Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341088
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1088 lượt.
không ngờ hôm nay lại được gặp nhiều người như vậy, vui quá đi mất.”
Lục Cảnh Diệu không phải là quả hồng mềm dễ nắn: “Ngài Bạch đã đích thân đưa thiệp mời, nhà họ Lục chúng tôi sao có thể không đến. Chuyện gì ra chuyện đó, Lục Cảnh Diệu tôi cũng không đắc tội với chị Trần.”
Bạch Quyên đang định đập lại, Tần Dư Kiều đã kéo cô: “Anh rể đang ở bên kia với nhà họ Hàn, chị qua xem chút đi.”
“Xem cái gì, chưa thấy bao giờ à?" Bạch Quyên nói, đúng lúc này, phía sau truyền đến giọng của Trần Tri Trạch: “Quyên Tử.”
Bạch Quyên giật bắn, sắc mặt hơi khó coi, có điều rất bình tĩnh, đứng sang một bên.
Cái gì là huyệt chết? Trần Tri Trạch tiến lên ôm bả vai của Bạch Quyên, nói với Bạch Diệu: “Ba, con đưa Quyên Tử sang bên kia xem chút.”
Bạch Diệu vô cùng cảm kích: “Đi đi.”
Bạch Quyên bị Trần Tri Trạch lôi đi, Tần Dư Kiều cũng nhẹ nhõm, lúc quay đầu sang, Lục Nguyên Đông đang nhìn về nơi cô, vẻ mặt không rõ cảm xúc, bên cạnh anh còn có Giang Nham.
Giang Nham cười với cô, còn vẫy tay, Tần Dư Kiều nở một nụ cười, sau đó quay đầu đi.
***
Kết quả cảnh tượng này lại bị Lục Cảnh Diệu thấy được, sau đó lúc ra khỏi phòng vệ sinh lại bị anh chặn lại. Anh hờ hững hỏi cô: “Người đi cùng Giang Nham là ai?”
Người Lục Cảnh Diệu hỏi là Giang Hoa, Tần Dư Kiều cũng không biết tại sao mình lại nói dối Lục Cảnh Diệu: “Là một bạn học hồi xưa…”
“Em đùa anh à, Tần Dư Kiều.” Lục Cảnh Diệu nhìn vào mắt cô, giọng nói có dịu đi chút. “Kiều Kiều, em không biết nói dối đâu.”
Tần Dư Kiều nâng cằm, không phải chỉ là mối tình đầu sao, cần gì phải che giấu chứ, lạnh giọng nói: “Anh ấy là mối tình đầu của em…” Nói còn chưa xong, Lục Cảnh Diệu đã đen mặt, châm biếm: “Không biết em còn bao nhiêu mối tính đầu đấy.”
Tần Dư Kiều không hiểu tại sao Lục Cảnh Diệu lại kì quặc như thế: “Anh có ý gì?”
“Mất trí nhớ thật tốt biết bao.” Giọng Lục Cảnh Diệu lạnh đi, nhưng ngữ điệu vẫn chậm rãi: “Đương nhiên em không nhớ rõ rồi. Hồi ở Edinburgh, em nói với anh toàn bộ những cái đầu tiên của em đều cho anh hết.”
Cái gì là lần đầu, mối tình đầu, nụ hôn đầu, đêm đầu,… Tần Dư Kiều nhìn Lục Cảnh Diệu với vẻ hơi khó tin, “cô” trong miệng anh càng lúc càng giống kẻ lừa đảo.
Mối tình đầu, tuy cô không muốn thừa nhận mối tình đầu của mình là Giang Hoa, có điều tình yêu thời trẻ đó đúng là mối tình đầu của cô. Về phần nụ hôn đầu, Tần Dư Kiều càng muốn quên, cũng không biết con gà trắng kia là ai.
“Xin lỗi, đầu óc em không tốt, được chưa?” Tần Dư Kiều đau đầu, xoay người định đi, kết quả bị Lục Cảnh Diệu kéo lại, dửng dưng nói: “Làm gì thế?”
Lục Cảnh Diệu buông Tần Dư Kiều ra, nhìn cô một lượt, giương mí mắt lên, hỏi cô với giọng cứng ngắc: “Em đã từng hôn anh ta chưa?”
Tần Dư Kiều không nói gì, nghĩ thầm người Lục Cảnh Diệu nói đến là Giang Hoa, thành thật lắc đầu: “Hồi đó nhỏ như vậy, sao biết được nhiều thế.”
Nghe thấy câu trả lời của cô, cuối cùng Lục Cảnh Diệu cũng hài lòng mà dịu mặt lại, nhìn xung quanh, cười nhẹ một tiếng: “Anh ra ngoài trước nhé.” Nói rồi đi lướt qua Tần Dư Kiều, lúc đi sát tới bên cô còn đặt tay lên mông cô, sau đó véo mạnh tỏ ý trừng phạt.
“Lục Cảnh Diệu!” Tần Dư Kiều hổn hển.
Lục Cảnh Diệu không thèm để ý tới biểu cảm của Tần Dư Kiều, mím môi rời đi, vô cùng đứng đắn nghiêm túc.
Tần Dư Kiều đau đến mức suýt rơi nước mắt. Bởi vì nơi bị Lục Cảnh Diệu bóp rất mẫn cảm, lại không thể đưa tay xoa, chỉ có thể nghiến răng nghiến lợi nhìn bóng lưng của Lục Cảnh Diệu, tức giận đến mức nghiến sắp vỡ răng.
Ra tay thật dã man, đau chết đi được!
***
Lục Cảnh Diệu nói cô không biết nói dối, thật ra đây là sự thực, không biết có liên quan đến thể chất hay không, cô nói dối sẽ bị vạch trần ngay tắp lự. Ví dụ như hồi nhỏ nói dối Bạch Thiên Du không có bài tập, sau đó Giang Hoa chạy sang hỏi cô đã làm xong bài tập toán chưa.
Còn vấn đề nụ hôn đầu tiên này, cô đã trót lọt thoát khỏi tầm mắt của Lục Cảnh Diệu.
Thật sự cô chưa từng hôn Giang Hoa, về phần nụ hôn đầu của cô, cô cũng không biết là cho ai nữa. Con gà trắng kia rốt cuộc là ai, bây giờ cô còn chưa biết.
Lúc cô nói chuyện này với Bạch Quyên, Bạch Quyên còn lăn ra cười một lúc rồi hỏi cô: “Em thật sự không biết anh ta là ai à?”
Cô thật sự không biết. Sau khi đèn sáng lên, cô chỉ biết đó là người lạ mặt, người mới gặp mặt một lần sao có thể nhớ được. Song đôi lúc trí nhớ không tốt cũng sẽ dẫn đến bi kịch, khi chân tướng rõ ràng, sao cô có thể ngờ rằng con gà trắng đó chính là… Lục Nguyên Đông?
***
Khi Tần Dư Kiều rời khỏi phòng vệ sinh, Bạch Quyên đang thân thiện hàn huyên với Giang Hoa. Bạch Quyên khá quý Giang Hoa, cho dù cô đã chia tay với Giang Hoa nhiều năm như vậy, Bạch Quyên vẫn còn hỏi cô có thể nối lại tiền duyên với Giang Hoa hay không.
“Nối lại tiền duyên? Em chỉ mong chưa từng có gì với anh ta.”
Lúc Bạch Quyên đang tám nhảm với Giang Hoa thì nhìn thấy cô, liền vẫy tay gọi cô qua. Tần Dư Kiều vờ như không thấy, đến chỗ Hi Duệ, Hi Duệ ngồi bên cạnh Dương Nhân Nhân.
Cô vẫn phải chào hỏi Dương Nhân N