Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kén Cá Chọn Canh

Kén Cá Chọn Canh

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341317

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1317 lượt.

iều đau đầu như muốn nứt: “Có thể đừng nói nữa không…”
“Xấu hổ gì chứ? Em cũng làm mẹ rồi mà.” Lục Cảnh Diệu cho Tần Dư Kiều một gáo nước lạnh.
Tần Dư Kiều tức giận quay đầu lại: “Lục Cảnh Diệu.”
Ánh mắt Lục Cảnh Diệu tràn đầy vẻ bỡn cợt, tiến lên ôm lấy eo cô, áp cô lên cánh cửa: “Bây giờ có muốn dùng một cái không? Dùng vị cam em thích nhất…”
Bị trêu trọc như vậy, mặt Tần Dư Kiều lập tức đỏ lên, chẳng qua ánh mắt vẫn thản nhiên như cũ.
Thực ra trước kia cô cũng không khác gì bây giờ. Tần Dư Kiều trước kia cũng rất hay đỏ mặt, có điều bởi vì cô thích Lục Sáu, nên dù đỏ mặt cũng sẽ nhảy lên hông của anh, sau đó cười hì hì khẽ hôn lên môi anh: “Lục Sáu, anh nói có vị sầu riêng không? Chúng ta có nên thử một lần không?”
Lục Cảnh Diệu hậm hực buông Tần Dư Kiều ra, sau đó nói: “Anh đi lấy ảnh hồi bé của Hi Duệ cho em.” Nói xong, xoay người rời đi.
Tần Dư Kiều nhìn bóng lưng rời đi của Lục Cảnh Diệu, gọi anh lại: “Lục Cảnh Diệu.”
Lục Cảnh Diệu quay đầu, ánh mắt lóe lên, sau đó yên lặng nhìn cô.
Tần Dư Kiều hơi khó mở miệng: “Em xin lỗi vì mình không nhớ chuyện của chúng ta, mấy năm nay khổ cực cho anh rồi. Anh nuôi Hi Duệ… cũng không dễ dàng.”
Lục Cảnh Diệu cúi đầu mỉm cười, lười biếng nói: “Thật ra Hi Duệ cũng dễ nuôi lắm.”
Tần Dư Kiều: “Em biết.”
Lục Cảnh Diệu có phần không hài lòng với câu trả lời của Tần Dư Kiều, ngừng lại chút: “Nhưng có rất nhiều chuyện phiền lòng, rất nhiều chuyện phải quan tâm.”
“Em biết anh rất vất vả, được rồi chứ?” Tần Dư Kiều chợt cười, sau đó phất tay ý bảo Lục Cảnh Diệu mau đi lấy ảnh lại đây.
Lục Cảnh Diệu cũng bật cười, ôm tâm trạng nịnh nọt Tần Dư Kiều khuân mộtt cái hộp đựng đầy ảnh tới.
Nhìn cái hộp đựng ảnh, Tần Dư Kiều thật sự rất kinh ngạc. Ảnh đầy trong hộp, có Hi Duệ, cũng có anh và cô.
“Em xem, anh không lừa em chứ, khi đó chúng ta thật sự là một đôi.” Lục Cảnh Diệu đưa ảnh cho Tần Dư Kiều xem, đặt cằm lên vai cô: “Đừng tưởng rằng mập rồi là anh nhận không ra em nữa.”
Tần Dư Kiều ghét điều gì nhất, đó chính là người khác nói cô mập. Đang định giậm chân, Lục Cảnh Diệu đã hôn lên mặt cô: “Mập chút cũng tốt, mập chút cũng tốt.”
Tần Dư Kiều yên lặng nhìn tấm ảnh. Trong ảnh nam tuấn nhã nữ xinh đẹp, cảnh nền là tòa thành kiểu châu Âu phủ đầy tuyết. Hai người mặc áo khoác cùng kiểu, ngay cả khăn quàng cổ cũng cùng một màu. Họ nở nụ cười rực rỡ khiến mọi vật xung quanh đều mất đi sắc màu.
Nhìn dáng vẻ này, đích thực là tình yêu cuồng nhiệt không thể cuồng nhiệt được hơn.
Tần Dư Kiều nhìn tấm ảnh chăm chú, bật thốt một câu: “Không phải ghép ảnh đấy chứ?”
“Đúng, ghép đấy.” Lục Cảnh Diệu hừ lạnh một tiếng. “Hi Duệ cũng được ghép mà có.”
Tần Dư Kiều giận dỗi, lại lật bức ảnh khác ra xem. Phần lớn ảnh của cô và Lục Cảnh Diệu đều được chụp vào mùa đông, có lẽ bởi vì lạnh nên hai người không ôm vai thì ôm eo, thậm chí còn hôn môi.
“Tấm này do em chụp.” Lục Cảnh Diệu bỏ cái khung ra, “Thật ra anh cũng không thích chụp ảnh lắm, nhưng em lại rất thích, anh không muốn từ chối em.”
Anh không muốn từ chối em…
Rốt cuộc Tần Dư Kiều đã hiểu vì sao cô lại có cảm giác “người là dao thớt ta là thịt cá” mãnh liệt như vậy rồi, chuyện tốt gì cũng do Lục Cảnh Diệu chiếm. Tuy anh không nõi rõ cô không đúng, nhưng từ câu chữ của anh cũng có thể nhận ra khi đó Tần Dư Kiều là kiểu người gì.
Xoi mói, yêu cái đẹp, khó chơi, thậm chí còn buông thả dục vọng quá độ.
Tần Dư Kiều cầm lấy bức ảnh chụp Hi Duệ lên xem. Khi đó nó được một tuổi, nhỏ như nắm gạo nếp, miệng cười toe toét để lộ sáu cái răng nhỏ.
Tần Dư Kiều cảm thấy chuyện mình rời bỏ Lục Cảnh Diệu cũng có khả năng, nhưng tuyệt đối không có chuyện cô vứt bỏ Lục Hi Duệ. Quay đầu nhìn vào mắt Lục Cảnh Diệu, “Xin anh thành thực nói cho em biết, nguyên nhân năm đó em rời bỏ anh.”
Ánh mắt Lục Cảnh Diệu lóe lên, nói: “Không phải đã nói cho em rồi sao, khi đó em bị mắc chứng trầm cảm sau khi sinh, rồi bỏ đi biệt tăm.”
Tần Dư Kiều nửa tin nửa ngờ: “Thật không?”
Lục Cảnh Diệu: “Lừa em làm gì.”
Thật ra một người đàn ông tốn tâm tư lừa gạt một người phụ nữ đôi lúc cũng bởi vì muốn tình yêu càng sâu đậm, biến câu chuyện cổ tích càng thêm thần kỳ.
Mặc dù trên căn bản, nguyên nhân chia tay của các cặp đôi đều là cãi vã và chiến tranh lạnh.
Là anh đã chất vấn cô trước: “Quả Quả, có phải em đã hối hận vì theo anh rồi không?”
Cô quay lại: “Đúng vậy, tôi theo con heo còn hơn.”
Khi ấy tình yêu của anh và cô đều hơi lý tưởng, nhưng thế giới này nào có tình yêu nào lý tưởng. Cho dù tình yêu của anh và cô diễn ra tại Edinburgh với khung cảnh tựa như cổ tích, cho dù tất cả điều kiện đều thỏa mãn yêu cầu của chuyện cổ tích, nhưng đời thực không phải là câu chữ, chỉ là một tình yêu tương tự cổ tích mà thôi.
Không có mối tình nào hệt như thế giới hư cấu, bất cứ cặp tình nhân nào cũng có mâu thuẫn, sẽ khắc khẩu, sẽ hiểu lầm, thậm chí sẽ mệt mỏi.
Sống bên nhau đã lâu, cũng sẽ có vài ngày hận không thể bóp chết đối phương rồi lại bóp chết… sau đó nhắm mắt làm ngơ.