Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1341393
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1393 lượt.
. Hai người cùng đổ nhào lên sofa, tư thế lại khác thường… nữ trên nam dưới. Đúng thế, cuối cùng bà mối cũng giành được quyền chủ động, nhưng… vẫn không thể đẩy Hạ Hà Tịch ra, mà còn… khụ khụ, lấy cách nói đang thịnh hành bây giờ thì là, hạ gục đối phương.
Tô Tiểu Mộc vừa kinh ngạc vì cảm giác khô nóng xa lạ không thể kiềm chế được, vừa nghĩ thầm, con cáo họ Hạ này đúng là tai họa. Vì nụ hôn của anh quá nóng bỏng cho nên mới châm ngòi cho tất cả nguyên tử kích động trên người cô. Vì hương cỏ non thoang thoảng trên mái tóc anh, cô mới không thể nào buông tay được. Vì ánh mắt quá say mê của anh, gương mặt đẹp trai khi không đeo kính thực sự khiến cô không thể dời mắt được, bản thân mới nổi lên lòng háo sắc…
Dù sao thì tất cả đều là lỗi của Hạ Hà Tịch. Mình không bị sắc đẹp quyến rũ. Chẳng trách Châu tài nữ, Lưu Lộ Lộ mới gặp con cáo họ Hạ chưa được bao lâu mà đã lộ bản sắc ham hố của phụ nữ, hóa ra là vì cơ thể của ai đó đẹp như thế, lồng ngực rộng rãi, dựa vào lại thích như thế!
Nhưng trước khi tình thế phát triển thêm một bước nữa, “mỹ nhân” lại không hài lòng, Hạ Hà Tịch vừa giữ lấy bàn tay háo sắc của bà mối, vừa giả vờ nghiêm chỉnh nói: “Nhóc con, em còn như thế này nữa là anh không đảm bảo đêm nay em có thể toàn vẹn mà ra khỏi đây đâu nhé!”
Dẫu sao bà mối cũng là người chưa trải đời, nghe thế thì mặt đỏ bừng lên: “Cái gì mà “em còn như thế này nữa”, là anh bắt đầu trước.”
“Ừm?” Mắt con cáo họ Hạ lóe lên, ngay cả khóe mắt cũng mang theo ý cười, cao giọng nói: “Thế em bỏ tay trên eo anh ra trước đi.”
Tô Tiểu Mộc 囧 trừng mắt lườm Hạ Hà Tịch một cái, từ từ ngồi dậy khỏi người anh, hai người chỉnh trang lại quần áo… nhưng trong căn phòng vẫn tràn ngập bong bóng màu hồng. Con cáo họ Hạ ho một tiếng, phá vỡ sự im lặng: “Tiêu Mộc, chúng ta nói chuyện nghiêm túc đi.”
Bà mối lườm: “Em với anh chẳng có gì hay ho mà nói hết!”
Hạ Hà Tịch nhướn mày, không để ý tới lời cô, đáp: “Nãy em nói giới thiệu Lộ Lộ cho anh, giờ anh chính thức trả lời em, anh không thích.”
Nghe thấy thế, bà mối thoáng kinh ngạc nhìn Hạ Hà Tịch, lời thoại này ở đâu ra thế?
Hạ Hà Tịch chớp mắt ra vẻ thông minh, hỏi: ““Siêu thị đàn ông” cũng không thể ép mua ép bán đúng không? Anh có quyền yêu cầu giới thiệu lại.”
Tô Tiểu Mộc biết là kiểu gì cũng có vấn đề, nhưng vẫn không thể không thuận theo lời anh: “Được, thế anh muốn kiểu nào?”
Hạ Hà Tịch nghe vậy thì chẳng thèm suy nghĩ, lập tức đáp: “Mặt tròn, tóc xoăn ngắn ngắn, khéo léo, đáng yêu, kiểu người vừa nói thì sẽ cười híp cả mắt lại. Nhưng đừng tưởng cô ấy chỉ biết đáng yêu như thế, thực ra còn ngang ngược, hung dữ hơn bất cứ ai, vừa thích đánh người vừa keo kiệt, mắng người cũng không nể nang ai. Ừm… có câu nói thế nào nhỉ, cô ấy ngoài mặt là lolita1 nhưng trong lòng lại là đại tỷ.
[1'> Lolita: bắt nguồn từ một cuốn tiểu thuyết của Mỹ, sau này được phát triển thành một loại văn hóa ở Nhật Bản. Là từ để chỉ các bé gái.
Bà mối: “…”
“Còn nữa, cô ấy thích làm mối cho người khác, yêu tiền như mạng, gian manh, xảo quyệt, nhưng mặt khác, cô ấy lại là người khẩu xà tâm Phật, biết chăm sóc cho gười nhà và bạn bè.”
Bà mối im lặng, hờ hững đáp: “Có cần giúp Tổng giám đốc Hạ thêm một điều kiện nữa, người này nhất định phải họ Tô, tên Tiểu Mộc không?”
Đôi mắt cáo của Hạ Hà Tịch đã híp lại thành một đường chỉ: “Tùy thôi, cô ấy họ gì, tên gì, gia cảnh ra sao anh không quan tâm, cái anh quan tâm chỉ là bản thân người ấy thôi.”
Tô Tiểu Mộc: “…” Giờ phút này, tình cảnh này, nếu bà mối nói, cô không hề có chút vui sướng, tự mãn nào thì là giả. Thế nhưng, con cáo họ Hạ kia, cách anh tỏ tình thế này có phải khác người quá không?
Thấy bà mối im lặng, đôi mắt Hạ Hà Tịch lại càng sáng rõ, giọng điệu cũng dịu dàng hơn: “Anh cũng cho rằng, mình sẽ không thích con nhóc ưa náo loạn, thích chơi đùa như em. Nhưng có những chuyện chỉ khi xảy ra rồi, em mới biết thứ mình thật sự cần là gì. Nhóc, cho người khác cơ hội cũng là cho mình cơ hội…”
Bà mối im lặng rất lâu, lâu tới mức bầu không khí sắp khiến người ta nghẹt thở, mới ngước mắt nhìn Hạ Hà Tịch, nghiêm túc nói: “Nhưng anh Hạ, cái em cần anh không thể cho, chúng ta không hợp nhau.”
Hạ Hà Tịch ngẩn người. Không phải chưa dự đoán tới kết quả này, cũng không phải chưa từng trải qua sóng gió, nhưng Tô Tiểu Mộc, có phải ngay cả tấm thẻ người tốt em cũng lười không phát cho anh? Lúc mới quen nhau, anh còn nghĩ rằng em thận trọng, em còn ít tuổi, còn ham chơi, thế nên anh mới kiên nhẫn chơi trò xem mắt cùng em. Nhưng đã lâu thế rồi mà em chỉ dùng một câu “chúng ta không hợp nhau” để đẩy anh đi sao?
Nghĩ tới đây, Hạ Hà Tịch trầm giọng: “Có phải vì người trong bức ảnh không?”
Bà mối nghe thế thì giật mình, nhớ tới người anh nói là ai rồi mới nặn ra một nụ cười khổ sở: “Phải, mà cũng không phải…” Thở dài một cái, bà mối lấy ví tiền trong túi xách, mở ra ngắm bức ảnh bên trong, rồi lại khẽ hỏi: “Anh còn nhớ lần đầu tiên chúng ta gặp nhau không?”
Ánh mắt con cáo họ Hạ dần sẫm lại. Lần đầu tiên gặp mặt bà mối thật