Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341094
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1094 lượt.
ắt lên, lúc trông thấy mấy cô thỏ thì nói với Tần Dư Kiều: “Chị Dư Kiều xem kìa, con thỏ.”
Bạch Quyên đi trước nghe thấy, quay đầu lại trêu: “Cậu chủ nhỏ có thích những chị gái xinh đẹp này không?”
Bạch Quyên vừa dứt lời, Tần Dư Kiều bực mình lườm Bạch Quyên: “Chú ý một chút, Hi Duệ vẫn còn nhỏ.”
Bạch Quyên sờ mũi, hôm nay cô chỉ muốn giúp Tần Dư Kiều chèn ép nhà họ Lục, ai ngờ còn bị lườm nguýt, trong lòng hơi bực, ngăn Tần Dư Kiều lại: “Xem em bênh vực kìa, định làm mẹ kế của nó thật à?!”
Tai Tần Dư Kiều và Lục Hi Duệ gần như đỏ lên cùng một lúc, sau đó Lục Hi Duệ lập tức kéo chị Dư Kiều của mình về: “Có cái gì… không thể ạ?”
Bạch Quyên chợt vui vẻ, cười nhạo Tần Dư Kiều: “Em đừng làm mẹ kế gì đó nữa, chị thấy em làm nàng dâu nuôi từ bé của thằng nhóc này còn thích hợp hơn.” Bạch Quyên nói xong, lúc cười hì hì ngẩng đầu lên lại đụng phải ánh mắt của Lục Cảnh Diệu, cười gượng cúi đầu xuống thầm chửi rủa.
Bạch Quyên đặt một căn phòng đúng chất dân chơi, thậm chí còn có sàn nhảy hình tròn, trước sàn nhảy là hai màn hình siêu nét. Tần Dư Kiều dắt Hi Duệ tìm một góc ngồi xuống, sau đó cười híp mắt nói: “Duệ Duệ thích hát thật à?”
“Đương nhiên…” Lục Hi Duệ hơi ấp úng, dừng một lát lại khẽ bổ sung một câu: “Có điều học kỳ này, cô giáo môn hát nhạc của em không dạy hát nữa…”
Tần Dư Kiều buồn cười ôm Hi Duệ vào lòng, cũng không vạch trần lời nói dối của Hi Duệ. Thật ra cô từng nghe Hi Duệ hát, Hi Duệ gặp chuyện vui sẽ ngâm nga đôi câu, nhưng thật sự phải nói là siêu phá tông.
Cô nghĩ Hi Duệ hát sai âm điệu nhất định di truyền từ Lục Cảnh Diệu. Nhưng sao cô biết Lục Cảnh Diệu hát sai âm điệu nhỉ?
Tần Dư Kiều nhìn Lục Cảnh Diệu, anh cùng tiến vào với Lục Nguyên Đông, phía sau còn có Giang Hoa và Giang Nham, ngoài ra Bạch Quyên còn gọi bạn thân Triệu Tiểu Nhu của chị ấy. Triệu Tiểu Nhu quen biết với người nhà họ Lục và họ Triệu, còn là chị em dâu của Lục Gia Anh, đều là con dâu của nhà họ Đỗ.
Triệu Tiểu Nhu khá quen thân với Giang Nham, hai người ngồi một bên trò chuyện tíu tít. Bỗng Giang Nham quay đầu sang cười với Tần Dư Kiều: “Cô Tần lại đây nói chuyện cùng bọn này đi.”
"Chị Dư Kiều, chúng ta có phải qua đó không?” Bây giờ Lục Hi Duệ vô cùng ngoan ngoãn nghe lời chị Dư Kiều của nó.
Tần Dư Kiều đang định lên tiếng, một bàn tay đã khẽ đặt lên lưng cô, quay đầu qua, Lục Cảnh Diệu đã đứng sau cô: “Chúng ta cũng qua đó đi.”
Không biết vì sao, trái tim Tần Dư Kiều đột nhiên nảy sinh cảm giác kích thích nhỏ bé. Hình thức chung đụng của cô và Lục Cảnh Diệu bây giờ cứ như là đang… yêu đương vụng trộm.
Chỗ Triệu Tiểu Nhu có một chiếc ghế sofa hình tròn, vừa vặn có thể ngồi bảy tám người. Giữa sô pha có một bàn thủy tinh, bên trên có màn hình chọn nhạc cảm ứng.
Phòng rất lớn nhưng cả hội lại chen chúc trên chiếc ghế sofa hình tròn, tất nhiên Lục Cảnh Diệu nhảy tót tới ngồi bên cạnh Tần Dư Kiều, còn Lục Hi Duệ chen chúc tới bên kia của Tần Dư Kiều. Đúng lúc này, Giang Hoa hớn hở đi tới chỗ Tần Dư Kiều, chắn trước mặt Lục Hi Duệ, sau đó một tay ôm lấy Hi Duệ, chen vào ngồi cạnh Tần Dư Kiều.
Động tác này quá rõ ràng, Giang Nham đành phải lên tiếng: “Hoa Tử, cẩn thận có người tức giận đấy.”
Giang Hoa nhìn Lục Hi Duệ bị mình gạt ra đang nhìn anh bằng ánh mắt thù hằn giận dữ, Giang Hoa thở dài một hơi, cười ha ha ôm thằng bé lên đùi mình: “Tiểu quỷ, như vậy đã hài lòng chưa?”
"Hi Duệ, lại đây với ba.” Lục Cảnh Diệu lên tiếng rồi ôm Hi Duệ trên đùi Giang Hoa đến giữa mình và Dư Kiều. Tần Dư Kiều nghiêng đầu nhìn Lục Cảnh Diệu, anh vẫn rất có khuôn cách của người bố.
Nhưng mà sự thật là, Hi Duệ chen giữa Lục Cảnh Diệu và cô, nên chỗ của cô và Lục Cảnh Diệu càng thêm chật chội, chật chội đến mức Lục Cảnh Diệu có thể quang minh chính đại mà vươn tay từ phía sau Hi Duệ đến lưng cô.
Cả hội chưa ai hát, Bạch Quyên như cười như không nói với Lục Cảnh Diệu, “Ở đây không phải có một bạn nhỏ chuẩn bị tham gia giọng ca hoàn hảo sao? Cậu chủ nhỏ hát một bài trước đi.”
Cậu nhóc Lục Hi Duệ này có một ưu điểm rất lớn, rõ ràng căng thẳng muốn chết nhưng khuôn mặt nhỏ nhắn lại không hề có vẻ mất bình tĩnh không muốn hát. Nó ung dung nhìn Giang Hoa ngồi bên kia Tần Dư Kiều, lên tiếng: “Chú này là ai? Chú hát một bài trước đi.” Giọng nói còn có mang vẻ khiêm nhường.
"OK.” Giang Hoa cầu còn không được, hớn hở nói với cô nàng thỏ đứng bên cạnh: “Người đẹp, em mở bài \'Người trân quý nhất\' cho anh.”
"Nhiều năm rồi chưa được hát với Kiều Kiều đấy.” Giang Hoa cười toe toét nói với Tần Dư Kiều.
Giang Hoa vừa dứt lời, lưng liền bị nhéo một phát. Tần Dư Kiều im lặng một lúc rồi nói với Giang Hoa: “Anh hát với Quyên Tử, bài này em không biết.”
"Sao lại không biết?” Mắt Giang Hoa lấp lánh ý cười, “Kiều Kiều, đây chính là bài hát hẹn ước năm đó của chúng ta mà.”
"Bài hát hẹn ước?” Triệu Tiểu Nhu nói với vẻ cường điệu, giọng hơi cao, rất kinh ngạc: “Đừng nói với tôi hai người là một cặp đấy nhá.”
"Trước kia bọn này là một cặp, có điều chia tay rồi.” Giang Hoa nói với vẻ luyến t