Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341100
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1100 lượt.
ợu càng lúc càng nhiều.
Bạch Quyên thắng Lục Nguyên Đông một lần, hỏi: “Cậu cùng Vương Bảo Nhi mấy lần rồi?”
Lục Nguyên Đông không trả lời, phạt một ly rượu trắng.
Lục Nguyên Đông cũng thắng Lục Cảnh Diệu một lần: “Chú nhỏ, chú định theo đuổi Dư Kiều thật sao?”
Giọng của Lục Nguyên Đông có vẻ đã ngà ngà say, Lục Cảnh Diệu gật đầu: “Không phải nói rồi sao, chú đã theo đuổi rồi.”
"Loạn quá thể!” Bạch Quyên cũng uống không ít, say rồi nên cô không còn đối địch với Lục Cảnh Diệu nữa, lăn ra sofa hỏi Giang Hoa: “Cậu còn định nối lại với Dư Kiều không?”
Giang Hoa vỗ vai Bạch Quyên: “Em sắp kết hôn rồi.”
Di động trong túi rung lên, Tần Dư Kiều cầm lên xem, liếc nhìn Lục Cảnh Diệu vẫn đang hăng hái chơi xúc xắc với mọi người.
Tần Dư Kiều đứng dậy: “Tôi ra ngoài nghe điện thoại.”
***
Tần Dư Kiều đứng đợi Lục Cảnh Diệu ở cửa hành lang tận cùng bên trái phòng KTV. Khoảng chừng qua vài phút sau, anh mới từ từ xuất hiện trước mặt cô, vẻ mặt còn chứa nét cười, quần áo gọn gàng.
Một giây sau, Tần Dư Kiều đã được giác ngộ thế nào là mặt người dạ thú.
Đối diện với cửa hành lang là nhà vệ sinh nam, bởi vì trong phòng KTV đều có phòng vệ sinh nên phòng vệ sinh bên ngoài này khá vắng vẻ, thậm chí không thấy bóng dáng của người hầu rượu.
“Gọi em ra đây làm gì.” Tần Dư Kiều hỏi, không hề phòng bị chút nào.
Vẻ mặt Lục Cảnh Diệu thay đổi, Tần Dư Kiều kịp phản ứng, xoay người định chạy nhưng không kịp nữa rồi. Lục Cảnh Diệu đã ôm trọn lấy cô.
Đánh chết Tần Dư Kiều cũng không ngờ mình lại bị Lục Cảnh Diệu ôm vào nhà vệ sinh nam. Trong không gian nhỏ của nhà vệ sinh nam, Lục Cảnh Diệu thả cô xuống. Tần Dư Kiều sau khi được đặt xuống có đủ loại cảm xúc trong lòng, trọng tâm bất ổn, ngồi lên bồn cầu ở phía sau.
"Anh biến thái…” Tần Dư Kiều khẽ kêu lên một tiếng, sau đó miệng bị vẻ mặt tàn khốc của Lục Cảnh Diệu che kín. Bởi vì bên ngoài có hai tiếng bước chân, là Lục Nguyên Đông và Giang Nham.
"Nguyên Đông, xin lỗi ông. Nếu không ông chia tay với Vương Bảo Nhi kia đi, tôi thấy cô Tần vẫn có lòng với ông, ông cứ van xin cô ấy, chắc còn có thể quay lại…”
Ngoại truyện 4: Tắm
Lúc Tiểu Duệ Duệ ba tuổi, còn chưa biết thế nào là xấu hổ, cho nên vẫn thích tắm chung với ba.
Có một lần Lục Cảnh Diệu nằm trong bồn tắm thì Tiểu Duệ Duệ xông tới: “Ba ơi ba, ba ơi ba!"
Lục Cảnh Diệu bế Hi Duệ lên, thả vào trong bồn tắm, kiểm tra xem nó có thiên phú bơi lội hay không.
Kết quả là thất vọng.
Hi Duệ được vớt từ trong nước ra đã chuẩn bị khóc rồi.
Lục Cảnh Diệu không biết làm sao, đứng dậy khỏi bồn tắm. Đúng lúc này, Tiểu Duệ Duệ chỉ vào bộ phận kia của Lục Cảnh Diệu: “Ba ơi, chỗ này đen quá, vẫn chưa sạch…”
Sau chuyện này, hai ba con gần như không tắm chung lần nào nữa.
Tần Dư Kiều chỉ cảm thấy trái tim trong ngực đập thình thịch không ngừng, nhất là khi Lục Nguyên Đông và Giang Nham đi đến. Sau khi nghe thấy tiếng nói chuyện của Giang Nham, trái tim cô như vọt tới cổ họng, ngẩng đầu thở hổn hển nhìn Lục Cảnh Diệu. Mà Lục Cảnh Diệu còn nghiêm mặt trừng mắt nhìn cô, cộng thêm lúc này miệng cô bị Lục Cảnh Diệu dùng bàn tay che lại, cô thực sự không thở nổi. Két nước lạnh lẽo của bồn cầu dán vào lưng như đang nhắc nhở cô tình cảnh của cô lúc này vô cùng quẫn bách.
Một lúc sau Lục Cảnh Diệu mới buông tay che mặt cô ra, bởi vì hiểu rõ cho dù anh không che miệng thì cô cũng không dám phát ra một tiếng động nhỏ.
Tần Dư Kiều thật sự không dám phát ra một tiếng động nào, bởi vì cô đang bị vây trong trạng thái căng thẳng, cũng không biết dáng vẻ của cô bây giờ chật vật thế nào… chọc người ra sao.
Bởi vì đêm nay là có tiệc nên Tần Dư Kiều mặc chiếc váy ngắn cổ V sâu màu bạc sáng. Bây giờ cô ngồi dạng chân trên bồn cầu, chân váy vốn qua mông giờ lại vén lên ngang hông, để lộ quần tất màu da trong suốt, bắp đùi thon dài thẳng tắp đặt hai bên bồn cầu. Mà thẳng về phía Lục Cảnh Diệu chính là quần lót màu đen như ẩn như hiện giữa hai chân… Còn có mái tóc đen xoăn nhẹ thả xõa, rơi trên vai, trước ngực, len lỏi vào tim Lục Cảnh Diệu.
Chết tiệt! Cảm giác ngứa ngáy ấy chạy từ trái tim đến xương sống của anh.
Tần Dư Kiều thật sự vừa thẹn vừa giận, mấy lời lấy lệ cô vừa nói trong phòng vệ sinh giờ đã được Lục Cảnh Diệu dùng để châm chọc cô.
Cái gì là khóc không ra nước mắt, chính là cảm giác này đây. Trong không gian chật hẹp này, cơ thể của cô lại nảy sinh cảm giác hưng phấn âm ỉ. Ngoài kia còn có tiếng róc rách, Tần Dư Kiều nghe thấy mà mặt đỏ tía tai.
“Chú nhỏ của tôi đang theo đuổi cô ấy.” Là giọng của Lục Nguyên Đông.
“Thật à? Tôi còn tưởng chú sáu của ông đang đùa.” Giang Nham nói.
“Ông thấy chú ấy giống đùa lắm à?” Giọng của Lục Nguyên Đông nghe rất trào phúng. “Cũng không biết nhớ thương từ lúc nào, tôi với Kiều Kiều vừa chia tay, chú ấy đã gấp không chịu được, nói toạc với cả nhà là muốn theo đuổi cô ấy.”
“Fuck!" Giang Nham chửi thề thay Lục Nguyên Đông. “Chú sáu của ông tốt thật đấy.”
"Ha