Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341099
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1099 lượt.
át?”
Đúng là giả bộ, club còn đi rồi mà còn không biết KTV là chỗ ca hát, Tần Dư Kiều không ngăn cản được sự tình phát triển, gắp chút đồ ăn vào bát Hi Duệ.
Bạch Quyên rất nghi ngờ với kiểu nói chuyện của Lục Cảnh Diệu, ngẩn người: “Đương nhiên!”
Sau đó Lục Cảnh Diệu lập tức nói với Lục Hi Duệ: “Hi Duệ, không phải con muốn đăng ký tham gia giọng ca hoàn hảo gì đó sao, hôm nay đúng lúc có một cơ hội, con có thể khoe giọng trước những cô chú này…”
Mặt Lục Hi Duệ lập tức biến thành màu gan heo. Nó không biết hát mà, nó ghét môn hát nhạc nhất đó. Có điều sau khi trút sạch màu gan heo, Lục Hi Duệ nói với Tần Dư Kiều: “Chị Dư Kiều, em thích ca hát nhất…”
Lục Nguyên Đông vừa nhìn đã hiểu, để theo đuổi Tần Dư Kiều, “ông chú tốt” này của anh đúng là dùng đủ mọi cách, thầm khinh bỉ trong lòng. Liếc nhìn nhìn Giang Hoa đứng cạnh Bạch Quyên, vẫn gật đầu: “Tôi cũng đi.”
Lục Nguyên Đông đi làm gì? Xin lỗi, nhưng anh thật sự không nhận ra Giang Hoa này chính là người đánh anh tơi bời năm đó.
Giang Hoa thì sao? Không phải anh không muốn tìm hiểu xem con gà trắng sàm sỡ Tần Dư Kiều năm đó là ai, có điều lúc ấy anh muốn nhìn rõ xem mặt mũi người đó thế nào, nhưng gương mặt đó đó bị đánh bầm dập, nhìn hồi lâu cũng chỉ thấy làn da chỗ chưa bị đánh cũng coi như trắng nõn, cho nên mới gọi người đó là con gà trắng.
Về sau anh mới hỏi Giang Nham người dẫn gà trắng tới: “Con mẹ nó người anh dẫn đến chỗ em là ai thế hả?”
Giang Nham thì sao? Không tiện nói rõ tên Lục Nguyên Đông, chỉ nói là bạn anh: “Hoa Tử, hôm đó bạn anh bị sốt, đầu óc hơi hồ đồ, xin lỗi cậu.”
Sau đó Giang Nham liền đưa Lục Nguyên Đông trở về thành phố S, cũng không hỏi bạn gái của Giang Hoa là ai. Mấy hôm trước còn tưởng cô bé Trần Manh kia là bạn gái trước kia của Giang Hoa.
***
Rạng sáng ngày hôm qua, Giang Nham đột nhiên tán gẫu chuyện này với Lục Nguyên Đông, Lục Nguyên Đông hỏi anh: “Giang Nham, ông có biết bạn gái em họ ông tên là gì không?”
“Trần Manh gì đó.” Giang Nham hỏi Lục Nguyên Đông, “Sao thế?”
Lục Nguyên Đông lắc đầu: “Không có gì.”
Thật ra Lục Nguyên Đông vẫn luôn không biết tại sao mình lại có cảm giác với cô bé kia như vậy. Ngày đó anh bị sốt đến đần độn, đang đi tìm phòng vệ sinh thì ngôi nhà chợt tối om. Anh không tìm thấy đèn, đúng lúc đó có một bàn tay đột nhiên giữ chặt anh.
Anh nghe thấy cô nói: “Coi như anh còn có lương tâm, không quên sinh nhật em.”
Cô bé vừa dứt lời, một đôi môi chợt phủ lấy môi anh, mềm mại vô cùng, còn có hương thơm. Cô bé hơi căng thẳng, hơi thở phả ra rất nóng, còn anh lại hít hơi thở nóng bỏng đó của cô. Sau đó thân thể càng nóng ran, hai tay vươn lên ôm eo cô bé, vừa một nắm tay, cứ như chỉ cần mạnh tay chút là có thể bẻ gãy…
Lục Nguyên Đông cũng không hiểu tại sao mình lại bị một nụ hôn từ đâu chui ra này ám ảnh nhiều năm như vậy. Về sau ngẫm lại, có lẽ anh đang bị sốt, sức miễn dịch của cơ thể quá kém, làm cho người nọ có thể dễ dàng chiếm cứ một góc trong lòng anh.
Mà cái góc kia không liên quan đến tình yêu, là khát vọng và yêu cầu nguyên thủy nhất của phái nam đối với phái nữ.
Sau đó gặp Vương Bảo Nhi, Lục Nguyên Đông đã có được khát vọng và yêu cầu nguyên thủy nhất này từ Vương Bảo Nhi. Anh thích vòng eo thon nhỏ của Vương Bảo Nhi, hơn nữa lúc ân ái, vòng eo đó cứ như cành liễu, mềm mại, mảnh mai, trắng ngần… là chỗ anh thích vuốt ve nhất.
Nói trắng ra, đàn ông thường cuồng ngực, cuồng chân, cuồng mông… Mà Lục Nguyên Đông anh thì lại là người cuồng eo.
Bạch Quyên thật sự nghĩ mãi cũng không ra tại sao Lục Cảnh Diệu muốn xí xớn vụ hát hò này. Bạch Quyên cũng không tiếp xúc với anh nhiều, trong ấn tượng của cô thì Lục Cảnh Diệu là một người tất kiêu ngạo, không ngờ người kiêu ngạo như vậy cũng thích hóng chuyện nên cứ hỏi mãi: “Anh Lục, anh đi thật đấy à? Nếu như đi thì phải thể hiện tài năng cho chúng tôi xem nhé.”
Lục Cảnh Diệu ngước mắt lên, ánh mắt dịch chuyển từ người Tần Dư Kiều qua mặt Hi Duệ, “Tôi không biết hát, Hi Duệ hát là được rồi.”
Hi Duệ rối rắm cúi gằm mặt, bắt đầu động não suy nghĩ nên hát gì trước mặt chị Dư Kiều, nghĩ mãi vẫn không ra nên rất lo lắng, cảm thấy có lỗi với sự ủy thác của ba.
Bạch Quyên cười ha ha, liếc nhìn Hi Duệ bên cạnh Tần Dư Kiều, xoa đầu nó: “Vậy thì đi cùng thôi, anh đừng ngại ầm ĩ là được.”
“Không đâu.” Lục Cảnh Diệu đã đạt được mục đích, không muốn tiếp tục nói chuyện với Bạch Quyên, vẻ mặt lại hững hờ.
Phòng Bạch Quyên đặt là KTV trong quán bar. Thật ra KTV của quán bar chính là chỗ ca hát thuần túy, hơn nữa chất lượng phục vụ còn tốt hơn các KTV bình thường, thỏa mãn yêu cầu khác nhau của những khách hàng khác nhau.
Khi Bạch Quyên dẫn cả hội vào thì quản lý đích thân ra tiếp đãi, gọi hai cô nàng vô cùng xinh đẹp tới phục vụ. Bởi vì có trẻ con nên hai công chúa ăn mặc khá kín đáo, vòng một lồ lộ cũng được che đậy cẩn thận. Có điều vẫn mặc bộ đồ thỏ, trên đầu đeo hai cái tai giả to đùng.
Lục Hi Duệ được Tần Dư Kiều d