Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341132
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1132 lượt.
m cũng là giám đốc, thời gian nhân viên thực tập, em có cho người đó thông qua kỳ thử vì chỉ vì một hôm nào đó người đó hứng lên hoàn thành tốt công việc không?"
Lời này của Lục Cảnh Diệu có ý tứ rất rõ ràng, khích lệ Tần Dư Kiều từ nay về sau đều nghe lời và đáng yêu như bây giờ, nhưng điều kiện này cũng không lâu. Một giây sau, Tần Dư Kiều liền đẩy Lục Cảnh Diệu ra, bước xuống giường.
***
Sáng nay Lục Hi Duệ rất buồn bực, vì chị Dư Kiều không ngủ bên cạnh nó, dùng chân đá chăn, từ từ bò xuống giường.
Lúc Lục Hi Duệ đi ra phòng khách, Tần Dư Kiều đang cắm bó hoa do một người da đen mang tới, thấy vẻ mặt khó chịu của Hi Duệ, cô nói, "Chào buổi sáng, Duệ Duệ."
Hi Duệ chỉ mặc áo ba lỗ và quần đùi, đi đến trước mặt Tần Dư Kiều: "Chị Dư Kiều, sao chị không gọi em dậy?"
Mặt Tần Dư Kiều ửng đỏ, đúng lúc này, Lục Cảnh Diệu đi tới: "Không phải chị Dư Kiều của con sợ đánh thức con sao?"
"A..." Lục Hi Duệ cười cười, ngẩng đầu nói với Lục Cảnh Diệu, "Ba ơi, hôm nay chúng ta đi đâu chơi đây?"
***
Tối hôm qua Lục Cảnh Thành và Cố Nhiễm Nhiễm cũng ngủ lại ở biệt thự này, đi ăn sáng gần như cùng lúc. Mặt trời buổi sáng ở Maldives không quá gắt, cho nên Lục Cảnh Thành đề nghị ra ngoài hưởng thụ chút nắng sớm.
Bàn ăn được đặt giữa hàng dừa, bên ngoài là hàng cọ và hàng chuối tây xanh um tươi tốt, lay động xung quanh căn nhà gỗ nhỏ.
Gió sớm khẽ đưa, Lục Cảnh Diệu quay đầu vén tóc Tần Dư Kiều ra sau tai, Tần Dư Kiều cười với Lục Cảnh Diệu. Lục Cảnh Thành thấy vậy không nhịn được hỏi một câu: "Không biết bao giờ mới có thể uống ly rượu mừng của hai đứa đây?"
"Em muốn càng nhanh càng tốt." Lục Cảnh Diệu dựa lưng vào ghế, thản nhiên nói với Lục Cảnh Thành, "Có điều Kiều Kiều muốn kiểm nghiệm em thêm một thời gian nữa."
Tần Dư Kiều cười khẽ, vừa nãy ai lăn lộn trên giường nói không thông qua thời gian thử việc thì không tuyển. Ngước mắt lên vô ý chạm phải ánh mắt của Lục Cảnh Thành, nếu cô không nhìn lầm thì mắt anh ta thoáng vẻ hâm mộ.
"Dư Kiều à, không phải anh nói đỡ cho em mình. Nhưng dù là năng lực hay bất kỳ phương diện nào, thì trong số đàn ông của nhà họ Lục, lão Lục là người giỏi nhất."
Tần Dư Kiều chậm rãi nói: "Có phải tính cũng xấu nhất không?"
"Ha ha." Lục Cảnh Thành cười sang sảng, sau đó nghĩ đến điều gì đó, hỏi Lục Cảnh Diệu, "Lão Lục, hôm qua anh nhận được điện thoại của anh cả, nghe nói Nguyên Đông dẫn bạn gái về nhà. Cô bé kia tên là Vương Bảo Nhi, có chuyện này thật sao?"
Đầu tiên Lục Cảnh Diệu nhìn phản ứng của Tần Dư Kiều, xác định sắc mặt cô không có gì khác thường, mới thờ ơ trả lời Lục Cảnh Thành: "Anh cả không gọi điện cho em, nhưng đúng là em có biết Vương Bảo Nhi này. Cô gái kia làm gia sư cho Hi Duệ được mấy ngày, cô gái đó xin nghỉ cũng nhờ Nguyên Đông gọi điện báo cho em."
"Chẳng lẽ chuyện tốt gần đến rồi hả?" Lục Cảnh Thành nói.
"Em cũng không biết." Lục Cảnh Diệu khẽ mím môi, có phần lười biếng nói, "Nhưng mà đã dẫn đến chỗ ông già, chắc cũng đã xác định rồi. Chúng ta là bậc cha chú, cũng lên chuẩn bị tiền mừng đi."
"Sang năm chắc nhà họ Lục có hai chuyện vui rồi." Lục Cảnh Thành nói, "Hai người có muốn tranh thủ giành chỗ trước không?"
"Kết hôn có gì mà phải giành trước, có phải sinh con đâu." Lục Cảnh Diệu cười khẽ rồi đưa mắt nhìn Tần Dư Kiều, "Đúng không, Kiều Kiều?"
Tần Dư Kiều nhếch khóe miệng, liếc nhìn Hi Duệ cúi gằm ăn bữa sáng. Cậu nhóc đang mải nhai nửa miếng thịt xông khói, sau đó lông mi dài chớp hai lần, bỏ nốt nửa miếng thịt xông khói còn lại vào miệng mình.
...
Ăn sáng xong xuôi, Tần Dư Kiều và Hi Duệ cùng đi xem rùa biển. Hi Duệ là đứa trẻ thích thế giới tự nhiên, cho nên hai ngày nay phần lớn thời gian đều ngắm nghía các loại động thực vật nhiệt đới.
Tần Dư Kiều ngồi xổm xuống kéo quần lên cho Hi Duệ, động tác dịu dàng lại cẩn thận, không giống trái tim đang đập loạn của cô.
"Chị Dư Kiều, em hỏi chị một câu được không?" Hi Duệ quay đầu, vẻ mặt tươi cười, gió biển thổi tung mái tóc mềm mại của nó. Tần Dư Kiều xoa đầu Hi Duệ, "Gì thế?"
Mặt biển trong suốt, sóng gợn lăn tăn, trời và nước cùng một màu.
Hi Duệ chỉ về mặt biển, hỏi: "Chị có biết tại sao màu của biển rộng có chỗ đậm chỗ nhạt không?"
Tần Dư Kiều biết hôm qua đi câu cá Hi Duệ có được câu trả lời từ Lục Cảnh Diệu, hôm nay đã hỏi cô ngay được rồi:
Tần Dư Kiều nâng cằm lên, tỏ vẻ như không nhớ ra đáp án, ngẩng đầu hỏi Hi Duệ: "Vì sao thế?"
Hi Duệ đắc ý nói: "Bởi vì độ sâu của biển khác nhau, góc độ phản xạ của ánh sáng mặt trời cũng khác nhau, cho nên mặt biển sẽ có màu sắc khác nhau."
"Thì ra là vậy!" Tần Dư Kiều làm như chợt hiểu, "Duệ Duệ giỏi quá."
"Là ba nói." Hi Duệ cũng không tranh công, cúi xuống, "Nhưng em còn biết một nguyên nhân nữa, mặt biển có màu đậm hơn, còn có thể do rặng đá san hô."
Tần Dư Kiều cực kỳ tự hào, kìm lòng không đặng xoa đầu Hi Duệ: "Sao Duệ Duệ biết nhiều thế?"
Hai má Hi Duệ ửng đỏ: "Em xem trong mười vạn câu hỏi vì sao, sách là do ba mua cho em."
Tần Dư Kiều cười khẽ, Hi Duệ hưng phấn nói