Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341086
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1086 lượt.
nói, nhìn Lục Nguyên Đông, cười nói: “Nguyên Đông, không phải chúng ta đã nói rồi sao? Chúng ta chia tay là do hai bên không hợp nhau, có phải anh đã quên giải thích với mẹ anh rồi không?”
Bạch Quyên càng nói càng hăng, càng lúc càng khoa trương.
“Bạch Quyên…” Tần Dư Kiều giữ chặt tay chị họ Bạch Quyên, “Chị để tự em tự giải quyết đi. Chị lên tầng chọn trang sức phối hợp với lễ phục giúp em với.”
Bạch Quyên còn có một câu chưa nói, đâu chịu đi, hất tay Tần Dư Kiều rồi nói một câu cuối cùng: “Cũng đúng, nhà họ Lục các người giàu có, là gia tộc cách mạng, các người nhà lớn nghiệp lớn, các người gia tài bạc vạn… Tóm lại, là nhà họ Bạch nhà họ Tần chúng tôi trèo cao, cho nên tạm biệt không tiễn.” Nói xong, còn chìa tay tỏ ý “mời đi”, khiến Bạch Diệu, Đỗ Ngọc Trân tức giận đến mức không nói nên lời.
“Bạch Quyên, con im miệng cho ba!” Bạch Diệu bực mừng quát lên, nghiêm mặt. “Con lên tầng cho ba!”
Bạch Quyên nói sướng mồm, vỗ vai Tần Dư Kiều: “Bây giờ em xử lý đi.”
……
Bạch Quyên thì sung sướng, còn Tần Dư Kiều thì đau đầu không biết nên mở miệng thế nào. Quay lại nhìn Dương Nhân Nhân: “Dì Dương, dì cũng biết tính tình của Quyên Tử, dì đừng so đo với chị ấy.”
Dương Nhân Nhân thật ra rất dễ xúc động, rất dễ mềm lòng, lăn ra khóc ngay được. Bà kéo tay Tần Dư Kiều: “Kiều Kiều, xin lỗi…”
Tần Dư Kiều nhìn bác trai, biểu cảm cầu xin giải thoát.
Bạch Diệu chậm rãi đứng lên, “Thật ra đều là chuyện của bọn nhỏ, người lớn chúng ta cần gì ầm ĩ cùng chúng nó. Quyên Tử có một câu không sai, chuyện này người đáng trách nhất là tôi. Kiều Kiều cũng chưa ế, tôi gấp làm gì.”
Đỗ Ngọc Trân là bạn tốt của Dương Nhân Nhân, đêm nay cũng không biết nói gì, chỉ lo lắng thở dài. Trước kia bà cho rằng Tần Dư Kiều chuyển ra ngoài để tiện hẹn hò, bây giờ đoán chừng đang chữa vết thương lòng.
“Bác Bạch, là cháu có lỗi với Dư Kiều, phụ lòng cô ấy…” Lục Nguyên Đông nhìn xoáy vào Tần Dư Kiều, cúi mình trước Bạch Diệu, “Cháu xin lỗi.”
Bạch Diệu thở dài đỡ Lục Nguyên Đông lên, nói với giọng điệu trưởng bối: “Người trẻ tuổi phạm chút sai lầm cũng không sao, nếu Kiều Kiều đã nói không sao, cậu cũng không phải áy náy, đối xử với cô gái kia thật tốt, đừng phạm sai lầm nữa. Về phần cậu và Kiều Kiều, coi như hữu duyên vô phận đi.”
Lục Nguyên Đông gật đầu, sau đó không nói gì nữa.
Tần Dư Kiều cười gượng hai tiếng, nói với hai bác: “Vậy mọi người trò chuyện, con cũng lên tầng đây. Còn vẫn chưa chọn được… trang sức.....”
Đỗ Ngọc Trân gật đầu với cô, vẻ mặt áy náy, sau đó nói với Dương Nhân Nhân: “Nhân Nhân, chúng ta ngồi xuống nói chuyện, lời của Quyên Tử đừng để trong lòng. Nó vốn vậy, nói chuyện với người ta cứ như ăn phải thuốc nổ.”
“Không sao.” Dương Nhân Nhân thản nhiên nói, nhìn theo bóng lưng đi lên tầng của Tần Dư Kiều, trong lòng vẫn tràn nuối tiếc: Cô bé tốt, tiếc rằng lại chia tay với Nguyên Đông như vậy.
Khi Tần Dư Kiều xoay người lên tầng, Lục Nguyên Đông cũng nhìn theo, đột nhiên có cảm giác khó chịu đến mức khó thở, cứ như ngâm mình trong nước biển, nước biển lạnh băng sắp nuốt trọn anh. Thật ra anh rất muốn nắm lấy thứ gì đó, nhưng người nhảy xuống hưởng thụ kích thích là anh.
Lúc tinh trùng lên não, tình yêu của Lục Nguyên Đông chỉ chiếm hạ phong.
***
Ngày hôm sau chính là tiệc mừng thọ của Bạch Diệu, vì hôm qua Bạch Quyên bị Bạch Diệu mắng nên đến đêm lại về hang ổ của mình, Tần Dư Kiều gọi điện thoại cho cô, Bạch Quyên vẫn đang mơ màng: “Kiều Kiều, hôm qua chị giúp em xả giận như vậy, hôm nay em ra mặt giúp chị, chị ngủ một lát rồi đến…”
Tần Dư Kiều: “…”
Vừa cúp điện thoại, Lục Cảnh Diệu lại gọi đến.
“Hôm nay bận lắm không?”
Tần Dư Kiều dựa lưng vào tường, bất tri bất giác đã coi Lục Cảnh Diệu như người đàn ông của mình, giọng điệu hơi hờn giận: “Hôm qua dì Dương và Nguyên Đông đến đây…”
“Anh biết, hôm qua chị hai cũng nói với anh rồi.” Giọng điệu Lục Cảnh Diệu không thể hiện rõ thái độ, thản nhiên, nhưng vẫn luôn suy nghĩ cho cô, hơn nữa rất hiểu suy nghĩ trong lòng cô, “Chuyện của Nguyên Đông với Vương Bảo Nhi là thật, cho nên em không cần phải áy náy gì, người em cảm thấy nên áy náy là anh và Hi Duệ. Cái gì nhẹ cái gì nặng, em đã lớn như vậy rồi, trong lòng phải tự hiểu rõ.”
Tần Dư Kiều ngẩng đầu nhìn trần nhà: “Được rồi được rồi, em cúp đây.”
Lục Cảnh Diệu không chịu cúp: “Hôn một cái.”
Tần Dư Kiều: “Dở hơi.”
Lục Cảnh Diệu: “Hôn một cái.”
Tần Dư Kiều cúi đầu cười ra tiếng, sau đó “chụt” một cái với di động: “Có thể cúp máy được chưa?”
“Vội gì chứ, anh còn chưa hôn em mà.” Lục Cảnh Diệu nói như lẽ đương nhiên. Đúng lúc này, bên ngoài phòng làm việc có tiếng gõ cửa, nhưng anh không vội cúp điện thoại, sau khi nói thêm mấy lời sến rện mới cúp máy, vui vẻ dựa lưng vào ghế, nói với người bên ngoài: “Vào đi.”
“Tổng giám đốc Lục, đây là quà mừng thọ.”
Lục Cảnh Diệu mở tấm tranh chữ của một danh gia mà thư ký đưa cho anh, nhìn mấy lần: “Ra ngoài đi.”
Thật ra Lục Cảnh Diệu không thích lấy lòng người khác, nhưng anh có thể lấy Tần Dư Kiều h