Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341077
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1077 lượt.
không biết anh có thể hiểu khuông nhạc không?
“Tiểu Bàn, cậu ấy rất săn sóc, là một người tốt.”
Rắp tâm bất lương thì có!
“Anh ấy là William, em đã từng kể với anh đó. Anh ấy là Van Gogh tương lai, rất lợi hại.”
……
Còn chưa bằng Van Gogh đâu nhưng bề ngoài lại rất giống Van Gogh rồi.
Nhưng khi đó Lục Cảnh Diệu nể mặt Quả Quả nên vẫn đưa tay ra: “Xin chào, tôi là bạn trai Quả Quả, mọi ngươi có thể gọi tôi là Lục Lục.”
Vẻ mặt tươi cười, giọng nói chân thành, nhưng dù cho giọng nói anh của lúc ấy có chân thành đến nhường nào vẫn không thể che giấu được tâm tình cao cao tại thượng của anh. Tựa như lúc ấy anh cảm giác mình và Quả Quả yêu nhau là một loại người có địa vị cao lại đầu hàng nhân nhượng trước người có địa vị thấp, là một loại thỏa hiệp của anh đối với Quả Quả.
Nói tóm lại, anh hy sinh nhiều hơn Quả Quả cho nên lúc yêu nhau quyền chủ đạo nhất định phải nằm trong tay anh, bởi vì sự hy sinh của anh quá lớn.
……
Thời tiết ở Edinburgh vẫn luôn thay đổi thất thường, sau khi Lục lục và Quả Quả gặp mặt vài lần, tâm tình của anh cũng thay đổi thất thường giống hệt thời tiết Edinburgh.
Tháng 9, 10 ở Edinburgh là mùa du lịch, đường phố tràn ngập người da màu. Người đến người đi, Lục lục càng nhìn càng thấy phiền.
Anh cảm thấy là Quả Quả chủ động trêu chọc anh, kết quả sau khi trêu chọc anh lại là ba ngày hai bữa không gặp. Sau đó lúc gặp mặt cô lại cười hì hì tựa như một kẻ điên, bàn tay nhỏ bé mềm mại nắm lấy vạt áo anh, mặc cho anh giận dữ thế nào cũng không tức giận.
Sau đó Lục lục cũng coi như trong lòng có chút an ủi, ít nhất tính khí Quả Quả rất tốt. Kết quả là ở bên nhau càng lâu, anh mới phát hiện Quả Quả đang lừa anh. Ban đầu thì có vẻ đáng thương tội nghiệp, sau một thời gian lập tức trở nên vênh váo tự đắc, kiêu ngạo như nữ hoàng Anh quốc.
Lục Lục và Quả Quả chính thức gặp nhau là lúc Quả Quả làm tay trống trong quán bar. Lúc ấy một bạn học có quan hệ rất tốt với anh nói rằng quán bar Peter có một cô gái Trung Quốc rất đẹp, muốn lôi kéo anh đi nhìn thử một lần, sau đó lại xin số điện thoại của cô gái ấy. Nếu như có thể phát sinh chuyện gì ở nơi đất khách quê người này thì càng hoàn mỹ.
Kiểu gặp mặt lãng mạn không cần chịu trách nhiệm này đều là sở thích trong lòng đàn ông.
Bởi vì bạn học cũng khá thân với ông chủ bán bar, Quả Quả bị ông chủ gọi từ trên giá trống xuống. Cô mặc một chiếc áo ngắn tay rộng thùng thình buộc ở ngang hông, lộ ra vòng eo thon nhỏ xinh đẹp khêu gợi, trên rốn còn gắn đá. Dưới ánh đèn mờ mờ của quán bar, Lục Lục cảm thấy nơi sáng nhất chính là cái rốn của cô gái này, sáng lấp lánh … Thật đúng là không biết xấu hổ.
Chỉ là cô gái không biết xấu hổ này lại có giọng nói trong trẻo dễ nghe, còn mang theo sự dịu dàng của thiếu nữ, nụ cười trong trẻo. Lúc bị chọc cười đôi mắt to cũng có thể cong thành hình trăng khuyết bởi vì phía dưới mắt có bọng mắt dài nhỏ. Cô gái này rõ ràng ăn mặc khoa trương phản nghịch nhưng Lục Lục lại cảm thấy cô gái này rất thân thiện.
Cho nên khi cô ngồi xuống bên cạnh anh, Lục Lục cũng không thấy ghét, ngược lại còn muốn dịch lại gần một chút. Mỗi khi cô che miệng nói đùa với bạn học anh, Lục Lục đều bất giác cười theo. Lúc nói đến chỗ buồn cười, cũng chen vào mấy câu. Mỗi lần anh chen vào nói, cô liền quay đầu sang nhìn anh, nháy mắt một cái, sau đó hỏi bạn học anh: “Anh ấy là bạn của anh à?”
“Đâu chỉ là bạn bè, bọn anh là anh em.” Bạn học anh nói chuyện trước mặt Quả Quả rất khoa trương, cười híp mắt nhìn Quả Quả: “Quả Quả đúng không? Tại sao em tên là Quả Quả vậy, tên thật là gì? Một mình ở Edinburgh sao?”
Trong lòng Lục Lục cười nhạo, khả năng tán gái quá thấp, sau đó anh cúi đầu nhìn phản ứng của Quả Quả. Bởi vì Quả Quả cúi đầu cho nên anh không nhìn thấy được vẻ mặt của cô, nhưng mà anh nghe được giọng nói của cô dường như đau lòng đến sắp khóc: “Ba mẹ em ly hôn, không ai cần em…”
“Ai ai ai, thật là đáng thương.” Bạn học than thở tiếp tục hỏi, “Cho nên em phải một mình ở đây đánh trống kiếm tiền nuôi sống bản thân sao?”
Quả Quả nghẹn ngào, sau đó gật đầu một cái.
“Em là người ở đâu?”
“Anh là người ở đâu.”
“Hắc Long, Giang Trung Quốc.”
“Ông anh, đồng hương rồi!”
Sau đó đồng học ngẩn người, kích động đứng lên: “Mới vừa nghe em gái mở miệng nói chuyện đã cảm thấy quen thuộc, thì ra là giọng nói quê hương, khẩu âm quê cũ.”
Còn khẩu âm quê cũ? Cái này là khẩu âm lừa đảo thì có. Lục Lục sắp cười chết. Nếu thật sự nghe khẩu âm thì anh đoán cô gái này chắc là người thành phố G.
Lục Lục dựa lưng vào ghế sô pha quan sát Quả Quả, ‘khanh bản giai nhân, nại hà vi tặc’ [*'>?
[*'> Vốn là giai nhân, sao phải làm kẻ xấu.
Quả Quả vuốt mái tóc ngắn ngang vai: “Em rời nhà rất nhiều năm rồi, đã không còn bao nhiêu khẩu âm của quê nữa.”
Bạn học vẫn đắm chìm trong hưng phấn gặp được đồng hương, lúc trở về còn rút ví, móc toàn bộ tiền mặt bên trong ra cho Quả Quả.
Quả Quả xua tay: “Em không thể nhận.”
“Cái gì mà không thể nhận!” Bạn học nghiêm mặt, “Em đã gọi anh một tiếng an