Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341084
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1084 lượt.
“Tóm lại trong khoảng thời gian này, khi có mặt người ngoài thì em nên lạnh lùng với anh chút. Lúc chỉ có hai người thì em muốn thế nào cũng được.”
Tần Dư Kiều hiểu Lục Cảnh Diệu đang nghĩ cho cô, nhưng giọng điệu này cứ như người đang quấn lấy đối phương là cô chứ không phải anh, không nhịn được cười rộ lên: “Chuyện này có là gì chứ? Em có giỏi diễn trò như anh đâu…”
Tần Dư Kiều vừa mới vận động trên giường nên giọng nói cứ như sa tanh, vừa mềm vừa trơn. Lục Cảnh Diệu nghe thấy trái tim cũng mềm nhũn, “Ai nói em không biết diễn, anh thì cảm thấy em diễn rất tốt. Bình thường làm bộ như không để ý tới anh, thật ra trong lòng lại muốn dã man…”
Sau đó Tần Dư Kiều đá Lục Cảnh Diệu xuống giường, Lục Cảnh Diệu bò lên, hai tay hai chân kẹp chặt Tần Dư Kiều: “Đừng quậy nữa, ngủ đi.”
Hai người còn đang hục hặc với nhau lại ngủ một giấc, cuối cùng đến năm giờ sáng, Tần Dư Kiều tỉnh lại đuổi Lục Cảnh Diệu xuống giường: “Bây giờ có thể về rồi đấy, không phải muốn diễn sao, đừng vừa ra khỏi cửa đã để cho người ta bắt gặp.”
Lời của Tần Dư Kiều đã nhắc nhở Lục Cảnh Diệu, nhưng giường chiếu ấm áp thế kia thật lưu luyến quá. Cứ như Hi Duệ ngủ nướng, không muốn rời khỏi ổ chăn.
Quấn quýt Tần Dư Kiều tới sáu giờ sáng mới rời khỏi nhà cô, về đến nhà thì dựng dậy Hi Duệ còn say ngủ, “Đừng tưởng chủ nhật là có thể lười biếng, dậy chạy bộ buổi sáng.”
Hi Duệ lăn lộn trong chăn, thò đầu ra, nghiêm túc hỏi: “Ba ơi, con có thể mang theo chăn cùng chạy không?”
***
Tuyến đường chạy bộ buổi sáng là một vòng quanh khu chung cư Nhã Lâm. Lúc Tần Dư Kiều thức dậy ra ngoài thì đụng trúng hai ba con đang chạy bộ. Lục Cảnh Diệu kéo Hi Duệ chạy qua: “Dư Kiều, trùng hợp quá.”
Lục Hi Duệ chạy đến mướt mồ hôi, nhiệt tình chào hỏi Tần Dư Kiều: “Chị Dư Kiều, bây giờ chị ở đây à?”
“Đúng vậy.” Tần Dư Kiều không thèm nhìn Lục Cảnh Diệu, ngồi xuống lau mồ hôi cho Hi Duệ: “Đã ăn sáng chưa?”
Lục Cảnh Diệu đáp: “Vẫn chưa ăn ạ.”
Tần Dư Kiều ngước mắt liếc nhìn Lục Cảnh Diệu rồi híp mắt cười với Hi Duệ: “Có muốn ăn cháo chị Dư Kiều nấu không?”
“Có ạ.” Lục Hi Duệ rất tự nhiên mà kéo tay Tần Dư Kiều, cũng không nói có muốn ăn hay không, chỉ nhìn tòa nhà trước mặt, nói lời như người tình: “Chị Dư Kiều ở tầng mấy thế? Đưa em lên tầng xem chút đi.”
***
Tần Dư Kiều vốn cảm thấy quan hệ của mình với Lục Cảnh Diệu sẽ rất lúng túng, nhưng nếu anh đã làm rõ sẽ che giấu quan hệ của anh và cô thì cô cũng thoải mái, lúc chạm mặt lại thấy vui vẻ.
Nhưng cô không thể ngờ Dương Nhân Nhân sẽ chạy đến nhà họ Bạch nhận lỗi, làm ầm lên như vậy. Tâm trạng mãi mới có thể thoải mái của Tần Dư Kiều lại túng quẫn.
Khi Tần Dư Kiều gặp lại Dương Nhân Nhân, bác trai Bạch Diệu và bác gái Đỗ Ngọc Trân cũng biết chuyện cô và Lục Nguyên Đông đã chia tay, đều cho rằng Lục Nguyên Đông bắt cá hai tay nên chia tay.
Tối hôm trước tiệc mừng thọ của Bạch Diệu, Dương Nhân Nhân đích thân mang quà đến nhà họ Bạch, phía sau còn có Lục Nguyên Đông.
Dương Nhân Nhân chọn đúng ngày này tới đây cũng bởi đoán chắc hôm nay cô sẽ mặc thử lễ phục tiệc mừng thọ ngày mai.
Khi giúp việc lên gõ cửa nói Dương Nhân Nhân và Lục Nguyên Đông đã tới, Bạch Quyên đang giúp cô mặc lễ phục vừa mới được cửa hàng đưa tới. Thật ra lễ phục đã được may xong từ lâu, cuối cùng dạo gần đây cô gầy đi nhiều nên phải mang đi sửa lại.
Nghe thấy Lục Nguyên Đông đến đây, Bạch Quyên cười lạnh: “Kiều Kiều, chị xuống xả giận cho em đây.”
Cô giữ chặt Bạch Quyên. Biết tính khí Bạch Quyên nên cô vội nói: “Thật ra em đã muốn chia tay với Lục Nguyên Đông từ lâu rồi, nhưng anh ấy lên tiếng trước, việc này em và anh ấy đều có lỗi, kết quả anh ấy lại phải làm người xấu.”
Người như Bạch Quyên nào có nghe lọt tai lời giải thích của cô, đẩy cô lao thẳng xuống nhà. Một lát sau, dưới nhà oang oang tiếng châm chọc của Bạch Quyên: “Lục Nguyên Đông, hôm nay sao lại rảnh rỗi tới đây thế, anh không đi hẹn hò với hoa khôi đại học S hả?”
Huyệt thái dương của Tần Dư Kiều đau nhói, vẫn mặc lễ phục nên không tiện xuống nhà. Nhưng cô lại lo người như Bạch Quyên sẽ nói lời có gai, vội choàng chiếc áo khoác kiểu Tây màu xanh ngọc đi xuống.
Sau ngày chia tay, Tần Dư Kiều chưa gặp lại Lục Nguyên Đông. Đôi lúc quan hệ biến đổi, hai người rõ ràng cũng chỉ vài ngày không gặp, khi gặp lại đã trở thành người xa lạ.
Lúc Tần Dư Kiều xuống nhà, Lục Nguyên Đông cười với cô: “Dư Kiều.”
Tần Dư Kiều cười lại: “Con chào dì Dương.” Sau đó đã bị Dương Nhân Nhân kéo tay. Dương Nhân Nhân lo lắng nhìn cô: “Kiều Kiều, con có thể tha thứ cho Nguyên Đông không?”
Tần Dư Kiều thấy Dương Nhân Nhân đối với cô như vậy, trong lòng cũng không dễ chịu, nhưng cô lại không thể nói với bà: Thật ra con và Lục Cảnh Diệu nhà dì đã có một đứa con trai từ bảy năm trước, cho nên dì không cần áy náy đâu, người cần áy náy là con này.
“Dì Dương, dì nói gì vậy, con và Nguyên Đông chia tay trong hòa bình, không ai phải xin lỗi ai cả.” Tần Dư Kiều hờ hững