Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341075
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1075 lượt.
này kim bài miễn tử của anh những không miễn tội chết cho anh mà còn trở thành ngòi nổ để Tần Dư Kiều trừng phạt anh.
“Lục Cảnh Diệu, anh giỏi lắm, coi em như đứa ngốc để đùa bỡn đúng không.”
“Kiều Kiều, không phải em bảo đảm sẽ không tức giận rồi sao?”
“Em nói em sẽ không tức giận lúc nào … Đúng, em có nói, vậy em đổi ý, em đổi ý rồi ! Đổi ý rồi !”
Cho nên có đôi lúc lời nói của phụ nữ chưa chắc đã đáng tin bằng đàn ông, nhất là những lời sau khi ân ái. Nghe thì cứ nghe nhưng đừng có mà tưởng thật.
Mùng tám tết, Lục Cảnh Diệu liền bị Lục Hòa Thước đuổi về công ty, cho nên lúc ban ngày cô phải một mình đối mặt với người Lục gia, dĩ nhiên vẫn còn có Hi Duệ ở bên cô. Cho nên lịch trình của Tần Dư Kiều là buổi sáng cùng Hi Duệ làm bài tập nghỉ đông, sau cơm trưa đưa Hi Duệ và Cầu Cầu đi ra ngoài tản bộ, sau đó đúng giờ cơm trở về Lục gia. Bởi vì bấm thời gian quá chuẩn nên lần nào Lục Hòa Thước cũng ý kiến: “Bình thường không thấy đâu, chỉ có lúc ăn cơm là gặp được thôi, đúng là người bận rộn.”
Lần nào Tần Dư Kiều bị Lục Hòa Thước chọc giận cũng lấy Lục Cảnh Diệu ra để trút, sau đó Lục Cảnh Diệu đề nghị nói: “Đừng đưa Hi Duệ ra ngoài nữa, ông già không thấy cháu nên tức giận. Nếu như em muốn ra ngoài thì tìm lý do là được rồi.”
Sau đó Tần Dư Kiều quyết định trở về Tần Ký.
Ngày đầu tiên trở về Tần Ký đi làm, Tần Ngạn Chi gọi điện thoại tới, cười ha hả hỏi cô tình hình gần đây: “Người Lục gia đối với con có tốt không?”
Tần Dư Kiều nâng cằm lên trả lời: “Rất tốt.” Sau đó nhớ tới Tần Ngạn Chi cho Hi Duệ cổ phần công ty, còn tặng cho Bạch gia sách và đủ loại quà tặng, trong lòng cô cũng rất bối rối, chống cùi chỏ lên bàn làm việc nói với Tần Ngạn Chi: “Cha, ngày đó con không cố ý nổi giận.”
“… Đúng rồi, Phỉ Phỉ thế nào, bà nội có thích cô ấy không?”
“Thích chứ, Phỉ Phỉ là một đứa bé ngoan.”
“…”
Trước khi cúp điện thoại, Tần Dư Kiều lại nói chuyện cùng Chu Nghi Xuân một lúc. Thật ra thì cũng chẳng có chuyện gì, chỉ hỏi bà nội gần đây ăn uống thế nào, có kiểm tra thân thể định kỳ hay không. Ngoài ra Chu Nghi Xuân cũng sẽ lén nói với cô về chuyện của Hạ Vân và Hạ Nghiên Thanh.
Cho nên thông qua dì Chu cô biết được Hạ Nghiên Thanh đã chủ động rời khỏi Hạ gia dọn ra ngoài. Tối sau hôm Giang gia chủ động giải trừ hôn ước với Hạ Nghiên Thanh, Hạ Vân cãi cọ với Tần Ngạn Chi, cuối cùng lại bị một câu của Tần Ngạn Chi dọa sợ: “Nếu như bà muốn theo con gái bà cùng dọn ra ngoài, tôi sẽ không ngăn cản.”
Thật ra sau khi trở về thành phố S, Tần Dư Kiều đã không còn quan tâm đến chuyện Hạ Nghiên Thanh có chuyển ra ngoài hay không. Không cam lòng cũng chỉ là cảm xúc nhất thời, thậm chí lúc nghe tin Hạ Nghiên Thanh dọn ra ngoài ở cô còn lo lắng bà nội sẽ cô đơn vì không có ai làm bạn. Vậy nên cô lập tức liên lạc với Hình Chính, bảo anh tìm dùm một y tá đáng tin ở thành phố G đến chăm sóc bà. Sau đó Hình Chính liền đưa Phỉ Phỉ tới.
——
Lúc Tần Dư Kiều chuẩn bị tan tầm, thư ký đẩy cửa đi vào, vẻ mặt có chút phức tạp: "Quản lí Tần, Lục tổng tới."
Tần Dư Kiều biết tại sao vẻ mặt thư ký lại phức tạp như vậy, tin cô và Lục Cảnh Diệu đính hôn đã được công bố: mười tám tháng ba, là Lục Hòa Thước và Bạch Diệu chọn. Mặc dù không vội như ngày mùng chín của Lục Cảnh Diệu lúc trước, nhưng cũng chỉ cách hôn lễ có một tháng. Lục gia cũng đã bắt tay vào chuẩn bị hôn lễ cho cô và Lục Cảnh Diệu.
Các cán bộ lãnh đạo của công ty Cao ốc Thời đại đều đã quen mặt Lục Cảnh Diệu bởi vì Lục Cảnh Diệu đã từng là bạn trai tin đồn của Diêu Tiểu Ái, bởi vì sở sự vụ nơi Diêu Tiểu Ái làm kế toán ở ngay lầu dưới của Tần Ký, cho nên cán bộ lãnh đạo của Tần Ký lại càng quen mặt Lục Cảnh Diệu.
Tần Dư Kiều vẫn không thích Lục Cảnh Diệu tới công ty tìm cô. Bạn gái trước của anh vẫn còn ở lầu dưới kia kìa, anh công khai ra vào công ty cô như vậy, nếu như gặp Diêu Tiểu Ái thì chẳng phải rất khó xử sao?
Nhưng có một số chuyện cho dù cô nói với Lục Cảnh Diệu mấy lần, Lục Cảnh Diệu vẫn sẽ làm theo ý anh, thậm chí còn lý do lý trấu: “Nếu như em thật sự khó xử thì em không cần tiếp tục quan tâm đến cái công ty rách nát ấy nữa. Nếu như không có chỗ làm, anh đang thiếu một honey đấy.”
“Anh nghĩ hay nhỉ, còn honey cơ đấy… Nếu như em mà đến công ty anh, chẳng phải honey của công ty anh sẽ hận chết em sao?”
Sau khi Lục Cảnh Diệu tới, Tần Dư Kiều cũng chuẩn bị tan tầm. Cô lấy áo khoác da màu trắng từ trên mắc xuống, sau đó cầm túi trên bàn, nói với Lục Cảnh Diệu.
“Đúng là ‘muốn gán tội cho người khác thì chẳng sợ không tìm được lý do’.” Lục Cảnh Diệu nở nụ cười, “Anh hiểu rồi, dù anh làm cái gì cũng không thể khiến em khen một câu.”
“Chỉ anh uất ức nhất ý.” Tần Dư Kiều ném điện thoại vào trong túi, xoay người khoác tay Lục Cảnh Diệu. Cô cao 1m68, cộng thêm giày năm sáu cm, vậy mà đứng ở bên cạnh Lục Cảnh Diệu vẫn có vẻ nhỏ bé. Hôm nay cô mặc một chiếc áo khoác da, bỏ đi vẻ đoan trang ưu nhã ngày thường, bỗng tăng thêm một phần quyến rũ động lò