Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341098
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1098 lượt.
iếc, sau đó nghiêng người sang thân mật cười với Tần Dư Kiều, rồi tiếp tục với Triệu Tiểu Nhu: “Nhưng tôi và Kiều Kiều quen nhau từ bé, chia tay rồi vẫn có thể làm bạn, quan hệ rất tốt.”
Đúng lúc này, “choang” một tiếng, một cái ly rơi xuống, là cái ly trên tay Lục Nguyên Đông. Căn phòng để đèn mờ tối, vẻ mặt Lục Nguyên Đông rất mơ hồ, loáng thoáng nét cười: “Sao tôi chưa từng nghe Dư Kiều nhắc tới cậu nhỉ?”
"Ồ, chưa nhắc đến à?” Giang Hoa cười khẽ, nói với Lục Nguyên Đông: “Chúng tôi là mối tình đầu của nhau, so với tình cảm khác, mối tình đầu luôn trân quý hơn cả, cho nên Kiều Kiều không nhắc đến cũng phải.”
Mặt Tần Dư Kiều nóng bừng. Thật mất mặt, sao cô lại có mối tình đầu mất mặt thế này chứ?
Giang Hoa nói xong, Lục Nguyên Đông chợt lặng thinh, không nói thêm gì nữa. Dưới ánh đèn mờ mịt, ánh mắt của Lục Nguyên Đông lóe lên, tựa như rượu đỏ trong ly, lung linh mờ ảo.
Giang Hoa cười với Lục Nguyên Đông, “Có vẻ anh và Kiều Kiều cũng rất thân quen nhỉ? Là bạn bè à?”
"Đương nhiên thân quen rồi, có thể không thân quen được sao?” Bạch Quyên đang định nói thì bị Lục Cảnh Diệu cắt ngang.
"Mối tình đầu à?" Lục Cảnh Diệu hừ nhẹ một tiếng, không nhẹ không nặng. Giang Hoa quay phắt đầu lại, “Xem ra anh Lục có ý kiến với tôi?”
"Không có." Lục Cảnh Diệu mở to mắt nói lời bịa đặt. “Có điều lời của anh làm cho tôi nhớ tới mối tình đầu của mình mà thôi.”
Mối tình đầu của Lục Cảnh Diệu?
Không ít người nổi hứng thú, nhất là Bạch Quyên, xấu xa mở miệng: “Nam à?”
Tần Dư Kiều cười phì một tiếng, sau đó còn chưa cười được một lúc thì eo cô lại bị nhéo. Tần Dư Kiều suýt nữa nhảy dựng lên, nhưng thấy ánh mắt khó hiểu của Lục Hi Duệ, lại chỉ có thể tiếp tục ngồi yên.
"Chị Trần thật biết đùa.” Lục Cảnh Diệu không mặn không nhạt bắt đầu nói về mối tình đầu của mình: “Mối tình đầu của tôi chính là mẹ của Hi Duệ.”
Tần Dư Kiều cảm thấy nhất định mình có thể chất chịu ngược. Tối nay Lục Cảnh Diệu hết cấu mông lại nhéo eo cô, nhưng trái tim vẫn như có dòng nước ấm chảy vào, xoay chuyển trong lồng ngực, rạo rực, sôi trào, vừa ấm vừa ngọt. Nỗi niềm vui sướng ngọt ngào này vừa chân thật lại thuần túy như thế.
Bạch Quyên vẫn muốn hỏi chuyện người mẹ bí ẩn của Hi Duệ, nhưng lại sợ chậm trễ mục đích hôm nay, cười nói với Tần Dư Kiều, “Kiều Kiều, em cứ hát với Hoa Tử đi, một bài thôi, cũng không phải tình cảm chưa dứt không dám hát phải không?”
"Tôi cũng không dám mơ tưởng Kiều Kiều vẫn còn tình cảm với tôi.” Giang Hoa vừa nói vừa cười, sau đó ăn ý mà đưa một cái mic cho Tần Dư Kiều: “Kiều Kiều, đây chính là bài hát trước kia em thích nhất.”
Tần Dư Kiều nhận cái mic từ tay anh ta, nói với Bạch Quyên: “Hát bài \'Bạn bè\' đi.”
Bạch Quyên nào nghe Tần Dư Kiều, cô nàng thỏ cũng đã bật nhạc bài \'Người trân quý nhất\' rồi.
Giang Hoa nháy mắt với Tần Dư Kiều: “Kiều Kiều, em đừng nghĩ nhiều, ca hát mà thôi.” Sau đó liền giơ mic lên miệng hát.
"Ngày này sang năm, hẹn ước ở nơi đây.”
"....." Tần Dư Kiều không tình nguyện cất tiếng: “Còn nhớ mang bó hoa hồng, đeo cà vạt thắt tương tư.”
Giang Hoa nhìn cô, hát đâu ra đấy: “Thời khắc yêu thương là đẹp nhất, thật lòng thật dạ không biết mỏi mệt.”
Tần Dư Kiều cúi đầu nhìn Hi Duệ, Hi Duệ cũng ngẩng đầu, ánh mắt tràn đầy vẻ ngưỡng mộ và vui mừng: “Chị Dư Kiều, chị hát còn hay hơn cô giáo dạy nhạc của em.”
“Tình quá nồng sợ say, không ai thương yêu người đẹp đến mấy cũng tiều tụy…” Tần Dư Kiều cười, đặt tay lên vai Hi Duệ, không dám nhìn mặt Lục Cảnh Diệu.
Sau khi cô hát xong, Giang Hoa lập tức tiếp lời: “Anh sẽ đưa em....." Đúng lúc này, tiếng nhạc dừng lại, Giang Hoa há miệng thở dốc: “Nhạc đâu mất rồi?”
“Ai ấn nút thế?” Bạch Quyên hô lên: “Hai người đang hát mà.”
“Xin lỗi, tôi định điều chỉnh âm lượng.” Lục Cảnh Diệu áy náy nhìn Giang Hoa: “Ấn nhầm rồi.”
Tần Dư Kiều không nhịn được cúi đầu cười, lúc ngẩng đầu vô ý liếc nhìn Lục Nguyên Đông. Anh nhìn thẳng vào cô, Tần Dư Kiều vẫn còn hơi lúng túng trước Lục Nguyên Đông, cong khóe miệng cười với anh, kết quả Lục Nguyên Đông lại quay mặt đi.
"Không sao, tôi có thể hát chay.” Giang Hoa nói.
Tần Dư Kiều bực mình liếc nhìn Giang Hoa, lật xem bài hát đã chọn, phía dưới chính là bài \'Trên đời chỉ có mẹ tốt\'.
Tần Dư Kiều thật sự không có dũng khí nghe Hi Duệ hát bài này, liếc nhìn Lục Cảnh Diệu, Lục Cảnh Diệu có thể hiểu được ý nghĩ của cô, vươn tay tắt bài \'Trên đời chỉ có mẹ tốt\', nói với Hi Duệ: “Hi Duệ, con với cô giáo hợp xướng bài hát được học trong kỳ đi.”
"Làm sao mà hợp xướng được?” Bạch Quyên nhất quyết không buông tha, “Không phải định thi giọng ca hoàn hảo sao? Không thể hợp xướng.”
"Bạch Quyên.” Tần Dư Kiều cũng tức giận, giọng nói hơi lạnh.
"Một người hát thì một người hát.” Lục Hi Duệ là một đứa trẻ không chịu thua, cầm lấy mic trên bàn. Từ mic phát ra tiếng thở \'phù phù\' của nó, sau đó nó học theo giọng điệu của Giang Hoa ban nãy, nói với cô nàng thỏ: “Chị thỏ, mở giúp em bài \'Quốc ca\'.”
Quốc ca, quốc ca, quốc ca… Bạch Quyên muốn lăn ra cười.