Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hương Mật Tựa Khói Sương

Hương Mật Tựa Khói Sương

Tác giả: Điện Tuyền

Ngày cập nhật: 04:10 22/12/2015

Lượt xem: 1341612

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1612 lượt.

a vội vã lao tới nhà bếp, tận mắt nhìn thấy cha đang từ từ tan biến giữa một đống hỗn độn bị thiêu hủy không còn lại gì, ta hoảng loạn vươn đôi tay ra, nhưng chỉ kịp nắm được một góc áo đã bị cháy dở, hơi ấm còn vương trên sớ vải, người đã ra đi, trên ngón tay chỉ còn lưu lại một thoáng hơi nước mỏng manh đang dần bốc hơi đi mất.
Ta đã đọc được, cái từ duy nhất mà tiên thị kia đã dùng hết toàn lực để nói với ta —— “Hỏa”.
Trên trời dưới đất, vết thương trí mệnh có thể hủy hoại Thủy Thần chỉ có một —— Hồng Liên nghiệp hỏa.
Trên trời dưới đất, kẻ có thể sử dụng Hồng Liên nghiệp hỏa chỉ có hai người, Thiên Hậu và Hỏa thần.
Thiên Hậu phạm tội đã bị giam giữ, ngoài Hỏa thần ra, không còn ai khác…
“Thủy Thần vì báo mối thù giết con gái mà định lấy mạng Thiên Hậu, Hỏa thần nhận thay ba chưởng, bị trọng thương, mẫu thân hắn bị tống giam, Hỏa thần ôm hận trong lòng, lại sợ Thủy Thần không buông tha mà tìm đến sát hại mẫu thân hắn lần nữa, liền tiêu diệt Thủy Thần, vĩnh tuyệt hậu hoạn!”
Ký ức trong đầu ta từng tấc từng tấc xé toang rồi từng mảnh từng mảnh ghép lại, đau đầu, đau quá đau quá, ta nhắm chặt hai mắt.
“Cẩm Mịch! Cẩm Mịch?” Phượng Hoàng xoay người cúi đầu khẽ gọi bên tai ta.
“Không sao.” Ta trả lời bình thản.
“Đừng nhìn nữa.” Phượng Hoàng không chút do dự chắn ngang tầm nhìn trước mặt ta, một lần nữa xoay người đi, đối diện Dạ thần duỗi tay ra, trên đầu ngón tay nở ra một đóa hoa sen tươi thắm, trong Cửu Tiêu Vân Điện kình phong nổi lên, ống tay áo rộng cùng tà áo của hắn bay lên phần phật, ngạo nghễ nói: “Tiếp tục đánh chỉ khiến đồ tăng vô tội thương vong, bây giờ, chẳng lẽ chỉ có tiêu diệt Dạ thần trước, chư Thiên Tướng phản loạn của điện hạ mới chịu đình chiến?”
Lúc này, ta không nhìn thấy khuôn mặt của Phượng Hoàng, trước mắt chỉ toàn là tấm lưng to rộng của hắn, đưa lưng lại, không môn mở rộng. Ta nhìn thấy ở chính giữa một chùm thủy quang xuyên qua, ta cười, không ngoài dự đoán, những cuốn sách tình yêu quả thực không lừa gạt ta.
Sợi tóc, sợi tình, đem tặng tóc để gởi tình, duy nguyện lòng chàng tựa lòng ta…
Hắn quả nhiên đã đem tóc của ta đặt vào nơi quan trọng nhất trên người mình, không uổng công ta suốt ba năm qua nhọc lòng mê hoặc hắn. Hóa ra, vị trí nội đan tinh nguyên của hắn không phải giữa trán cũng không phải ngay tim, mà là ở chính giữa lồng ngực!
Ta cúi đầu nhìn thanh đao lá liễu đã cầm trong tay hàng trăm hàng ngàn lần, mỏng như lá, trong tựa băng, hai cạnh đều là lưỡi bén, cứng rắn sắc nhọn.
Trong khoảnh khắc, nó đã cắm phập vào giữa lưng Hỏa thần.
Cha, con từng nói sẽ báo đáp cha, nhưng mà, con không biết nên làm như thế nào. Vậy thì, hôm nay, nếu chính tay con giết kẻ đã sát hại cha, có phải xem như đã làm tròn đạo hiếu?
Không chút do dự thẳng người lên, ta đặt hết sức lực trên người lên lưỡi dao trong tay, cho đến khi lưỡi dao hoàn toàn lún sâu vào tấm lưng không một chút phòng bị kia.
Ta tận mắt nhìn nó cắm sâu xuống tận cán, không gặp phải chút trở ngại nào… Tận mắt nhìn nó xuyên qua bó tóc đặt giữa lồng ngực kia từng tấc từng tấc một, xuyên ra trước ngực…
Trên lưỡi dao bén ngót, một giọt máu đỏ tươi từ từ chảy xuống, rơi xuống sàn mây trong như gương, nở thành một đóa hoa nho nhỏ, đỏ rực chói lòa.
Xung quanh thật tĩnh lặng, tĩnh đến mức ta có thể nghe thấy âm thanh của đóa hoa đang nở.
Hắn dựa vào trước ngực ta chầm chậm quay người lại, chóp mũi chạm vào chóp mũi, gần đến mức không nhìn rõ khuôn mặt hắn, chỉ có thể nhìn thấy đôi con ngươi đen nháy ngập tràn kinh ngạc, bên trong toàn là ảnh phản chiếu đôi mắt ta, phản chiếu sự phản bội thản nhiên trong mắt ta.
Hắn hỏi ta: “Vì sao… ?”
Ta nói: “Ngươi biết mà.”
Hắn hỏi ta: “Nàng có từng yêu ta… ?”
Ta nói: “Chưa bao giờ.”
Lúc chúng ta nói chuyện, rất gần, gần đến mức khi mở miệng nói chuyện hai đôi môi khe khẽ chạm vào nhau… nó làm ta nhớ lại buổi chiều ngày hôm đó, rất nhiều buổi chiều, mây rất mỏng, gió rất trong…
“Yêu, là cái gì?” Ta thì thào trong hoang mang.
Nhưng mà, hắn lại không trả lời.
Từ trước tới giờ, ta không hiểu được cái gì là YÊU, chẳng qua chỉ nhờ đọc hàng đống những cuốn truyện dày cộp, chăm chỉ nắm bắt nghiền ngẫm, lặp lại những lời thoại được nói ở trong đó, diễn lại những động tác được miêu tả ở trong đó. Ta học cách đỏ mặt, học cách ngượng ngùng của nữ nhi.
Có ai nói cho ta biết, ta học có giỏi không… ?
Chất lỏng ấm nóng đã ướt đẫm đôi tay ta, lọt qua kẽ tay ta nhỏ vào hỉ phục đỏ chót thêu hoa xinh đẹp, trên chiếc áo rực rỡ ướt đẫm nở ra từng đóa từng đóa hoa đỏ thẫm.
Đôi mắt phượng dài kia yên bình khép lại, như một hài tử ngủ say. Ta mở mắt trừng trừng nhìn hình bóng hắn càng ngày càng trở nên trong suốt, càng ngày càng loãng ra, 「©xmydux.」từng chút từng chút tiêu tan thành mây khói… cuối cùng, hóa thành một nắm lửa trong mờ, trong khoảnh khắc, vạn vật sau lưng ta đều bị thiêu hủy. Nhưng mà ta, với Hộ An Phượng Linh gài trên tóc, không mảy may tổn hại gì…
“Cẩm Mịch, lòng ta nàng hiểu mà. Cho dù nàng giận ta, cho dù nàng