Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kén Cá Chọn Canh

Kén Cá Chọn Canh

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341087

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1087 lượt.

ần Dư Kiều: “Chỉ đùa một chút thôi, đừng để ý. Chuyện của mấy năm trước rồi, anh cũng không phải chị Tường Lâm*, anh cam đoan không nhắc tên em với Giang Nham đâu.”
* Chị Tường Lâm: Nhân vật trong tiểu thuyết “Lễ cầu phúc” của Lỗ Tấn. Chị Tường Lâm là phụ nữ lao động điển hình ở nông thôn Trung Quốc cũ, thiện lương, chất phác, cam chịu. Cuộc đời chị vô cùng đau khổ gian truân. Chị có hai đời chồng. Sau khi chồng hai và con trai qua đời, chị từ một người phụ nữ đảm đang trở nên túng quẫn, vụng về; gặp ai cũng nhắc tới đứa con trai đã qua đời và cuộc đời bi thảm của mình, làm người ta ghét bỏ. Về sau chị chết trong cảnh nghèo túng.
“Sao anh lại tới thành phố G vậy?” Tần Dư Kiều nhìn tay của Giang Hoa đang đặt trên vai mình, ra hiệu cho anh bỏ xuống.
“Có cuộc họp.” Giang Hoa tự giác dời tay, sau đó mở rộng hai tay, chưa cho Tần Dư Kiều thời gian chuẩn bị đã ôm chầm lấy cô, kéo cô vào sát người mình, “Kiều Kiều, chúng ta đã là người trưởng thành rồi, đừng như vậy nữa. Chúng ta đã không thể làm người yêu, nhưng vẫn là bạn bè cùng lớp thanh mai trúc mã mà?”
Cái ôm này của Giang Hoa rất khẳng khái, nếu cô nhăn nhó lại làm cho người ta cảm thấy kỳ lạ, cho nên Tần Dư Kiều dứt khoát ôm lại Giang Hoa, tựa vào bên tai Giang Hoa khẽ nói: “Nói không chừng anh còn là em rể của em đấy.”
“Em rõ chuyện của anh vậy à?” Giang Hoa buông cô ra, nhếch miệng cười khẽ, để lộ hàm răng trắng như sứ rồi nói, “Thật ra anh đã sống chung với Nghiên Thanh hai năm rồi.”
“Vậy à?” Tần Dư Kiều cong miệng cười. Đúng lúc này, một cái đầu nhỏ bất chợt xuất hiện giữa cô và Giang Hoa, là Lục Hi Duệ. Hôm nay nó mặc bộ Âu phục nhỏ kẻ ca rô, Âu phục được là thẳng chỉnh tề, mái tóc cũng được chải cẩn thận, không có mấy sợi chẽ lung tung, rẽ ngôi ba bảy.
Tần Dư Kiều thấy Lục Hi Duệ thì rất vui, lập tức ngồi xuống xoa mặt cậu nhóc, “Hôm nay Duệ Duệ đẹp trai quá.”
Sóng mắt Lục Hi Duệ lấp la lấp lánh, sau đó ghé vào Tần Dư Kiều nói mấy lời ba vừa dặn: “Chị Dư Kiều, em không thích chú này.”
Tần Dư Kiều cười, nhất định lời này do Lục Cảnh Diệu mớm trước, bởi vì với tính tình đáng yêu như của Hi Duệ dám chắc không thể nói mấy lời như vậy. Quay sang nhìn về phía Lục Cảnh Diệu, anh đang nói chuyện với bác cô, lúc cô nhìn anh thì mắt của anh cũng liếc về phía này, ánh mắt đầy tính cảnh cáo.
Tần Dư Kiều quay mặt đi, xoa đầu Hi Duệ, sau đó đứng thẳng dậy nói với Giang Hoa: “Em sang bên kia một chút, anh cứ chơi đi.”
Giang Hoa nhìn Hi Duệ mấy lượt liền, chợt cười một tiếng: “Đây là con nhà ai, giống em thế này.”
Người có lòng dạ hẹp hòi thì mắt lại càng tinh. Lục Hi Duệ nghe thấy nhắc tới mình, liền giới thiệu bản thân đâu ra đấy: “Cháu là Lục Hi Duệ của nhà họ Lục, Lục Hòa Thước là ông nội cháu, ba cháu là Lục Cảnh Diệu.”
Giang Hoa cười, nói với Lục Hi Duệ: “Chào cháu, chào cháu.”
“Chào chú, cháu mang chị Dư Kiều đi trước đây.” Lục Hi Duệ gật đầu, sau đó kéo tay Tần Dư Kiều: “Chị Dư Kiều, chúng ta sang bên kia đi.”
Tay Lục Hi Duệ mềm mại, lành lạnh, Tần Dư Kiều hơi lo không biết có phải Hi Duệ mặc ít hay không, sờ bờ vai của nó, cũng được, có ba áo.
Lục Hi Duệ cười khanh khách, vươn thẳng bả vai. Cậu nhóc ra vẻ đứng đắn lúc nãy đã trở về với vẻ khôn lỏi như trước: “Chị Dư Kiều, đừng gãi em, nhột lắm…”
Thằng bé này lại sợ nhột, y hệt Lục Cảnh Diệu, nhưng sao cô lại biết Lục Cảnh Diệu sợ nhột?
Tần Dư Kiều vuốt mái tóc cứng đờ của Lục Hi Duệ: “Ai làm cho em thế?”
Hai má của Lục Hi Duệ hơi phiếm hồng, vội giải thích, cứ như chuyện làm điệu này thật đáng xấu hổi: “Dì Lưu làm cho em.” Dì Lưu chính là bảo mẫu chăm sóc cho Lục Hi Duệ, Tần Dư Kiều rất biết ơn cô ấy, sau đó kéo tay Hi Duệ đến trước mặt bác Bạch Diệu: “Bác.”
Đứng bên cạnh Bạch Diệu là Lục Cảnh Diệu, lúc Lục Cảnh Diệu thấy cô thì chào rất nho nhã lễ độ: “Cô Tần.”
Diễn giỏi thật! Tần Dư Kiều gật đầu với Lục Cảnh Diệu: “Ngài Lục.”
Lục Hi Duệ ngẩng đầu: “Cháo chào bác Bạch.”
Bạch Diệu nhìn Lục Cảnh Diệu, nhìn Tần Dư Kiều rồi lại nhìn Tần Dư Kiều kéo tay Lục Hi Duệ, hỏi Lục Cảnh Diệu: “Không ngờ cậu Lục đã lớn thế này rồi. Năm nay mấy tuổi thế?”
“Bảy tuổi rồi.” Lục Cảnh Diệu liếc nhìn Tần Dư Kiều, thản nhiên nói: “Hi Duệ và cô Tần rất có duyên, cô Tần cũng rất thích Hi Duệ, liền nhận Hi Duệ làm học sinh của cô ấy, dạy nó học vẽ.”
Ha ha, Tần Dư Kiều nghe lời giải thích hoàn mỹ của Lục Cảnh Diệu, trong lòng chỉ có hai từ này.
“Ha ha.” Bạch Diệu cũng cười, đang định hỏi tiếp thì Bạch Quyên mặc bộ váy dài đỏ sậm đi tới, khoác tay Bạch Diệu: “Chúc ba sinh nhật vui vẻ.”
“Cuối cùng cũng đến rồi, ba còn tưởng hôm nay không thấy mặt con đấy.” Giọng điệu của Bạch Diệu hơi gượng gạo.
“Sao vậy được.” Bạch Quyên cười, sau đó quan sát Lục Hi Duệ và Lục Cảnh Diệu.
Bạch Diệu biết tính khí con gái mình, chắc chắn sẽ mở miệng nói lung tung gì đó. Đang định đuổi con gái đi không cho nó lên tiếng thì đã không kịp, Bạch Quyên liếc thấy Lục Nguyên Đông ở phía sau, cười nói với Lục Cảnh Diệu: “Trước kia tôi không được thấy người nhà họ Lục bao giờ,


Polly po-cket