Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kế Hoạch Mai Mối

Kế Hoạch Mai Mối

Tác giả: Mèo Lười Ngủ Ngày

Ngày cập nhật: 04:33 22/12/2015

Lượt xem: 1341389

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1389 lượt.

sự là… kinh thiên động địa, quỷ khóc thần sầu. Lúc ấy, anh vừa mới quay về thành phố C. Có lẽ vì thời gian ở Đức quá lâu nên chưa thể quen được với mọi thứ ở trong nước, mà thứ đầu tiên trong số đó chính là: đường đi.
Sau khi về nước, Hạ Hà Tịch liên lạc với Tô Cẩm Trình, hai người hẹn cuối tuần cùng ăn cơm, gặp nhau một bữa. Nhưng trên đường tới chỗ hẹn, Hạ Hà Tịch rất 囧囧 mà … lạc đường. Thành phố C là thành phố núi, đường đi quanh co dốc đèo. Theo cách nói của người bản xứ thì là: gần trong gang tấc, xa tận chân trời… Đường đi nhìn ngay trước mắt, tưởng chỉ cần mười phút là tới nơi, nhưng phải mất nửa tiếng quanh co mới đến được.
Đồng chí Hạ hoang mang bất lực, đành vừa gọi điện cho Tô Cẩm Trình hỏi đường, vừa chầm chậm lái xe đi tiếp. Nghe sự chỉ đường ở đầu dây bên kia, Hạ Hà Tịch đang chuẩn bị ngắt điện thoại thì nghe thấy tiếng động mạnh. Trong thoáng chốc, chỉ thấy trước mắt mình lóe lên bảy sắc cầu vồng. Bóng người mặc chiếc váy rực rỡ như cầu vồng kia ngã xuống đất…
“Cô gái cầu vồng” đó không phải ai khác, chính là bà mối. May mà Hạ Hà Tịch lái xe chậm, bà mối chỉ nằm viện hai tuần là được về nhà. Mà cuộc gặp mặt đầu tiên của hai người được Tô Cẩm Trình cẩn thẩn sắp xếp cũng dời từ quán cà phê tới khu nội trú bệnh viện. = = | |
Thực ra, sau chuyện đó, Hạ Hà Tịch không nghĩ ra được, khi ấy vì chuyện gì mà bà mối bất chấp tất cả lao vào xe của anh, nhưng cuối cùng, câu hỏi ấy vẫn không thốt lên được. Hôm nay bà mối nhắc lại chuyện cũ, xem ra có liên quan rất lớn tới anh chàng trong tấm ảnh.
Nghĩ tới đây, Hạ Hà Tịch nhìn cô để xác minh, chỉ thấy đối phương nhắm nghiền hai mắt, khẽ gật đầu: “Đúng thế! Lúc ấy, em đang đuổi theo anh ấy. Anh ấy tên là… Ninh Nhiên.”






Truy sát anh tới góc bể chân trời
Bà mối và Ninh Nhiên là thanh mai trúc mã. Từ tiểu học tới đại học, từ nắm tay tới ôm nhau, từ bạn bè tới người yêu… dường như tất cả đều tự nhiên như nước chảy mây trôi, tự nhiên mà thành, không cần cố gắng, cũng chẳng cần hình thức. Tới tận khi hai người chia xa, bà mối cũng chưa từng thấy Ninh Nhiên nói những câu như “anh thích em”. Nhưng khi ấy bà mối còn nhỏ, lại nhất mực tin rằng, cô sẽ nắm tay Ninh Nhiên cùng nhau bước vào tòa lâu đài hôn nhân trong sự chúc phúc của các anh, rồi cùng sống với nhau tới đầu bạc răng long.
Trong khoảng thời gian mười năm quen nhau, bốn năm yêu nhau, bà mối như nằm mơ, một giấc mơ dài, rất dài. Trong giấc mơ, cô yêu hết mình mà cũng hận hết mình. Để rồi, tỉnh dậy sau giấc mơ, cô mới phát hiện chẳng còn lại gì, kể cả… vệt nước mắt đã khô.
Thực ra, chuyện tình của hai người đã là chuyện xa xưa lắm rồi. Ninh Nhiên đi du học khi bà mối học năm thứ ba. Khi đó hai người hãy còn nồng nàn thắm thiết lắm, gọi điện thoại, xem webcam… Nhưng càng về sau, tất cả những điều tệ hại khi yêu xa đều hiển hiện ra hết.
Hai người nghi ngờ lẫn nhau, cãi nhau, chiến tranh lạnh… rồi đôi bên bắt đầu cảm thấy xa lạ. Bởi thế, bà mối cố gắng lần cuối cùng. Năm ấy, bà mối may mắn có tên trong danh sách trao đổi sinh viên gữa trường đại học của cô với một trường ở nước Ninh Nhiên đang học. Bà mối vốn không thích học hành, nhưng nghe được tin này thì vô cùng mừng rỡ, lập tức gọi điện báo cho người yêu ở bờ bên kia đại dương biết. Vậy mà Ninh Nhiên lại dội cho bà mối một xô nước lạnh.
Bà mối đang mở một lon bia khác, nghe thấy thế đột nhiên quay đầu lại, phá lên cười như nghe phải chuyện hài, cúi gập người lại, suýt nữa là lăn trên sàn nhà: “Này, này, anh xem phim truyền hình nhiều quá hả? Anh thấy em phải đuổi theo, ôm lấy anh ta khóc nức nở một trận, rồi nói cho anh ta biết bao năm qua em vẫn không quên được anh ta, vẫn đợi anh ta sao?”
Hạ Hà Tịch im lặng nhìn Tô Tiểu Mộc, không đáp. Chẳng lẽ không phải sao? Nếu không phải, sao còn đặt tấm ảnh hai người chụp chung trong ví tiền như vật báu thế? Sao đột nhiên lại tức giận vì anh nhắc tới cậu ta khi ở bệnh viện? Hình như bà mối biết trong lòng con cáo họ Hạ kia nghĩ gì, lắc đầu nói: “Biết tại sao tới giờ em vẫn giữ tấm ảnh đó không? Vì em phát hiện, em sắp quên anh ta rồi…” Bà mối cười khổ, rồi nói tiếp: “Không lấy tấm ảnh nhắc nhở bản thân hết lần này tới lần khác, em sợ đến khi anh ta về nước, nếu tình cờ gặp anh ta trên đường em lại không nhận ra…” Nói tới đây, bà mối bỏ đi vẻ mặt buồn bã, láu lỉnh lè lưỡi với Hạ Hà Tịch, nói: “Nếu như thế, phải trả thù ra sao đây?”
Hạ Hà Tịch cau mày: “Trả thù, ý em là…”
Bà mối chắc chắn như đinh đóng cột: “Đúng thế, em nằm mơ cũng muốn đánh, đánh anh ta một trận tời bời hoa lá!”
“…” Đồng chí Hạ có vẻ không thích nghi được với việc nội dung bị đảo lộn như thế này, bia bị nghẹn ngay cổ họng, lên không được, xuống cũng không xong. Kiểu tình cảm đau khổ, âu sầu của cô nhóc này, là để đợi đến kết cục cuối cùng, đánh cậu nhóc kia một trận tơi bời thế sao?
Bà mối không để tâm tới bộ mặt cứng ngắc của Hạ Hà Tịch, xếp những lon bia thành một hàng nghiêm chỉnh, cong môi lên, kết luận: “Thế nên anh xem, em


Lamborghini Huracán LP 610-4 t