The Soda Pop

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kén Cá Chọn Canh

Kén Cá Chọn Canh

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341081

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1081 lượt.

họ Lục song hỷ lâm môn nhanh chóng truyền ra ngoài. Lúc Vương Bảo Nhi bỏ giấy gấp vào ngăn kéo, Lục Nguyên Đông đứng trước ban công gọi điện thoại. Màn đêm đen như mực lặng lẽ bao phủ đỉnh đầu Lục Nguyên Đông. Vẻ mặt anh lành lạnh, lúc nhìn thấy Vương Bảo Nhi đi đến, anh bỏ điện thoại vào túi quần.
Vương Bảo Nhi ôm lấy Lục Nguyên Đông từ phía sau, “Nguyên Đông, em thực sự rất cảm động. Vì em mà anh có thể trả giá nhiều như vậy.”
Lục Nguyên Đông nhếch khóe miệng, xoay người nhìn Vương Bảo Nhi: “Nếu như không có gì ngoài ý muốn, anh sẽ đính hôn với em. Trước đó, em còn có rất nhiều chuyện cần học, nhất là lời nói cử chỉ. Trước khi nói cần suy nghĩ cái gì nên nói cái gì không nên nói, không hiểu thì im lặng, không ai thấy hỏi nhiều là ưu điểm cả… Về cụ thể, anh sẽ cho người dạy em, tóm lại tuyệt đối đừng để người ta xem thường.”
Vương Bảo Nhi ngẩn người: “Đã như vậy rồi, tại sao anh không tìm một cô gái môn đăng hộ đối đi?”
Lục Nguyên Đông hơi cúi đầu, trên mặt hiện nụ cười thản nhiên, thoạt nhìn tao nhã lịch sự trước sau như một, chẳng khác với Lục Nguyên Đông ôm cô lên xe đi bệnh viện là bao. Vương Bảo Nhi thấy vẻ hờ hững trong mắt Lục Nguyên Đông, mỉm cười: “Có phải tâm trạng không tốt hay không?”
Lục Nguyên Đông cầm tay Vương Bảo Nhi, bỏ tay cô khỏi ngực mình, “Anh về nhà một chuyến.”
Lúc Lục Nguyên Đông trở nhà họ Lục là tám giờ tối. Bình thường Lục Hòa Thước đi ngủ lúc tám giờ, bởi vì hôm nay chơi cá ngựa với Hi Duệ nên tám giờ còn chưa thấy buồn ngủ.
Khi Lục Nguyên Đông vào nhà, các con dâu nhà họ Lục đang tụ lại nói chuyện phiếm. Lục Nguyên Đông liếc mắt thấy trong đám phụ nữ có Tần Dư Kiều. Cô chính là người trẻ nhất trong số họ. Có thể không trẻ à? Suýt nữa thành cháu dâu của nhà họ Lục mà.
Đám con trai nhà họ Lục đang chơi cờ, cũng có người bàn bạc tin tức kinh tế tài chính. Sau khi Lục Nguyên Đông tiến vào, người bắt chuyện đầu tiên là ông nội. Gương mặt Lục Hòa Thước thoáng nét cười: “Chơi cùng không?”
Lục Nguyên Đông: “Con đi gặp mẹ trước đã.”
Lục Hòa Thước vừa lòng gật đầu, sau đó nói với Hi Duệ: “Duệ Duệ à, con sao có thể nhân lúc ông nội không chú ý mà chơi xấu hả?”
Dương Nhân Nhân hết sức mừng rỡ vì con trai đột nhiên trở về. Tần Dư Kiều ngồi giữa hội con dâu nhà họ Lục, chào Lục Nguyên Đông: “Nguyên Đông.”
Lục Nguyên Đông thản nhiên gật đầu, sau đó hỏi thăm: “Mọi người đang xem gì thế?”
Trương Kỳ cười đáp: “Cho cô Tần xem ảnh cũ của nhà chúng ta.”
“Ồ.” Lục Nguyên Đông cười cười, ngồi xuống bên cạnh Dương Nhân Nhân, cầm lấy một quyển album cũ nhìn lại, gương mặt hiện vẻ hoài niệm. Đúng lúc này, Lục Nguyên Đông đột nhiên mở miệng: “Người ngồi cạnh chú sáu là chị Tiểu Lộc à?”
Giọng nói vang dội của Lục Nguyên Đông bay vào lỗ tai Lục Cảnh Diệu. Anh vẫn luôn cảm thấy kỳ lạ sao đêm nay mí mắt mình nháy khiếp đến vậy. Anh thật quá sơ suất, lúc Trương Kỳ nói muốn cho Tần Dư Kiều xem ảnh cũ sao anh lại quên mất sự tồn tại của Mục Lộc cơ chứ.
Tần Dư Kiều rất tò mò với “chị Lộc” trong miệng Lục Nguyên Đông, phản ứng đầu tiên còn tưởng là hươu sao gì đó. Lúc đang định nhận lấy quyển album từ tay Lục Nguyên Đông xem, Lục Cảnh Diệu đột nhiên đứng dậy: “Dư Kiều, chúng ta ra ngoài tản bộ đi.”






Tần Dư Kiều vẫn rất nhạy cảm đối với chuyện mờ ám của Lục Cảnh Diệu. Cô nhận tấm hình từ trong tay Lục Nguyên Đông, Lục Cảnh Diệu trong hình hình như mới chỉ mười mấy tuổi, đang thời kì thanh xuân phơi phới. Lục Cảnh Diệu mười mấy tuổi cũng là thiếu niên mặc áo sơ mi quần jean xanh, tấm hình có vẻ như được chụp ở vườn bách thú. Lục Cảnh Diệu đứng ở phía trước hai con hươu cao cổ lông màu nâu nhạt có đốm và sừng nhỏ, bởi vì hình đã chụp từ lâu nên hơi phai, càng tôn lên vẻ đẹp như ngọc, mặt mày như vẽ của Lục Cảnh Diệu trong hình. Còn cả cô gái bên cạnh anh nữa, nét mặt tươi cười như hoa, duyên dáng yêu kiều đứng bên cạnh Lục Cảnh Diệu, quả là một mỹ nhân xinh đẹp động lòng người.
Vườn thú, hươu sao, chị Tiểu Lộc, thanh mai trúc mã… Tần Dư Kiều đột nhiên có cảm giác rất kỳ lạ. Nhưng vì đang ngồi bên cạnh người Lục gia nên cô không thể chất vấn Lục Cảnh Diệu. Vậy nên cô hơi mím môi, cười nhìn về phía Trương Kỳ. Ảnh chụp là Trương Kỳ cho cô xem, cô đương nhiên phải hỏi chị ta.
“Chị dâu, sao em chưa thấy cô gái trong hình này bao giờ?” Vừa dứt lời, Tần Dư Kiều thản nhiên liếc nhìn Lục Cảnh Diệu. Lục Cảnh Diệu đứng cách đó không xa vẫn còn đang đợi cô đi tản bộ, đúng là tản....em gái anh ý.
"Mục Lộc à?" Trương Kỳ cười khanh khách nói, "Mục Lộc là em họ của chị, mặc dù là khách nhưng mà năm đó bà cụ rất thích em ấy, nghỉ hè hàng năm đều đón Lộc Lộc tới nhà chơi, cũng coi như là thanh mai trúc mã của lão Lục."
Trương Kỳ vừa dứt lời, không khí trong phòng khách nhỏ của Lục gia liền càng trở nên kỳ lạ. Ánh đèn sáng chói chiếu lên mặt Lục Cảnh Diệu, càng khiến người ta thấy rõ sắc mặt anh thay đổi liên tục. Sau đó Tần Dư Kiều nghe anh mở miệng nói:
Người nhìn Tần Dư Kiều còn có Lục Nguyên Đông. S