòng, ta tự có tính toán. Chỉ có điều, phải ủy khuất nàng cố nhẫn nại cho đến trước khi kết thúc nghi thức kết hôn một tháng sau…” Ngón tay hắn thu lại siết chặt trong lòng bàn tay, như thể trong lòng có một việc gì đó không thể nhịn nổi được nữa, nhưng vẫn cố kềm chế bản thân nhẫn nại, đầu mày nhíu chặt.
Ta gỡ từng ngón từng ngón tay hắn ra, bất ngờ nhìn thấy trong lòng bàn tay hắn rớm ra năm vết máu, trong lồng ngực nhất thời như có lũ rệp vừng càn quét, bị chúng gặm nhấm vô cùng khó chịu, ta nhíu mày cầm tay hắn đưa lên miệng thổi phù phù.
Vẻ mặt Phượng Hoàng thoáng chốc thư giãn, cúi đầu nhìn ta chăm chú, như thể đau đớn đến mức vô cùng thoải mái, đưa tay vuốt nhẹ lên trán ta chỗ vừa bị hắn búng một cái không đủ đau chỉ như gãi ngứa, nói: “Cẩm Mịch, lúc nguy nan, giữa ta và Dạ thần, nàng sẽ giúp ai?”
Ta cũng không ngẩng đầu lên, đáp: “Đương nhiên giúp ngươi!”
Thở phào một cái, Phượng Hoàng mãn nguyện như người trong giây lát có được năm vạn năm linh lực, nói: “Hôm nay có được lời này của nàng là quá đủ, không uổng công ta…” 「©xmydux.」Thanh âm phía sau quá nhỏ, như tỉ tê tự nhủ, chỉ là trên mặt đỏ hồng.
Lúc sắp chia tay, hắn mới đưa cuộn tranh lúc nãy cho ta, “Bức Đan Thanh (lối vẽ tranh cổ) này bữa trước ta đã vẽ trong lúc rảnh rỗi, nàng cầm đi.”
Ta mở ra, thì thấy một gốc cây nho tươi tốt quấn quanh một giàn trúc, dây leo vân lá rõ ràng phân minh, một chùm nho tím nặng trĩu treo ngược dưới giàn, xa xa mờ ảo bóng lưng của một nữ tử, chỉ thấy rõ trên búi tóc có cài một cây trâm màu sắc rực rỡ chói lòa, ta phụ họa tán dương: “Bút pháp sinh động, dạo này kỹ thuật vẽ tranh của ngươi càng lúc càng tiến bộ đó. Tiên nga này dáng người tha thướt, không tệ không tệ, nhưng hơi gầy một chút.”
Phượng Hoàng day day thái dương, dồn khí xuống đan điền cố gắng bình tâm tĩnh khí nói: “Tranh này chính là vẽ nàng.”
Ta ngẩn ra, lại nhìn kỹ một hồi, ô, nhìn ra rồi, cây trâm cài tóc kia chính là Hộ An Phượng Linh, bèn nói: “Hèn chi nhìn thấy quen như vậy.”
“Thôi bỏ đi ~” Phượng Hoàng nhất thời không biết nên khóc hay cười.

Ba năm, chẳng qua chỉ là thời gian trượt qua của một viên tràng hạt lần trong tay Phật tổ, ngắn ngủi một cái chớp mắt.
Mùng bảy tháng ba, đêm trước đại hôn, Tiểu Ngư tiên quan theo nghi lễ tránh mặt, không được gặp ta.
Ta ngồi xổm trước mộ phần cha, khắp trời đom đóm bay lượn. Ta rút trâm gài tóc xuống, mái tóc dài bóng mượt xõa tung