Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kén Cá Chọn Canh

Kén Cá Chọn Canh

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341154

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1154 lượt.

thoải mái bất mãn nhìn Lục Cảnh Diệu. Lục Cảnh Diệu cười xoà, lật người Tần Dư Kiều lại, chuyển thành tư thế từ phía sau.
Thật ra Tần Dư Kiều rất thích tư thế từ phía sau, có thể lười biếng nằm lỳ trên giường không cần nhúc nhích, nhưng Lục Cảnh Diệu lại không thích. Tư thế này khiến anh có cảm giác như hai con cún giao phối với nhau, hơn nữa anh không thấy được gương mặt động tình của Tần Dư Kiều.
“Kiều Kiều, em thích làm.... như vậy sao?” Lục Cảnh Diệu thở hổn hển hỏi.
Tần Dư Kiều hơi lúng túng, khẽ “Ừ” một tiếng. Bởi vì Lục Cảnh Diệu chậm chạp không vào, nên cô hơi bực: “Có.... muốn làm không?”
“Làm, dĩ nhiên làm!” Lúc Lục Cảnh Diệu đưa vật kia của mình vào, Tần Dư Kiều nghe loáng thoáng thấy tiếng giao hợp. Vừa nãy Lục Cảnh Diệu ngừng lại lúc cô sắp ra, cho nên khi tiến vào, bên trong ướt át khiến mỗi lần Lục Cảnh Diệu rút ra lại phát lên tiếng.
Sau đó Lục Cảnh Diệu bắt đầu ra sức di chuyển eo, cảm thấy Tần Dư Kiều sắp không chịu nổi sự mãnh liệt của mình, nhằm đúng giờ phút này để nói một chủ đề hết sức trong sáng: “Kiều Kiều, ngày mai chúng ta đưa Hi Duệ đến vườn thú chơi nhé.”
Ngày mai, cũng chính là ngày hai mươi chín, Lục Cảnh Diệu hỏi xong liền chậm lại, từ mãnh liệt biến thành nhẹ nhàng, anh đang “Kiên nhẫn” chờ câu trả lời của Tần Dư Kiều.
Mà Tần Dư Kiều nằm trên gối lại im lặng, Lục Cảnh Diệu hơi khó chịu, đâm mạnh vào Tần Dư Kiều đến mức cô phải rên lên một tiếng. Một lát sau, rốt cuộc Tần Dư Kiều cũng phản ứng, vòng vo một hồi rồi nói: “Ngày mai mẹ em tới....”
Lục Cảnh Diệu làm bộ như giật mình “A” một tiếng, “Mẹ vợ sắp tới, anh cũng cần làm gì đó mới phải....”
Thật ra mấy ngày nay Tần Dư Kiều vẫn rất do dự, hôm đó cô nói cho sướng mồm xong lại cảm thấy hối hận. Nhưng vịt chết còn cứng mỏ, cho nên mấy ngày nay vẫn rối rắm phiền muộn, cũng không nhận ra biểu hiện rất tốt của Lục Cảnh Diệu trong khoảng thời gian này. Tuy nhiên, hôm qua Tần Ngạn Chi gọi điện tới: “Kiều Kiều, sang năm con dẫn Lục Nguyên Đông qua đây nhé.”
Tần Dư Kiều thấy lạ, sau đó moi được từ miệng Tần Ngạn Chi, biết có người lấy danh nghĩa nhà họ Lục tặng quà tết cho nhà họ Tần. Hồi trước Tần Ngạn Chi biết cô và Lục Nguyên Đông đang hẹn hò nên cho rằng những thứ đó là do Lục Nguyên Đông tặng.
Thật ra cô không còn mong mỏi được ba mẹ tâm nữa, nhưng Tần Dư Kiều vẫn còn rất tức giận, vì chuyện của Bạch Thiên Du nên giận lây sang Tần Ngạn Chi. Khác với Bạch Thiên Du, Tần Ngạn Chi biết dỗ dành cô, sau khi dỗ xong còn cho cô đường lui; còn Bạch Thiên Du chỉ biết nói lý lẽ, nói xong thì ném cho cô một câu: “Tự con suy nghĩ kỹ đi, thông suốt rồi nói cho mẹ biết.”
Mặc dù như vậy.... Hôm đó cô nói với Bạch Thiên Du rằng cô hối hận vì đã chọn theo bà, thật ra cô cáu lên mới nói vậy thôi. Cô giận Bạch Thiên Du đòi ly hôn với Tần Ngạn Chi, chọc tức bà rằng không quan tâm đến mình, tức giận tại sao từ một ngôi nhà êm đẹp lại tan nát như vậy.
Thật ra trước mặt ba mẹ, dù lớn đến đâu đi nữa, con cái vẫn như đứa trẻ. Trước mặt Hi Duệ, Tần Dư Kiều kiên cường như một người mẹ, nhưng trước mặt Tần Ngạn Chi và Bạch Thiên Du, cô cũng chỉ là một đứa bé muốn được quan tâm mà thôi.
***
Mẹ vợ tới, thật ra thì căn bản không cần Tần Dư Kiều khai báo, Lục Cảnh Diệu đã chuẩn bị đâu ra đấy rồi, thậm chí lén lút dạy Hi Duệ: “Lời gì nên nói, lời gì không nên nói, rõ cả rồi chứ.... Dù Bạch Thiên Du có nhận con hay không, con vẫn phải gọi bà ấy là bà ngoại, biết không?
“Tại sao bà ngoại không nhận con?” Hi Duệ ngẩng đầu nhìn Lục Cảnh Diệu, nói ra suy đoán của mình, “Bà cũng mất trí nhớ sao?”
Lục Cảnh Diệu liếc nhìn con trai, sửa lại cổ áo cho nó: “Sao ba biết được, có thể con không phải là kiểu bà ấy thích thôi....”
Không phải kiểu bà ngoại thích? Hi Duệ bi thương cúi đầu, bà ngoại sẽ ghét nó sao? Lời của Lục Cảnh Diệu đã để lại sự ám ảnh trong lòng Lục Hi Duệ. Lúc Lục Cảnh Diệu đưa Lục Hi Duệ đến sân bay, Hi Duệ chưa thấy Bạch Thiên Du mà lòng bàn tay đã đẫm mồ hôi rồi.
Năm giờ chiều, Bạch Thiên Du đến sân bay, đi ra từ lối kiểm tra an ninh. Tần Dư Kiều còn chưa nhìn thấy Bạch Thiên Du, Lục Cảnh Diệu đã tinh mắt nhìn thấy mẹ vợ, sau đó vỗ vai cô: “Kiều Kiều, mẹ vợ tới....”
Tần Dư Kiều nghi ngờ liếc nhìn Lục Cảnh Diệu: “Anh đã gặp mẹ em rồi à?”
Lục Cảnh Diệu nhếch miệng cười: “Tiến sĩ Bạch tiếng tăm lưng lẫy, anh lên mạng xem ảnh.” Nói xong, cười tươi ôm Tần Dư Kiều đến chỗ Bạch Thiên Du.
Bạch Thiên Du rất trẻ, dĩ nhiên kiểu trẻ trung đi ngược với tự nhiên. Có điều không ai nghĩ bà đã lên chức bà ngoại, hơn nữa cháu ngoại cũng đã bảy tuổi.
Lục Hi Duệ biết khái niệm bà ngoại này có lẽ từ các bạn đồng trang lứa, hoặc có lẽ xem trên ti vi. Hình tượng bà ngoại trong lòng nó là một người già nhân hậu có nếp nhăn, nụ cười hiền lành, len lén cho nó kẹo và chút tiền.
Đúng, là người già, giống như ông nội vậy. Cho nên khi Hi Duệ ngẩng đầu nhìn gương mặt trẻ trung của Bạch Thiên Du thì tiếng “Bà ngoại” đã chuẩn bị trước dù làm thế nào cũng không thể phát thành lời.
Hi Duệ nhìn bà ngoại, Bạch Thiên