Vợ Trước Của Tổng Giám Đốc Lạnh Lùng
Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341262
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1262 lượt.
yên Đông và Vương Bảo Nhi không?”
Sau đó ánh mắt Lục Cảnh Diệu nhìn cô liền thay đổi: “Em có ý gì?”
“Anh có thể đừng nhỏ mọn như vậy không hả?” Bây giờ Tần Dư Kiều đã có kinh nghiệm, lúc nên mềm thì phải mềm, ngồi lên đùi Lục Cảnh Diệu: “Em và Nguyên Đông đã từ đời nào rồi, anh có thể đừng nhớ dai như vậy được không? Cứ như em thực sự có tin vịt gì với anh ta vậy. Anh biết không có một số việc anh càng để ý nó lại càng như một cái gai đâm vào lòng anh, đâm vào lòng anh.” Lúc nói đến lời cuối cùng, Tần Dư Kiều vươn một ngón tay đâm vào ngực Lục Cảnh Diệu.
Lục Cảnh Diệu thật không ngờ mình lại bị Tần Dư Kiều dạy dỗ một hồi. Sau đó anh đưa ngón tay cô vào miệng mình, vốn cắn nhè nhẹ, nhưng để Tần Dư Kiều không có cơ hội rút đi, anh lại tiếp tục gặm cắn.
Cảm giác vừa tê vừa dại, lại hơi đau truyền đến từ đầu ngón tay cô. Tần Dư Kiều ngước mắt lên, con ngươi phiếm ánh cười của Lục Cảnh Diệu mang vẻ rạo rực. Một lúc sau, anh cuối cùng cũng buông tay cô ra, từ bi nói điều cô muốn biết.
“Chắc ba sẽ đồng ý cho Nguyên Đông lấy Vương Bảo Nhi.”
Tần Dư Kiều không hiểu lắm: “Tại sao lại đồng ý?”
Lục Cảnh Diệu không dằn lòng được lại sàm sỡ Tần Dư Kiều, tùy tiện cho tay vào trong áo khoác lông cừu của cô, vuốt ve nơi mềm mại của cô qua lớp áo bó nhung đen.
Tần Dư Kiều chụp lại tay Lục Cảnh Diệu: “Rốt cuộc có nói không hả?”
Lục Cảnh Diệu chớp chớp mắt, sau đó ôm Tần Dư Kiều bắt đầu tâm sự: “Ba định để Nguyên Đông theo anh cùng quản lý Lam Điền, hoặc là nói hiện giờ ba còn chưa muốn giao toàn quyền kinh doanh Lam Điền cho anh. Nhưng mà bây giờ ba đang không tìm được lý do để chia số cổ phần còn giữ trên tay mình cho Nguyên Đông, chỉ khi Nguyên Đông kết hôn, ba sẽ tặng cổ phần cho Nguyên Đông làm quà cưới.”
Tần Dư Kiều hiểu được phần nào. Thật ra cô không hề hứng thú với chuyện ai làm chủ nhà họ Lục, nhưng người cô sắp lấy là Lục Cảnh Diệu, có một số vấn đề không phải cô có muốn hay không, mà là cô có muốn cùng với Lục Cảnh Diệu hay không. Nếu ở bên anh, cô phải hiểu rõ một số vấn đề nhất định.
“Vậy anh nghĩ như thế nào?” Tần Dư Kiều nhìn Lục Cảnh Diệu: “Anh có muốn để Nguyên Đông vào Lam Thiên không?”
Lục Cảnh Diệu dời hai tay, cuối cùng ôm lấy eo Tần Dư Kiều. Vòng eo này thật sự là càng lúc càng nhỏ đến mức không cảm thấy thịt, Lục Cảnh Diệu khó chịu nhéo eo cô, trả lời: “Cổ phần cũng không quan trọng, một năm thiếu mấy ngàn vạn hoa hồng chẳng là gì cả. Nhưng anh chỉ có thể không so đo vấn đề tiền nong, anh tuyệt đối không nhường vị trí người thừa kế nhà họ Lục.”
Đàn ông nào không có dã tâm, huống chi tạo hóa đã cho anh cái đầu thông minh nhạy bén, cùng với thủ đoạn khó lường. Với điều kiện trời ban như vậy, một người đàn ông làm sao có thể thiếu đi dã tâm cùng dục vọng nguyên thủy được?
Tần Dư Kiều hiểu mdã tâm của Lục Cảnh Diệu, cũng biết khả năng của anh có thể mang đến thành tự lớn cho nhà họ Lục, nhưng vẫn lo lắng cuối cùng bởi vì cuộc chiến tranh đoạt tài sản nhà họ Lục mà lòng người bàng hoàng gia đình không yên. Hơn nữa Lục Cảnh Diệu này làm việc không bao giở để ý đến tình cảm, không khỏi lo lắng: “Em cảm thấy ba anh có ý bồi dưỡng anh thừa kế nhà họ Lục, để Nguyên Đông tiến vào Lam Điền có lẽ cũng vì lo lắng tính tình cường ngạnh của anh, cần phải có người quản thúc. Cho nên anh chỉ cần an phận chút, làm việc thật tốt, em cảm thấy khẳng định không thành vấn đề.”
“Ha ha.” Lục Cảnh Diệu hừ nhẹ trước lời phát biểu vô tư của Tần Dư Kiều.
Tần Dư Kiều cho rằng mình nói không đúng bị Lục Cảnh Diệu cười nhạo, hỏi: “Em nói không đúng sao?”
Lục Cảnh Diệu cấu hông Tần Dư Kiều: “Có thể đừng câu nào cũng Nguyên Đông không? Không thấy chán à?”
Tần Dư Kiều yên lặng tụt khỏi đùi Lục Cảnh Diệu.
Sau đó chuyện của Lục Nguyên Đông và Vương Bảo Nhi thật sự được Lục Cảnh Diệu đoán đúng. Bữa cơm tối mùng sáu, Lục Hòa Thước đột nhiên hỏi Dương Nhân Nhân: “Nguyên Đông đâu? Sao lại không thấy nó?”
Dương Nhân Nhân cũng vô cùng nghẹn khuất, nghĩ thầm: Không phải Nguyên Đông bị ba đuổi khỏi nhà họ Lục à? Mặc dù biết ông cụ đang giả ngốc, Dương Nhân Nhân vẫn đáp lời ông: “Sợ ba trông thấy nó lại tức giận, cho nên không cho nó trở về nhà.”
“Hết giận lâu rồi.” Lục Hòa Thước nở nụ cười gần gũi, “Các con cũng thật là, ba có thể tức giận với Nguyên Đông sao? Tết nhất sao có thể để nó sống ở ngoài chứ? Các con làm ba mẹ kiểu gì thế?”
Dương Nhân Nhân “Dạ” một tiếng rồi nói: “Vậy ngày mai con bảo nó về.”
Lục Hòa Thước “ừ” rồi “ừ”, mắt liếc Lục Cảnh Diệu rồi nói với Dương Nhân Nhân và Lục Cảnh Thịnh, “Nếu Nguyên Đông thật sự thích cô bé kia, ba cũng không phản đối. Lần trước ba cho rằng cô Vương nhận tiền của thư ký, không ngờ lại trả hết cho ba. Tuy gia thế không tốt, có điều cũng may cô gái biết phấn đấu… Quan trọng nhất là Nguyên Đông thích cô ấy.”
“Nói như vậy ba đồng ý rồi ạ?” Trương Kỳ cùng hóng hớt, hỏi Lục Hòa Thước.
Lục Hòa Thước gật đầu, nhìn về phía Tần Dư Kiều bên cạnh Lục Cảnh Diệu: “Năm nay nhà họ Lục chúng ta tổ chức hai đám cưới, song hỷ lâm môn.”
Tin tức nhà