XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Hướng Về Trái Tim

Hướng Về Trái Tim

Tác giả: Hoa Thanh Thần

Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015

Lượt xem: 1341804

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1804 lượt.

>Giang Văn Khê ngồi trên ghế gỗ nghỉ chân cạnh quảng trường, chăm chú nhìn bầu trời đêm, không chịu bắn pháo hoa nữa mà chỉ nhìn Lạc Thiên chạy đi chạy lại bận rộn, điếu thuốc của anh cũng nhanh chóng cháy hết.
Từng chùm lại từng chùm, như dải sao băng rực rỡ tuyệt đẹp lướt ngang bầu trời, trong chớp mắt, sao băng biến thành những cụm pháo hoa rực rỡ. Đám người huyên náo đều hò hét vui sướng vì pháo hoa đẹp tuyệt trên bầu trời.
Cái cuối cùng bắn xong, anh chậm rãi tiến về phía cô, ngồi xuống bên cạnh, dịu dàng choàng ôm lấy cô rồi áp gò má vào tóc cô, giọng nhẹ như gió thoảng: “Lúc còn nhỏ, điều anh thích nhất là Tết. Vì có quần áo mới để mặc, có đồ ăn ngon, có thức uống ngon, có đồ chơi. Điều vui nhất là, đến tối có thể bắn pháo hoa. Nhưng về sau, dần dần, anh không tìm lại được cảm giác đó nữa, bao lâu rồi không bắn pháo hoa thế này, anh cũng không nhớ nữa…”.
Cô từ từ quay lại, nhìn chăm chú gương mặt của anh, những đốm lửa sặc sỡ ánh lên trên mái tóc bạch kim của anh, gương mặt anh, trên người anh, lúc mờ lúc tỏ, cả người anh như đang ở trong thế giới ảo ảnh vậy.
Mái tóc anh, đường nét khuôn mặt anh, mày mắt của anh, sống mũi của anh, đôi môi mỏng của anh… và cả ánh mắt chăm chú, thành thật của anh, mọi thứ của anh đều khiến người ta không tài nào rời mắt đi được.
Vẻ đẹp không làm con người say đắm mà là con người tự say mê, rượu không làm người ta say mà là người tự say.
Cô nghĩ, kiếp trước anh chắc chắn là một con cáo đạo hành cao thâm, nếu không trái tim vốn kiên định của cô làm sao lại bắt đầu rung động, đốm lửa sắp lụi tàn trong lòng cô lại dễ dàng bị anh khơi dậy.
Bỗng, anh quay sang nhìn cô, vừa hay nắm bắt được vẻ say mê khi cô nhìn trộm anh, đôi môi mỏng rất đẹp khẽ nhướn lên, biết rõ còn hỏi: “Đang nhìn gì đấy?”.
Gương mặt hai người chỉ cách nhau có mấy centimet, cô có thể cảm nhận được mùi hương quen thuộc xen lẫn mùi thuốc lá nhàn nhạt phả lên gương mặt mình.
Mặt hơi nóng lên, cô khó khăn thu lại ánh nhìn, cúi xuống nhìn bóng hai người dưới đất. Cô nghĩ ngợi rồi hỏi: “Anh không phải ở nhà với người thân à?”.
“Họ không cần anh ở cùng”, ánh mắt anh nhìn xa xăm.
Nghe câu trả lời của anh, cô mím chặt môi, trong lòng có một suy nghĩ không chắc chắn. Lẽ nào, anh cũng không có người thân như cô, hoặc là gia đình bất hòa, nên mới đợi cô ba tiếng đồng hồ trong một ngày đặc biệt như đêm nay? Những lời thắc mắc đó, cô không hỏi. Cô chỉ lén lút nhìn anh, dường như càng chắc chắn suy nghĩ trong lòng hơn.
Có người nói, pháo hoa rất cô đơn. Mà lúc này, cô cảm thấy còn có người cô đơn hơn cả pháo hoa, là anh và cô.
Cô chầm chậm dựa vào vai anh, anh chỉnh lại tư thế để cô tựa thoải mái hơn. “Còn một phút nữa, tiếng chuông đồng hồ chào năm mới sắp gõ rồi, có muốn đến đó ước nguyện không?”, tiếng anh rất khẽ. Cô quay sang nhìn chiếc đồng hồ nặng nề ở chính giữa quảng trường, bên đó có rất nhiều người đang xếp hàng, đợi lúc 0 giờ sẽ cùng chạy đến ôm lấy chiếc giá bằng gỗ để nghe tiếng chuông năm mới.
Ước nguyện? Cô ngẩn ngơ, từ khi người nhà qua đời, cô chưa từng ước mơ gì. Vì lúc đó nguyện vọng lớn nhất của cô là thời gian quay lại, gia đình cô vẫn còn. Nhưng đó là chuyện không thể. Thế nên có ước gì hay không, đối với cô cũng chẳng có ý nghĩa gì lớn.
“Không cần đâu, đông người quá. Em ở đây nhìn là được.” Ánh mắt cô rơi trên chiếc đồng hồ đó.
“Phụ nữ đều thích ước mơ, tại sao em không thích?”, anh tỏ ra thắc mắc.
“Đó là tự an ủi bản thân thôi, cho dù có ước cũng chưa chắc thực hiện được, việc gì phải khổ tâm cho bản thân hy vọng rồi lại thất vọng”, cô buồn bã nói.
“Anh ngỡ em là người theo chủ nghĩa mộng ảo ấu trĩ, không ngờ em lại theo chủ nghĩa hiện thực tỉnh táo”, anh cười khẽ.
“Em ấu trĩ chỗ nào…”, cô ngẩng lên trách móc vẻ bất mãn.
“Suỵt, nhắm mắt ước nguyện đi, tiếng chuông đồng hồ 0 giờ sắp gõ rồi.” Cánh tay anh vòng qua sau lưng cô, kéo cô vào lòng, hai tay ôm chặt lấy cô trong tư thế cầu nguyện.
Trong tích tắc, nghe tiếng hoan hô vang dậy ở trung tâm quảng trường vẳng đến, sau đó là tiếng chuông đồng hồ “tang – tang – tang” vang lên. Giang Văn Khê thẫn thờ nhìn những người đang ra sức lao đến chiếc đồng hồ, trên gương mặt họ là những nụ cười hạnh phúc. Năm mới đến rồi.
Cô từ từ nhắm mắt, trong một khoảng thời gian lại không biết ước gì, bây giờ dường như cô cũng chẳng cần thứ gì cả.
Trước kia, có rất nhiều đêm, cô gấp biết bao bướm giấy, ước rất nhiều điều, nhưng chẳng có gì thành sự thật, không có một con bướm nào có thể đưa người thân quay về với cô…
Bỗng, bên tai vang lên giọng nói trầm trầm: “Giang Văn Khê, năm mới vui vẻ!”. Cô mở bừng mắt, quay sang nhìn anh, chỉ sợ đó là ảo giác.
“Ước gì được nấy!”, là giọng anh, không sai. Anh đang mỉm cười nhìn cô. Trong lồng ngực, thứ chứa đựng mọi tâm sự của cô cứ co thắt rồi giãn ra, cảm xúc khó nói đang lan tỏa trong cơ thể. Giờ phút này, nói không cảm động là lừa dối.
Cô vốn ngỡ rằng việc cãi nhau hôm qua đã đặt một dấu chấm hết cho mối quan hệ kỳ quặc của hai người, ai ngờ anh