Tác giả: Hoa Thanh Thần
Ngày cập nhật: 04:20 22/12/2015
Lượt xem: 1341805
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1805 lượt.
lại chờ cô suốt ba tiếng đồng hồ trong một ngày đặc biệt lẽ ra nên ở nhà đoàn tụ cùng gia đình. Nếu không phải Lý Nghiên uống say, thì liệu anh có còn ngồi đợi mãi ở cầu thang hay không.
Khi biết người sau lưng mình là anh, khoảnh khắc đó, trái tim cô bỗng đập mạnh, niềm vui sướng và xúc động khó kiểm soát tràn ngập trong lòng. Nỗi buồn một ngày một đêm cũng đã biến mất cùng với sự xuất hiện của anh. Anh đưa cô đến xem pháo hoa rực rỡ, cô luôn cho rằng mình đang nằm mơ, sợ mọi thứ chỉ là ảo giác, sợ sau khi tỉnh giấc thì sẽ như pháo hoa, tỏa sáng rực rỡ rồi biến mất một cách vô tình.
Nhưng, lời chúc mừng rõ ràng “Giang Văn Khê, năm mới vui vẻ, ước gì được nấy” của anh đã thực sự vang lên. Đêm nay, mọi thứ, không phải là mơ, cũng không phải là ảo giác, mà nó thực sự tồn tại.
Đó là đêm giao thừa đặc biệt nhất mà cô từng trải qua sau khi cha mẹ và cậu qua đời. Nếu nói rằng Lý Nghiên đã cho cô tình thân mà cô đã mất đi, thế thì thứ mà anh cho cô lại là tình yêu mà cô chưa từng nếm trải.
Cho đến đêm nay, cuối cùng cô đã thưởng thức được vị ngọt của tình yêu…
Dần dần, đáy mắt cô như phủ sương mù…
“Khóc gì chứ? Ngốc quá.” Anh cười, cúi xuống khẽ hôn lên mắt cô, dịu dàng hút hết những giọt nước mắt lăn ra.
Anh hôn dần xuống theo gương mặt cô, cuối cùng nhẹ nhàng như chuồn chuồn đậu mặt nước, khẽ hôn lên đôi môi mềm mại của cô, rồi buông ra, không tiến thêm bước nữa.
Mắt đối mắt, mũi đối mũi, môi chỉ cách một, hai centimet, hơi thở hai người quấn quýt vào nhau.
“Cảm ơn anh…”, cô nghẹn lời, khẽ nói rồi từ từ nhắm mắt, hai tay vòng qua gáy anh, run rẩy hôn lên môi anh.
Khi hai đôi môi thân mật áp sát vào nhau, trong khoảnh khắc ấy cô đã ước một điều: Nếu có thể, cô hy vọng rằng khoảnh khắc này mãi mãi dừng lại, đừng rời xa cô.
Tiếng chuông đồng hồ báo năm mới kích động lòng người đã kết thúc, trên quảng trường, pháo hoa lại rực rỡ, tiếng nổ vang dậy, cả bầu trời đêm trở nên huy hoàng, rực rỡ.
Hai người cứ ôm nhau thật chặt, đến khi đám người dần dần tản mác hết, màn đêm lại trở về với sự yên tĩnh ban đầu, anh mới nắm tay cô đi về phía chỗ đậu xe.
Cô liếc nhìn chiếc xe đua với những đường nét hoàn hảo, logo hình như là một con ngựa đen, cô không biết đó là nhãn hiệu xe gì, nhưng chắc chắn là rất đắt tiền. Ngồi trên ghế phụ, cô không kìm được hỏi: “Sao tự dưng anh lại đổi xe? Chiếc bốn vòng trước kia chẳng phải đang chạy rất tốt hay sao?”.
“Bốn vòng?”, khóe môi anh giật giật, “Đó là Audi, không phải là Bốn Vòng”.
“Đúng là quái dị, tại sao ba góc và năm góc có thể gọi được như thế, cái kia không thể gọi là bốn vòng?”
“Chắc em không cho rằng chiếc này gọi là Hắc Mã đó chứ?”
“… Chẳng lẽ không phải?”, cô cười ngô nghê, tỏ ra bản thân thực sự nghĩ như vậy.
“Audi gọi là Bốn Vòng, Ferrari gọi là Hắc Mã, anh biết rồi.” Anh câm nín, giúp cô thắt dây an toàn, sau đó trả lời câu hỏi trước đó của cô, “Có người rảnh rang, cứ nằng nặc đòi tặng quà năm mới, anh không thể không nhận được”.
Cái người rảnh rang mà anh nói, vừa hay chính là sếp lớn Giang Hoài Thâm.
Có tiền không biết tiêu vào đâu mà lại bịa ra lý do này, nói là cuối cùng anh cũng chịu có bạn gái chính thức rồi, cứ đòi tặng anh một chiếc xe, anh biết làm sao được? Huống hồ anh cũng không có lý do để từ chối ý tốt của trưởng bối.
“Quà năm mới?”, khóe môi cô giật giật.
Người giàu đúng là tạo nghiệt! Mừng bao lì xì là được rồi, thế mà còn tặng cả một chiếc xe. Tại sao đàn ông nhận quà của người khác lúc nào cũng khiến người ta nghĩ lệch lạc nhỉ.
Cô quan sát anh từ trên xuống dưới, sao nhìn kiểu gì cũng không giống như được bà nhà giàu lắm tiền nào đó bao nuôi nhỉ.
Anh vừa khởi động xe thì bỗng nghĩ ra gì đó, quay người lấy một hộp quà từ ghế sau, nói với cô: “Suýt thì anh quên, đưa điện thoại cho anh”.
“Điện thoại?”, cô tỏ ra ngạc nhiên. Tự nhiên lại bảo cô đưa điện thoại làm gì?
Cô lục túi, lấy ra một chiếc điện thoại cũ kỹ, có vẻ khó xử đưa cho anh.
Anh nhìn chiếc điện thoại gần như sắp bong tróc hết màu, cau mày rồi tắt máy đi, rút thẻ sim ra, sau đó mở túi quà, lấy ra một chiếc điện thoại dành cho nữ màu tím rất đẹp và thời trang.
Khi anh định lắp sim vào chiếc điện thoại mới thì cô vội ngăn anh lại: “Di động của em chưa hỏng, vẫn còn dùng được”.
Anh nhướng mày: “Thế hả? Vậy tối hôm trước anh gọi điện thoại, di động của em đã ‘tự động tắt máy’, hơn nữa chính em cũng nói điện thoại có vấn đề, có vấn đề thì đổi”. Anh còn nhấn mạnh bốn chữ ‘tự động tắt máy’.
“…” Cô nhất thời nín thinh.
“Không nghĩ ra nên tặng em quà gì, hôm qua em nói điện thoại có vấn đề, nên anh đã mua cái này”, anh lắp thẻ sim vào điện thoại mới, nhét vào tay cô.
“Nhưng mà… nhưng mà…”
Lần trước nồi cơm điện anh đã mua hộ cô, mỗi lần ra ngoài ăn đều do anh thanh toán, và cả ly cà phê trong tủ văn phòng của anh, cô cũng lấy một bộ trả lại cho Tiểu Lương, bây giờ lại tặng điện thoại cho cô, cô không muốn anh nghĩ rằng vì tiền nên cô mới ở bên anh, khiến anh hiểu lầm rằng cô là một kẻ mê tiền.
“Nhưng nhị cái