Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kén Cá Chọn Canh

Kén Cá Chọn Canh

Tác giả: Tùy Hầu Châu

Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015

Lượt xem: 1341127

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1127 lượt.

một hơi, vẻ mặt rất khác lúc ở trên bàn cơm khi nghe thấy cô sẽ sinh con cùng Lục Cảnh Diệu.
"Chị Dư Kiều, em lại hỏi chị một bí mật nữa về rùa biển." Khuôn mặt nhỏ nhắn của Hi Duệ đỏ bừng, chỉ vào đầu một con rùa biển đang bơi rồi hỏi cô: "Chị có biết tại sao tuổi thọ của rùa biển lại cao như vậy không?"
Tần Dư Kiều đặt tay lên vai Hi Duệ, cùng Hi Duệ ngắm rùa biển đang bơi trong biển rồi nói: "Chị biết có hai nguyên nhân. Nguyên nhân đầu tiên, em cũng thấy nó hoạt động chậm như vậy, chứng tỏ nó rất lười, cho nên sự trao đổi chất bên trong cơ thể và sự suy yếu của cơ thể nó cũng chậm như sự hoạt động của nó vậy. Thế nên tuổi thọ của nó mới cao. Còn nguyên nhân thứ hai... Em xem cơ thể rùa biển cứng như vậy, khi nó gặp nguy hiểm, lập tức rụt đầu vào mai nó, sẽ tránh được nguy hiểm. Cho nên nó không buồn không lo mà sống rất lâu."
Tần Dư Kiều nói xong, Hi Duệ cười hì hì nhìn cô, nịnh bợ: "Chị Dư Kiều, chị còn biết nhiều hơn cô giáo của em."
Tần Dư Kiều cũng cười, sau đó nhìn vào mắt Hi Duệ: "Duệ Duệ, chị Dư Kiều cũng có một câu muốn hỏi em. Nếu gặp phải vấn đề mà mình không dám đối mặt thì sẽ thành con rùa đen rút đầu. Em muốn làm rùa đen rút đầu không?"
Lục Hi Duệ mở to hai mắt, sau đó lắc đầu: "Không thích, bởi vì rất mất mặt."
Tần Dư Kiều nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của Hi Duệ chăm chú, đột nhiên xúc động muốn khóc, kìm nén cảm xúc mở miệng: "Duệ Duệ, chị Dư Kiều cũng muốn nói cho em biết một bí mật có được không?"
Hi Duệ nhếch miệng cười: "Có phải bí mật về voi biển không?"
Tần Dư Kiều lắc đầu: "Không phải, là bí mật về mẹ."
Dường như Lục Hi Duệ có phần kháng cự với từ mẹ này, cúi đầu: "Bí mật gì ạ?"
Đúng lúc này, phía sau truyền đến âm thanh: "Hi Duệ, chúng ta sang đảo khác, con muốn đi du thuyền hay đi bằng máy bay?"
Lục Hi Duệ suy nghĩ rồi nói: "Du thuyền, Trương Dịch Nhiên lớp con nói cậu ấy đi thuyền thấy cá voi, con chưa từng thấy."
***
Về sau họ tách ra không đi chơi cùng Lục Cảnh Thành và Cố Nhiễm Nhiễm nữa. Cô và Lục Cảnh Diệu đưa Hi Duệ đến đảo Thiên Đường. Còn Lục Cảnh Thành và Cố Nhiễm Nhiễm đến đảo Kani, được xưng tụng là "Vùng đất trăng mật".
Mặc dù Lục Hi Duệ sợ nước nhưng vẫn không kháng cự được sức hấp dẫn của việc "bơi lội cùng cá con" mà Lục Cảnh Diệu nói. Mặc đồ lặn vào để Lục Cảnh Diệu ôm xuống dưới nước bơi một vòng. Có lẽ do ban ngày bơi quá vui, buổi tối lúc Tần Dư Kiều ôm Hi Duệ ngủ, Hi Duệ khua khoắng tay chân bám theo cô nói về những hiểu biết của mình về đáy biển.
Nơi nghỉ đêm là nhà nổi nối liền với con đường ghép từ ván gỗ. Lúc Tần Dư Kiều đi ra khỏi phòng Hi Duệ, Lục Cảnh Diệu đã đứng trước ban công. Mặt biển buổi đêm gợn sóng lăn tăn, như sao trên trời rơi xuống biển, đẹp không thể diễn tả.
Tần Dư Kiều để Lục Cảnh Diệu ôm, khi anh cúi đầu định hôn lên môi cô thì Tần Dư Kiều nói: "Sao không cho em nói sự thật với Hi Duệ?"
Lục Cảnh Diệu cũng có lo lắng của anh, một mặt anh lo lắng Hi Duệ đắc ý vênh váo, Tần Dư Kiều còn chưa bước vào cửa nhà họ Lục đã buột miệng nói Tần Dư Kiều là mẹ của mình. Một mặt lo nó sẽ giận Tần Dư Kiều.
Cho nên có một số việc rất khó làm.
"Từ từ sẽ tới, chúng ta có thể nghĩ cách để Hi Duệ tự tìm được đáp án."
Mặc dù Lục Cảnh Diệu nói như vậy, nhưng lại không nghĩ ra cách gì hay cả. Còn cách cô nghĩ ra chính là cầm một cái gương rồi kéo Hi Duệ cùng soi gương với cô.
"Duệ Duệ, em có cảm thấy chị Dư Kiều rất giống em không?"
"Vậy ư?" Hi Duệ nhìn rất kỹ, sau đó tiếc nuối mà lắc đầu, "Một đen, một trắng, chẳng giống tẹo nào."
Tần Dư Kiều: "..."
***
Từ Maldives bay về thành phố S, cũng gần đến tết Ông Táo rồi. Tần Ngạn Chi cùng Bạch Diệu đều gọi cho cô vài cuộc, nhưng Tần Dư Kiều trở về vào ban đêm, lại đang ở chỗ Lục Gia Anh đánh mạt chược với Vương Bảo Nhi.






Sau khi xuống máy bay, cô và Lục Cảnh Diệu đều tiếp điện thoại riêng của mình. Lục Cảnh Diệu bận hơn cô rất nhiều, lúc này cô mới biết dự án thu mua công ty khí đốt Ích Cương và thu mua cổ phần của Tô thị đều nằm trên tay anh, còn có hai hạng mục đầu tư ở nước ngoài nữa.
Lục Cảnh Diệu đến thẳng công ty, Tần Dư Kiều cũng bị thư ký gọi điện thúc giục tới tấp, quan trọng nhất là cô cần ký tên vào kết toán tiền thưởng cuối năm, nên cô cũng phải về công ty một chuyến.
Về phần Hi Duệ, Tần Dư Kiều suy nghĩ một chút rồi nói với Lục Cảnh Diệu: "Cứ để nó theo em đi."
Lục Hi Duệ đeo cái cặp sách to đùng của nó đến công ty Tần Dư Kiều thì thu hút vô số ánh mắt. Lục Hi Duệ là đứa trẻ thích chào hỏi, nếu người nào nhìn nó vài lần, nó sẽ nói: "Cháu chào cô ạ/ Cháu chào chú ạ." cứ như tổng thống nhỏ vậy.
Tần Dư Kiều mỉm cười đẩy cửa phòng làm việc. Sau khi đi vào, chuyện đầu tiên mà Hi Duệ làm là ngẩng đầu nhìn khắp căn phòng, sau đó cười hì hì nói: "Chị Dư Kiều, phòng làm việc của chị đẹp quá."
"Trước kia không tổ chức tiệc tất niên, cuối năm chỉ phát tiền thưởng."
Tần Dư Kiều suy nghĩ một lát: "Như vậy đi, trước khi tan sở chị đặt vài bàn ở nhà hàng Kim Yến,