Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341101
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1101 lượt.
ha."
Đôi khi Tần Dư Kiều cảm thấy tình cảnh của mình rõ ràng vô cùng khó chịu, nhưng trong lòng cô lại trào dâng cảm xúc ngọt ngào, điều này thật sự rất thần kỳ.
Lời của Lục Nguyên Đông làm tuôn trào cơn sóng trong lòng cô. Cô thật sự không biết Lục Cảnh Diệu đã nói thẳng muốn theo đuổi cô trước mặt người nhà. Cô ngẩng đầu lên nhìn Lục Cảnh Diệu, anh lại mất tự nhiên.
Tần Dư Kiều chợt thấy thoải mái hơn nhiều, lười biếng dựa lưng vào két nước sứ. Cô bớt đi vẻ xấu hổ, lại thêm phần quyến rũ, ánh mắt lấp lánh ánh nước khẽ nháy với Lục Cảnh Diệu, đôi môi xinh đẹp khẽ cong lên, sau đó dùng khẩu hình hỏi anh: “Rốt cuộc anh bắt đầu nhớ thương em từ lúc nào vậy?”
Lục Cảnh Diệu luôn cảm thấy Tần Dư Kiều rất biết cách trêu chọc đàn ông. Trước kia cô bạo gan lại thẳng thắn, nhưng dáng vẻ hiền lành ngoan ngoãn này còn có thể hấp dẫn anh hơn trước. Cô toát ra vẻ phong tình của người trưởng thành và vẻ ngây ngô của thiếu nữ.
Đúng lúc này, bên ngoài có tiếng nước chảy rào rào, Lục Cảnh Diệu dùng một tay nâng người cô từ dưới lên. Đột nhiên bay lên không, Tần Dư Kiều khẽ hô lên một tiếng, lúc ngộ ra thì cúi đầu ngoạm Lục Cảnh Diệu một phát. May là tiếng nước bên ngoài rất lớn, nếu như bị hai người bên ngoài nghe thấy thì cả đời này cô không thể ra khỏi đây mất.
Lục Cảnh Diệu nâng Tần Dư Kiều lên chỉ vì muốn giữ chặt cô trước ngực mình. Anh ôm cô xoay người, sau đó ngồi xuống bồn cầu.
Đổi hướng, đằng sau cô không còn là két nước lạnh lẽo nữa, nhưng cô và Lục Cảnh Diệu lại kề sát nhau hơn. Bây giờ hai chân của Lục Cảnh Diệu để giống tư thế lúc trước của cô, dang ra 120 độ. Bởi vì chân dài hơn cô, nên thoạt nhìn còn… phóng khoáng hơn cô lúc trước. Mà chân cô bị Lục Cảnh Diệu kéo lên kẹp ngang hông anh.
“Ưm…”
Đúng lúc này, tiếng nước qua đi, bên ngoài chỉ còn tiếng bước chân rời đi của hai người, thần kinh căng thẳng của Tần Dư Kiều cũng buông lỏng. Lúc đang định ngồi lên đùi Lục Cảnh Diệu, tiếng bước chân bên ngoài đột nhiên dừng lại.
Thật ra đàn ông rất nhạy cảm với vài việc, lúc vừa mới giải phóng xong hai người cũng nghe thấy vài âm thanh, Giang Nham rời đi còn vỗ vai Lục Nguyên Đông, ý bảo anh nhìn phòng vệ sinh ngoài cùng bên phải, nở nụ cười chỉ đàn ông mới hiểu.
Lục Nguyên Đông biết Giang Nham chỉ cái gì, nói câu “nhàm chán” rồi đi.
***
Sau khi tiếng bước chân biến mất hoàn toàn, thần kinh lúc thì buông lỏng khi thì căng cứng của Tần Dư Kiều sắp đứt luôn rồi, kết quả ngẩng đầu lại thấy nụ cười ranh mãnh của Lục Cảnh Diệu, đưa tay đấm anh một phát. Lúc đang định đứng dậy khỏi người anh, bàn tay Lục Cảnh Diệu đang đặt trên mông cô chợt co lại, chỗ phía dưới của cô đụng vào nơi phồng lên của Lục Cảnh Diệu.
Chỗ đó đã phồng lên thành túp lều nhỏ rồi.
Trái tim lại bắt đầu đập thình thịch, khô nóng, bứt rứt, còn có cảm xúc hưng phấn mơ hồ.
Thực ra nếu không làm thì thật có lỗi với tư thế mập mờ của cô và anh.
Trên phương diện này, Lục Cảnh Diệu luôn trực tiếp lại thần tốc, giữ chặt tay Tần Dư Kiều, kéo tay cô đặt lên chỗ phồng của anh, đôi mắt nhìn cô toát lên ngọn lửa bùng cháy.
Đàn ông sẽ vì tình dục mà yêu, phụ nữ lại đa phần vì yêu mới có tình dục. Bởi vì lời Lục Nguyên Đông vừa nói nên trong lòng Tần Dư Kiều có gì đó đang rạo rực.
Có cảm động, có vui mừng, còn cảm thấy thỏa mãn và ngọt ngào khi là phụ nữ của Lục Cảnh Diệu. Thậm chí cảm xúc ngọt ngào ấy còn làm lá gan cô lớn hơn, nhu cầu của cơ thể trở nên mãnh liệt, thậm chí còn muốn cảm thụ cảm giác tốt đẹp của việc “ở bên nhau” của hai người.
Cô khẽ thở gấp, yên lặng nhìn Lục Cảnh Diệu, sau đó vươn hai tay kéo khóa quần của anh xuống, ở bên trong là cái quần đùi tứ giác màu trắng. Nếu như lúc trước còn cách cái quần một túp lều nhỏ, bây giờ vừa liếc mắt một cái đã có thể nhìn thấy hình dáng cực đại bên trong quần đùi trắng. Thứ bên trong đang ngẩng cao mà vươn về phía trước.
Sau đó Tần Dư Kiều lại không dám, muốn bỏ chạy giữa trận.
“Đừng bỏ dở nửa chừng…” Lục Cảnh Diệu đâu chịu, nhanh chóng kéo vật kia ra khỏi miệng quần đùi.
Đèn trong nhà vệ sinh nam sáng khác thường, đây cũng là lần đầu tiên Tần Dư Kiều nhìn thứ này của Lục Cảnh Diệu dưới ánh đèn sáng như vậy. Cô không biết “Quả Quả” của Edinburgh có nhìn kỹ thế này hay không, nếu như nói đã từng nhìn thấy, sao cô lại thấy… thích thú được?
Đúng rồi, bây giờ cô chợt nhớ lại một câu Lục Cảnh Diệu từng nói: “Trước kia em rất thích chơi với nó.” Nhưng cái thứ màu đỏ thẫm đến gần tím, thô dài bành trướng, nổi gân xanh đó có gì thú vị, tuy phía còn mang màu hồng phấn coi như xinh đẹp, chính giữa tiết ra chất nhầy trong suốt, lấp lánh dưới ánh đèn.
Tim Tần Dư Kiều đập nhanh đến mức có phần không chịu nổi, lúc bàn tay nóng rực của Lục Cảnh Diệu chạm đến bên trong tất chân của cô, cô cảm thấy rõ bên trong chỗ đó đang co rút.
Động tác của Lục Cảnh Diệu luôn nhanh chóng, hơi nâng cô lên rồi tuột quần tất của cô xuống bắp, sau đó lại kéo Tần Dư Kiều ngồi xuống đùi mình, một tay để sau lưng cô, một tay nắm lấy vật kia của mình, sau đó gấp không dằn nổi