Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày
Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015
Lượt xem: 1341392
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1392 lượt.
i ta dũng cảm, thẳng thắn biết bao nhiêu! Đúng là vật báu hiếm có trên đời!”
Hạ Hà Tịch hít một hơi thật sâu, chăm chú nhìn bà mối, hỏi gằn từng chữ: “Ý gì hả?”
Bà mối nhếch môi, chìa tay phải ra, cười đáp: “Chúc mừng anh, anh Hạ! Đối tượng xem mắt thứ mười tám của anh đã ra mắt suôn sẻ, hy vọng đây là đối tượng xem mắt cuối cùng của anh. “Siêu thị đàn ông” chúc anh thành công!”
“…”
Trong khoảnh khắc, Hạ Hà Tịch chỉ thấy lí trí trong đầu mình từ từ bị rút cạn, chưa bao giờ anh nghĩ rằng, hóa ra mình lại có lần thất bại lớn như thế! Tâm trạng bao năm chưa từng thay đổi bắt đầu lên xuống bất thường. Tô Tiểu Mộc, em đang giả ngây làm trò sao? Có phải chỉ cần ăn nói mập mờ một chút là cả đời này em có thể giả vờ không biết không hiểu đúng không? Có phải bài học từ vụ Châu tài nữ lần trước vẫn chưa đủ sâu săc, thế nên em lại tiếp tục giới thiệu cho anh người thứ mười tám, người thứ mười chín, thậm chí còn nhiều hơn nữa đúng không? Có phải…bản thân mình thực sự đã nghiêm túc rồi không?
Nghĩ tới đây, khóe môi Hạ Hà Tịch lại trưng ra một nụ cười khổ. Quả nhiên…ai nghiêm túc trước thì người ấy thua. Nhóc con, được lắm, em thực sự khiến anh tức giận rồi. Nghĩ đến đây, ánh mắt con cáo họ Hạ dần dần trầm xuống.
Bà mối thấy Hạ Hà Tịch mãi không có phản ứng, bèn nghiêng đầu nhìn sang. Trong chớp mắt, bàn tay đang giơ lên giữa chừng của cô dột nhiên bị nắm lấy, còn tư thế thì…đã vượt qua giới hạn lễ nghĩa rất nhiều rồi…
Cả bàn tay bà mối bị nắm chặt trong lòng bàn tay của ai đó. Cô kinh ngạc, muốn rút tay lại, khẽ ngẩng lên thì môi cũng bị người nào đó chiếm mất, cô đã rơi hẳn vào vòng vây của anh. Trong thoáng chốc, bà mối chỉ thấy đầu mình nổ một tiếng rất to theo cảm giác nóng ẩm truyền tới từ đôi môi, trước mắt trắng xóa.
Thế giới này đã nổ tung hết rồi!
Có phải năm 2012 tới sớm rồi không? Mẹ ơi!
Tỏ tình
Đây không phải là nụ hôn đầu tiên của Tô Tiểu Mộc. Tiểu Mộc vẫn nhớ nụ hôn đầu tiên của mình. Đó là một đêm bầu trời đầy sao lấp lánh, cô và Ninh Nhiên xem phim xong vẫn chưa muốn quay về ký túc, thế nên cứ vòng qua vòng lại quanh sân bóng rổ của trường đại học. Không nhớ lúc ấy hai người nói những gì, cũng không nhớ lúc ấy còn người chơi bóng ở sân không, bà mối chỉ nhớ Ninh Nhiên thừa lúc mình không để ý, đột nhiên nghiêng đầu chạm nhẹ một cái lên môi mình như chuồn chuồn lướt nước, rồi mặt còn đỏ hơn cả cô, vì xấu hổ…
Vì lúc ấy hai người đều là những kẻ ngây thơ, Ninh Nhiên lại tấn công bất ngờ, dùng lực không chuẩn, chạm một cái như thể chẳng khác gì đập vào môi bà mối, hôn cũng chẳng hay ho như miêu tả trong tiểu thuyết hay phim ảnh, thậm chí thi thoảng cô còn nghĩ vu vơ: “Không phải chỉ là thịt chạm vào thịt sao?”
Nhưng bây giờ, không giống! Rất khác!
Bị Hạ Hà Tịch cưỡng hôn bất ngờ, mọi suy nghĩ của bà mối đảo lộn. Bị đôi môi ấm áp ấy dằn vặt tới nỗi tim đập loạn lên không ngừng. Trong lúc mơ mơ màng màng, bà mối chỉ thấy tay chân mềm nhũn, càng không thể giãy khỏi vòng tay ôm của con cáo họ Hạ.
“Ừm.” Hạ Hà Tịch ngang nhiên cản bà mối đang giãy giụa đòi trốn thoát. Ờ, hóa ra không phải là không phản kháng, mà là quá chậm chạp, bây giơ mới bắt đầu phản kháng.
“Hóa ra anh thể hiện thế còn chưa đủ rõ ràng, bà mối Tô còn chưa hiểu ý, anh không ngại làm mẫu lần nữa đâu.”
“Anh…” Bà mối kinh ngạc tới mức nghẹn họng, không nói nên lời. Vốn chỉ biết Hạ Hà Tịch gian trá, xảo quyệt, sao không biết anh ta còn đê tiện, vô liêm sỉ chứ? Lúc này, bà mối đột nhiên nhớ ra, cách đây rất lâu, rất lâu, mợ hai đã dạy cô, con gái không được tùy tiện tới nhà con trai một mình.
Quả nhiên…! Quả nhiên…!
“Đồ không biết xấu hổ! Đồ thối tha…” Tô Tiểu Mộc vừa mới bắt đầu mắng, môi lại bị chặn mất. Lần này, bà mối hoàn toàn tỉnh táo, ra sức giãy giụa, tay đấm chân đá để thể hiện thái độ của mình. Trong lúc hai người quấn lấy nhau, nụ hôn của Hạ Hà Tịch càng lúc càng ngang ngược, càng lúc càng… không thể dừng lại.
Trong lúc bà mối giãy giụa, trong đầu hiện lên bốn từ: mặt người dạ thú! Thành ngữ này thật sự rất thích hợp để dùng cho tên khốn Hạ Hà Tịch này! Mà tim ơi là tim, mày có thể đừng đập thình thịch như thế được không hả? Không phải chỉ là thịt chạm thịt thôi à? Coi như… coi như đang… ăn thịt, gặm thủ lợn thôi. Hơn nữa, đây lại là cái thủ lợn rất đẹp trai… Không đúng! Không đúng! Cái thủ lợn họ Hạ này đẹp trai ở chỗ nào chứ? Đây rõ ràng là cưỡng hôn, anh ta là đồ ngụy quân tử đê tiện, vô liêm sỉ…
Trước khi đầu óc hoàn toàn tỉnh táo lại, một ý nghĩ khác lại chui vào đầu bà mối. Cô nghĩ, hơn mười tuổi mình bắt đầu luyện Teakwondo, tuy không thành cao thủ đai đen nhưng sau khi vào đại học lại được anh cả dạy dỗ, đối phó một hai tên trộm cướp không thành vấn đề, sao hôm nay không đánh nổi con cáo họ Hạ mà đẩy anh ta cũng không ra?
A, có phải vì lâu lắm rồi không luyện không?
————————————————Tôi là đường phân cách đỏ mặt————————————-
Khi bà mối ý thức được tính nghiêm trọng của sự việc thì đã muộn