Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kén Cá Chọn Canh

Kén Cá Chọn Canh

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341089

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1089 lượt.

h Diệu nói vậy cũng đỏ mặ. Lục Cảnh Diệu kiêu ngạo vốn không để ý vận mệnh của mình còn đang bị cô nắm trong tay, thậm chí còn vô liêm sỉ cọ cọ trong lòng bàn tay cô: “Em đo thử xem, hai tay có cầm đủ không?”
Lục Cảnh Diệu vừa nói vừa phối hợp rút ra đưa vào, không bao lâu sau vật trong tay Tần Dư Kiều lập tức từ trạng thái nửa mềm một lần nữa trở nên cứng rắn nóng bỏng.
Tần Dư Kiều lập tức buông tay ra, xoay người: “Không đứng đắn.”
Lúc Tần Dư Kiều lật người cuốn hơn nửa cái chăn, Lục Cảnh Diệu buồn bực, đá xuống giường: “Anh đắp cái gì! Anh đắp cái gì!” Tần Dư Kiều đưa lưng về phía Lục Cảnh Diệu không để ý đến người đàn ông đang nổi giận sau lưng.
Lục Cảnh Diệu sợ nhất cái gì? Sợ nhất cô gái của anh làm lơ anh. Thật ra anh vốn không thích nghĩ nhiều về chuyện quá khứ, dù là Mục Lộc hay Diêu Tiểu Ái. Bởi vì anh biết hiện tại và tương lai cái gì mới là quan trọng nhất, cho nên thay vì kiểm điểm lỗi lầm trong quá khứ, không bằng cưng nựng Tần Dư Kiều nhiều hơn. Sau này cô nghĩ lại, anh không cần cô cảm động anh tốt, nhưng có thể quen với việc anh đối tốt với cô.
Nhưng có đôi khi dây thần kinh của phụ nữ và đàn ông không giống nhau, họ thích truy tìm nguyên nhân hơn, chuyện gì cũng thích hỏi nguyên nhân. Nhưng rất nhiều chuyện vốn chẳng có nguyên nhân để mà trả lời cho cô. Ví dụ như lúc đó thần kinh Lục Cảnh Diệu cũng chập mạch, anh cũng sống ở trong phúc mà chẳng biết. Những chuyện này đều không có nguyên nhân quang minh chính đại gì, anh không nghĩ ra nổi, cũng không trả lời nổi.
....
Lục Cảnh Diệu bỗng trở nên im lặng, không chơi xấu đá giường nữa. Sau đó cả căn phòng dần trở nên yên tĩnh, kết quả chính Tần Dư Kiều lại cảm thấy mất tự nhiên, hừ hừ mấy tiếng rồi tiếp tục quấn chăn.
Chăn lại bị Tần Dư Kiều quấn đi một ít, Lục Cảnh Diệu thật sự chẳng còn bao nhiêu chăn để đắp nữa. Anh nghiêng đầu nhìn Tần Dư Kiều vùi mặt vào gối, trái tim trở nên mềm mại khác thường. Cuối cùng Lục Cảnh Diệu nghiêng người qua, dùng cả hai chân hai tay ôm lấy Tần Dư Kiều: “Kiều Kiều, chúng ta không cãi nhau nữa nhé. Em muốn biết cái gì anh sẽ nói cho em biết. Anh có gì giấu giếm em cũng là vì sợ em tức giận thôi mà. Ở trong lòng anh, họ thật sự chỉ là những phụ nữ không quan trọng, anh tự dưng nhắc đến họ làm gì, cố ý khiến em bực à…”
“Em có hẹp hòi như vậy sao?” Tần Dư Kiều hạ hỏa, hừ nhẹ ra tiếng.
“Em đương nhiên không hẹp hòi, là anh hẹp hòi, anh lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử rồi.” Lục Cảnh Diệu thở khẽ tâm tình bên tai Tần Dư Kiều, nghĩ thầm: Chuyện Mục Lộc này thật sự không lấp liếm được nữa rồi, thay vì về sau này Lục Nguyên Đông lấy được món hời không bằng mình tự nói với Kiều Kiều trước, lựa lời mà nói.
“Kiều Kiều, anh từ nhỏ đã ra nước ngoài học, Trương Kỳ nói Mục Lộc trước kia thường xuyên ở Lục gia làm khách anh thật sự không biết rõ lắm. Tấm hình em xem hôm nay cũng chỉ là lúc anh về nước nghỉ thôi. Lúc ấy anh còn....nhỏ mà, Mục Lộc đối với anh cũng chỉ là bạn bè bình thường thôi. Em cũng thấy đấy, hình chụp ở vườn thú, ai lại hẹn hò ở vườn thú chứ? Sau đó hàng năm anh trở về nước có mấy lần rồi lại đi, cô ta cũng ra nước ngoài học… Hơn nữa, lúc ấy chúng ta cãi nhau cũng có liên quan đôi chút đến Mục Lộc, em hiểu lầm quan hệ của anh và cô ta…”
Câu sau cùng Lục Cảnh Diệu nói rất khẽ, giọng nói nhỏ đến mức hận không thể ngăn nó không đến tai Tần Dư Kiều. Quả thật mấy câu cuối kia như quả boom nổ bên tai Tần Dư Kiều, Tần Dư Kiều chỉ cảm thấy trong tai ù ù. Một lát sau, cô hỏi: “Anh thật đúng sự…lừa em!”
“Kiều Kiều, em đừng hiểu sai ý anh …Anh thật sự sợ em hiểu lầm.” Lục Cảnh Diệu không ngừng vỗ lưng cô trấn an, “Lúc ấy em hiểu lầm anh như vậy, cho nên đã khiến em và Duệ Duệ chia lìa bảy năm.”
“Em không hiểu lầm.” Tần Dư Kiều mặc dù nói như vậy nhưng giọng nói vẫn có chút chua xót, “Chỉ cần anh đừng làm chuyện khiến em hiểu lầm.”
Lục Cảnh Diệu ôm Tần Dư Kiều khẽ hôn lên lưng cô khiến Tần Dư Kiều cảm thấy hơi tê dại. Cô vốn còn có chút không thoải mái nhưng giờ đã bị Lục Cảnh Diệu hôn đến không còn. Cô cũng không phải là người cố chấp, quay lại nói với Lục Cảnh Diệu: “Chúng ta đi tắm đi.”
Lục Cảnh Diệu nói xong, trong lòng cân nhắc một lượt, nhân cơ hội muốn một khối kim bài miễn tử: “Kiều Kiều, anh mặc kệ, về sau em nhớ ra chuyện khi đó cũng không cho phép đòi chia tay. Em có gì không hiểu thì phải hỏi anh trước, không cho phép hành động theo cảm tính, biết không? Anh không thể chịu được nỗi đau mất em nữa đâu.”
Lời nói này của Lục Cảnh Diệu quả thật tình thâm ý thiết. Tần Dư Kiều mặc dù không nhớ ra được nhưng trong lòng cũng trách mình năm đó hành động theo cảm tính mới khiến cô chia cách bảy năm với Hi Duệ. Cho nên khi Lục Cảnh Diệu hỏi như vậy, Tần Dư Kiều nhẹ “ừ” mấy tiếng: “Sẽ không, em sẽ lý trí.”
Sau đó Lục Cảnh Diệu cũng cảm thấy tối nay thật sự rất viên mãn, đứng dậy hào hứng ôm Tần Dư Kiều đi tắm.
Chỉ là có lúc cam đoan của phụ nữ lại không đáng tin bằng đàn ông. Tối nay Lục Cảnh Diệu cứ cho rằng chỉ cần mình có kim bài miễn tử là được, ai dè sau