Công Chúa Biết Điều Một Chút Nha
Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341076
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1076 lượt.
ng người. Kết hợp với nụ cười nhẹ, thật đúng là quyến rũ khiến Lục Cảnh Diệu không thể kìm chế được.
Mùi vị này đúng là vừa mềm mại vừa tê dại lại ngọt ngào, hận không thể giấu Tần Dư Kiều đi không để cho người đàn ông khác thấy. Nhưng đàn ông cũng có lòng háo thắng và ganh đua so bì, cho dù anh không yêu Tần Dư Kiều nhưng chỉ cần Tần Dư Kiều đứng cạnh anh, cũng có khiến anh có cảm giác thỏa mãn.
Phía trước là yêu, phía sau là mặt mũi đàn ông, Lục Cảnh Diệu cảm thấy thật may mắn vì người phụ nữ của anh là Tần Dư Kiều. Bởi vì là Tần Dư Kiều, cho nên anh hạnh phúc hơn rất nhiều đàn ông trên thế giới.
——
Tần Dư Kiều kéo Lục Cảnh Diệu đi vào thang máy. Thật ra mỗi lần cô đi thang máy của Cao ốc Thời Đại đều có cảm giác không tốt, kết quả đúng là ghét trời nào trời trao của đó. Lúc thang máy vừa xuống được một tần, cửa thang máy lại mở ra, người đứng ở bên ngoài chính là Diêu Tiểu Ái.
Diêu Tiểu Ái nhìn thấy cô và Lục Cảnh Diệu thì có chút do dự, nhưng chỉ do dự không tới một giây, Diêu Tiểu Ái liền xách theo túi công văn bước vào.
Tần Dư Liều hơi lùi ra sau nhưng Lục Cảnh Diệu lại kéo cô về, cúi đầu không vui nhìn cô một cái.
“Anh Lục, quản lí Tần.” Diêu Tiểu Ái chủ động chào hỏi, giọng nói lễ độ lại xa cách.
Tần Dư Kiều ngẩng đầu cười gượng với Diêu Tiểu Ái, lại còn lén véo lên kéo tay cánh tay Lục Cảnh Diệu. Sau đó Lục Cảnh Diệu lại dùng tay kia đặt lên mu bàn tay cô, nghiêm túc gật đầu với Diêu Tiểu Ái một cái: “Kế toán Diêu.”
Đúng là một người đàn ông phân biệt rõ ràng!
Tần Dư Kiều nhớ tới lần đầu tiên cô và Lục Cảnh Diệu gặp mặt ở thành phố S, vị trí cô đứng giống Diêu Tiểu Ái lúc này, còn Diêu Tiểu Ái cũng ôm tay Lục Cảnh Diệu giống cô lúc này, sau đó Lục Cảnh Diệu đột nhiên quay đầu hỏi cô tầng mấy.
Tần Dư Kiều cũng không ghen với Lục Cảnh Diệu và Diêu Tiểu Ái, chỉ vì đang đi xuống nên không nói chuyện, ngược lại Lục Cảnh Diệu hiểu lầm cô ghen, cúi đầu nhìn cô một cái nói: “Tần Dư Kiều, nếu như em dám vì mỗi chuyện của anh và Diêu Tiểu Ái này mà giận dỗi, anh…anh không tha cho em đâu.”
Tần Dư kiều lườm Lục Cảnh Diệu một cái: “Yên tâm, em không muốn giận dỗi với anh.”
"Vậy sao em không nói chuyện với anh?" Lục Cảnh Diệu giật giật khóe miệng, giọng điệu có chút bất mãn.
Tần Dư Kiều thật sự không chịu nổi Lục Cảnh Diệu, ngước mắt nhìn anh: “Là anh nhạy cảm đấy chứ, em chỉ đang cúi đầu đang suy nghĩ chuyện của mình thôi. Chẳng biết là ai đuối lý, nhất quyết trả đũa không buông tha người ta.”
“Ái chà, mồm miệng lợi hại thật.” Lục Cảnh Diệu mỉm cười.
Tần Dư Kiều cũng cười, sau đó dựa đầu vào Lục Cảnh Diệu: “Đồ đàn ông keo kiệt!”
Thật ra thì Lục Cảnh Diệu không sợ chuyện của mình cùng Diêu Tiểu Ái có thể ảnh hưởng đến quan hệ của anh và Kiều Kiều, bởi vì trong chuyện này anh rất quang minh chính đại mà. Lúc trước hẹn hò Diêu Tiểu Ái có nhắc đến chuyện đến nhà cô hai lần nhưng anh không chịu. Khi đó tuy rằng anh đã cảm thấy Quả Quả sẽ không bao giờ xuất hiện nữa nhưng trong lòng vẫn có chút không nỡ. Nghĩ thầm, Quả Quả thật hẹp hòi, nếu như ông trời cho anh một cơ hội khiến Quả Quả lại xuất hiện trong cuộc đời anh, anh không thể phá hỏng cơ hội này được.
Cho nên nhiều ít vì ý nghĩ này mà anh có thể “thủ thân như ngọc” nhiều năm như vậy. Trong khoảng thời gian đó những khổ sở khi phải gối đầu ngủ một mình chỉ có người đàn ông nào từng phải chịu đựng qua mới có thể hiểu được, huống chi tạp niệm trong đầu anh không thể ít hơn những người đàn ông khác. Lúc không ngủ được, đổi giường hoặc đổi phòng cũng được, còn về phần đổi phụ nữ làm chuyện đó, Lục Cảnh Diệu không phải không nghĩ tới. Chỉ là anh cũng không ngờ trong phương diện kia anh lại có chút soi mói và sạch sẽ, cho nên mấy năm này khổ anh cũng đành chịu.
Lại nói ở Edinburgh Lục Cảnh Diệu thật sự cảm thấy Quả Quả rất tốt, nhưng là chỉ là “rất tốt” mà thôi, không phải tốt nhất, cũng không phải là cả đời đều tốt.
Khi đó anh có chút kiêu ngạo, bởi vì anh là đàn ông Lục gia. Anh biết rõ mình và Quả Quả không có tương lai, cho nên lúc ban đầu quen với Quả Quả, anh cũng chỉ ôm tâm tình phóng túng vui đùa. Nói thẳng ra là anh có thể cưng chiều cô, thương cô, thậm chí yêu cô, nhưng sẽ không cưới cô càng sẽ không ở bên cô cả đời.
Cho dù nghĩ như vậy, lúc ấy Lục Cảnh Diệu cũng cảm thấy là Quả Quả được lời.
Anh rất ưu tú, anh rất tự phụ, Quả Quả quả thật có xinh đẹp hấp dẫn nhưng cô cũng chỉ là một tay trống ở quán bar, một thiếu nữ mỗi ngày đi theo đám thanh niên ở tầng thấp nhất của Scotland. Những người đó vất vả giống như kẻ ăn xin trên đường, thế nhưng ai cũng có lòng tự ái. Bọn họ là những người cuồng Rock and roll có thể hy sinh tất cả vì âm nhạc, là những tay vẽ mỗi ngày dựa vào vẽ tranh châm biếm đầu đường kiếm sống…Anh không biết tại sao Quả Quả lại quen đám người kia, nhưng có thể thấy được Quả Quả lúc ấy đã theo chân bọn họ lăn lộn một thời gian.
“Lục lục, anh biết không? Bản nhạc James viết rất tuyệt, em cảm thấy anh ấy có thể trở thành nhà soạn nhạc tài giỏi nhất…”
Xin hỏi nhà soạn nhạc,