Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kén Cá Chọn Canh

Kén Cá Chọn Canh

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341093

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1093 lượt.

hân.
“Dì Dương, bà Đỗ, Nguyên Đông.” Tần Dư Kiều đến bàn Dương Nhân Nhân, lên tiếng chào Dương Nhân Nhân và Lục Gia Anh. Chồng của Lục Gia Anh là con cả nhà họ Đỗ nên Tần Dư Kiều liền gọi là bà Đỗ.
Lục Gia Anh: “Đừng khách sáo như vậy, cô cũng có thể gọi tôi là dì mà, hoặc là chị hai cũng được.”
Bây giờ gọi chị hai không thích hợp cho lắm, nên Tần Dư Kiều gọi: “Dì Lục.”
Lục Gia Anh gật đầu.
Lục Cảnh Diệu cũng ngồi cùng bàn với Dương Nhân Nhân, Tần Dư Kiều không thèm để ý đến anh.
Lục Cảnh Diệu chủ động mở miệng: “Chào cô Tần.”
Tần Dư Kiều: “Ngài Lục.”
Dương Nhân Nhân nhìn thấy Lục Cảnh Diệu và Tần Dư Kiều trao đổi, trong lòng đúng là trăm mối cảm xúc ngổn ngang. Lão Lục đã nói muốn theo đuổi Tần Dư Kiều, nếu Kiều Kiều thật sự được Lục Cảnh Diệu theo đuổi, Dư Kiều không trở thành con dâu của bà nữa mà lại thành chị em dâu của bà.
Dương Nhân Nhân cười gượng, hỏi Tần Dư Kiều: “Hôm nay có bận việc lắm không?”
“Không đâu ạ.” Tần Dư Kiều cười trả lời, "Chỉ là giúp vài việc vặt mà thôi.”
Lục Cảnh Diệu lại nói chen vào: “Hi Duệ, nhường chỗ cho cô giáo đi.”
Tần Dư Kiều đang định từ chối, Lục Gia Anh đã lên tiếng: “Cô Tần ngồi cùng bàn với chúng tôi đi.” Dừng một chút nhìn lại Dương Nhân Nhân: “Chị cả, không sao chứ?”
Dương Nhân Nhân gật đầu, sau đó nhìn Tần Dư Kiều, nụ cười trên mặt hơi ủ rũ, “Kiều Kiều, nếu như con không còn giận Nguyên Đông nữa, thì cùng ngồi ăn với dì Dương có được không?”
Hôm qua sau khi Dương Nhân Nhân về thật sự đã khóc mấy tiếng mới thôi, nên giọng nói hơi khàn, tiếng phát ra cũng nhỏ hơn nhiều. Tần Dư Kiều thấy vậy mà khó chịu, cười với Dương Nhân Nhân, ngồi xuống bên cạnh Hi Duệ, đối diện mặt cô chính là Lục Nguyên Đông và Lục Cảnh Diệu.
Mỗi người trên bàn cơm đều cất giấu tâm tư và nỗi lòng, Lục Cảnh Diệu thi thoảng nói vài lời với Tần Dư Kiều, không tính là thân thiện. Nếu như trước đó Lục Cảnh Diệu không thẳng thắn nói rằng anh thích Tần Dư Kiều, Dương Nhân Nhân thật sự không nhận ra lão Lục có ý gì với Dư Kiều.
Nhưng có một số việc một khi đã biết rõ, Lục Cảnh Diệu chỉ cần nhìn Tần Dư Kiều lâu hơn chút cũng có thể lập tức lọt vào mắt mọi người. Nhớ tới hôm lão Lục dạy Dư Kiều đánh mạt chược, với tính cách lão của Lục, chắc đã thích Kiều Kiều từ hồi đó rồi. Haiz, khi đó sao bà không để ý hơn chút chứ.
Dương Nhân Nhân sụt sịt một tiếng. Đúng lúc này, Lục Nguyên Đông cũng lên tiếng nói chuyện với Tần Dư Kiều, Tần Dư Kiều lập tức trả lời, hai người vừa cười vừa nói, không hề khó xử, cứ như bạn bè thật sự.
Dương Nhân Nhân đột nhiên thấy nhẹ nhõm hẳn. Nếu hai đứa trẻ còn có thể làm bạn thì bà còn bận tâm gì nữa. Tâm trạng cũng thoải mái hơn nhiều.
Về phần Lục Gia Anh cũng như vậy, biết Tần Dư Kiều là mẹ của Hi Duệ, nhìn Tần Dư Kiều mấy lần, cảm thấy Lục Hi Duệ rất giống mẹ nó. Lúc trước không biết chuyện này, sao bà lại không nhìn ra chứ?
***
“Dì Dương, cháu đến xin lỗi.” Đột nhiên phía sau vang lên một giọng nói, là Bạch Quyên, Giang Hoa còn đi theo sau.
Tần Dư Kiều buồn bã cúi thấp đầu.
“Cháu xin lỗi, hôm qua cháu nói chuyện rất quá đáng.” Sau khi Bạch Quyên nói xin lỗi Dương Nhân Nhân, còn nói tiếng xin lỗi Lục Nguyên Đông, “Hôm qua tôi hơi kích động, Nguyên Đông, cậu đừng so đo với tôi nhé.”
“Không sao.” Lục Nguyên Đông nói.
“Nói gì vậy.” Dương Nhân Nhân cười với Bạch Quyên, nhìn cậu Giang Hoa lạ mặt phía sau, kéo tay Bạch Quyên nói: “Không giới thiệu với dì cậu thanh niên đứng cạnh cháu à?”
“Đúng rồi, cháu quên mất.” Bạch Quyên kéo tay Giang Hoa, giới thiệu với mọi người: “Giang Hoa, người thành phố G, Giang Diên Khánh là bác cả của cậu ấy, phó bí thư Giang Diên Hỉ thành phố G là bố cậu ấy. Cậu ấy quen biết Kiều Kiều từ nhỏ, lần này tới thành phố S làm việc đúng dịp lễ mừng thọ của bố cháu, nên tới đây luôn.”
Sau khi Bạch Quyên giới thiệu xong, Giang Hoa phong độ lên sân khấu: “Chào mọi người.”
Lục Gia Anh mở miệng chào: “Chào cậu Giang.”
“Gọi cháu Giang Hoa là được rồi.” Giang Hoa cười rạng rỡ, sau đó quay sang nhìn Tần Dư Kiều, “Kiều Kiều, Quyên Tử đặt một phòng KTV, nói nhân dịp đêm nay đông người mở tiệc chào mừng anh luôn. Sau khi tiệc rượu kết thúc, anh tới tìm em nhé, chúng ta cùng đi.”
Cái gì mà chào mừng, sao không phải đưa tiễn? Cuối cùng Tần Dư Kiều cũng biết Bạch Quyên có ý đồ gì, định mượn Giang Hoa để đả kích Lục Nguyên Đông đây mà.
Quả nhiên, Bạch Quyên lập tức mở miệng: “Đông Đông, cậu cũng đi cùng đi, Giang Nham cũng đi đấy. Mọi người đều là thanh niên cả, càng đông càng vui.”
Bạch Quyên nói xong, con ngươi lại bắt đầu đảo quanh, liếc thấy Lục Cảnh Diệu thì cười với anh: “Tôi nghĩ chắc anh Lục không đi đâu, cho nên sẽ không già mồm mời anh.”
Lời Bạch Quyên nói cũng đúng, sao Lục Cảnh Diệu có thể đi chơi chung cùng đám này được.
Kết quả, ngoài dự liệu của Bạch Quyên, Lục Cảnh Diệu thản nhiên mở miệng: “Là KTV à?”
Bạch Quyên gật đầu, cam đoan: “KTV thuần túy, chỗ thanh thiếu niên đều có thể đi, không có đồ chơi khác, chỉ ca hát thôi.”
Lục Cảnh Diệu gật đầu: “Chỗ ca h