Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341080
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1080 lượt.
au đó anh cảm thấy lòng bàn tay mình như bị bỏng, hơi quay mặt nhìn về hướng khác.
“Chị cả còn trẻ lắm, dáng vẻ không giống như đã sắp làm mẹ chồng người ta rồi.” Trương Kỳ chuyển đề tài về phía Lục Nguyên Đông, “Vương tiểu thư đâu rồi? Nếu cha đã đồng ý, Nguyên Đông cũng nên mang cô ấy tới nhà chơi chứ.”
“Không vội, tính tình Bảo Nhi hướng nội, cháu thật sự sợ các thím nhiệt tình sẽ dọa cô ấy.” Lục Nguyên đông nở nụ cười nhàn nhạt, nhìn Lục Cảnh Diệu nói.
Lục Cảnh Diệu từ sau lưng Tần Dư Kiều đi tới, tay phải đặt trên vai của cô, sau đó dịch xuống đến hông Tần Dư Kiều, ôm cô cùng ngồi xuống: “Thật ra thì tính tình Kiều Kiều cũng rất hướng nội, cho nên Cảnh Diệu cũng xin các chị dâu đừng lấy chuyện của bọn em ra để đùa. Da mặt em dày thì không sao, nhưng da mặt Kiều Kiều mỏng lắm, rất dễ xấu hổ.”
Lục Cảnh Diệu một câu hai nghĩa, thuận tiện giải thích chuyện chị Tiểu Lộc vừa rồi, giải thích câu "thanh mai trúc mã" kia của Trương Kỳ chỉ là nói đùa. Lời này ngoài mặt là nói với mấy người phụ nữ Lục gia, thực tế là nói cho Tần Dư Kiều nghe: Anh và Mục Lộc vốn chẳng có gì, chỉ là lời nói đùa của Trương Kỳ châm ngòi ly gián thôi, nếu như cô tin thì cô đúng là người phụ nữ ngốc.
——
Chỉ là Tần Dư Kiều thật sự đã tin. Lục Cảnh Diệu này một khi đã chột dạ thì luôn thích dùng chuyện chăn gối để che giấu cho qua. Tần Dư Kiều không biết ở Lục Cảnh Diệu Ái Đinh Bảo có phải cũng lừa gạt Quả Quả như vậy hay không, nhưng tối nay anh cũng muốn dùng cách này lừa gạt cô.
Cô bị Lục Cảnh Diệu ôm từ phòng của Hi Duệ ra, vừa đi tới phòng ngủ chính anh liền lập tức giở trò với cô. Tiền diễn làm rất đầy đủ, lúc đi vào bởi vì hai người đều có chút nóng vội cho nên vừa mới bắt đầu tốc độ cũng đã rất nhanh. Sau đó Lục Cảnh Diệu còn thay đổi cách thức để thân thể cô cảm thụ được kích thích nhất, thậm chí không tiếc dùng miệng.
Đêm nay Tần Dư Kiều thật sự cực kỳ động tình, phản ứng của thân thể cô cũng làm cho Lục Cảnh Diệu vui mừng. Đối với Lục Cảnh Diệu mà nói loại ân ái tình đầu ý hợp này khiến anh luôn cảm thấy ban đêm hơi ngắn. Còn đối với Tần Dư Kiều mà nói, loại triền miên cực hạn này thật ra rất tiêu hao thể lực.
Lúc kết thúc Tần Dư Kiều mệt lử, nằm trên người Lục Cảnh Diệu không nhúc nhích. Mà Lục Cảnh Diệu thỉnh thoảng lại sờ sờ thịt trên mông cô, khóe miệng nở một nụ cười khẽ: “Mệt không, anh ôm em đi tắm.”
Tần Dư Kiều cúi đầu gặm cắn viên thịt nhỏ trên ngực trái Lục Cảnh Diệu, tín hiệu này rõ ràng làm cho người ta sinh ra nghĩa hiểu khác, thân thể Lục Cảnh Diệu chấn động, lòng bàn tay vỗ nhẹ hai cái lên mông Tần Dư kiều: “Còn chưa ăn no à?”
Tần Dư Kiều đột nhiên dùng sức khẽ cắn, Lục Cảnh Diệu đau đến mức kêu ôi một tiếng, sau đó lật người ôm Tần Dư Kiều vào lòng mình: “Quả nhiên chưa ăn no, được, anh lại cho em ăn.”
“Ăn cái....đầu anh ý!” Tần Dư Kiều đột nhiên bóp mạnh ‘lão nhị’ của Lục Cảnh Diệu, mặc dù hai má đỏ ửng nhưng ánh mắt lại tỉnh táo, đôi mắt to trắng đen rõ ràng nhìn Lục Cảnh Diệu khiến anh có chút bỡ ngỡ.
“Con hươu sao kia là thế nào?” Tần Dư Kiều nghiêm mặt, rốt cuộc cũng hỏi trọng điểm, tay cầm tiểu Cảnh Diệu cũng bóp mạnh hơn một chút.
“Hươu sao chính là hươu sao thôi, em thích à, nếu không chúng ta đến vườn thú dẫn một con về nuôi nhé.” Mặc dù vận mệnh bị nắm, Lục Cảnh Diệu vẫn rất mạnh miệng. Thậm chí tay anh còn bắt đầu không an phận, xoa xoa phía dưới Tần Dư Kiều, “Thật sự chỉ là quen biết mà thôi, trước kia tới nhà ở mấy ngày, về sau cô ta ra nước ngoài gả cho người ta, không như ngọt ngào sai sự thật như Trương Kỳ nói đâu. Nếu là thanh mai trúc mã thật, anh giấu em làm gì. Hơn nữa cho dù thật sự là thanh mai trúc mã thì cũng chỉ là vừa khéo quen nhau từ nhỏ mà người đấy giới tính nữ thôi…Em dám nói em không có không?”
Tần Dư Kiều: “…”
“Cho nên đừng ‘cầm lông gà làm tên bắn’ nữa, trong nhà này Trương Kỳ xấu tình nhất. Em đừng để chị ta khích bác. Hứng thú lớn nhất của chị ta chính là làm trò cho nhà cửa không yên. Nhưng mà xét về tình thì chị ta cũng có thể tha thứ. Chồng chị ta không phục vụ được chị ta khiến thời kỳ mãn kinh của chị ta tới trước mấy chục năm… Nhưng còn em, anh có ngày nào không phục vụ em à?”
Tần Dư Kiều lại càng mạnh tay hơn. Lục Cảnh Diệu khẽ hừ một tiếng, tiếng “hừ” này rất mất hồn nhưng sắc mặt vẫn không thay đổi, giống hệt như chiến sĩ cách mạng hy sinh vì nghĩa vậy.
“Bóp nữa là hỏng đấy, đến lúc đó em dùng cái gì.”
“Đổi cái khác, tưởng có cái này là giỏi lắm đấy à, phải dài hơn người khác mới trâu bò.” Tần Dư Kiều nói mà không nghĩ. Giọng nói sau khi ân ái mặc dù cố giả vờ lạnh lùng nhưng nghe vẫn mềm như lụa vậy.
"Chê ngắn à…” Lục Cảnh Diệu đột nhiên bật cười, “Rất to gan, nhưng không sợ cái miệng ăn không trôi à.”
Mặc dù Lục Cảnh Diệu nói như vậy, nhưng đối mặt với vấn đề tôn nghiêm của đám đàn ông, anh vẫn nên giải thích một chút: “Phụ nữ sống trong phúc mà chẳng biết, người đàn ông của em đúng là dài hơn những người đàn ông khác một đoạn lớn đấy.”
Lục Cảnh Diệu kéo dài ba chữ cuối cùng, Tần Dư Kiều nghe Lục Cản