Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341133
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1133 lượt.
t những món quà lưu niệm này mua cho ai, nhưng không ngờ lại mua nhiều như vậy. Sau đó Lục Cảnh Diệu đưa danh sách cô cho xem, phát hiện thật đúng là phải mua nhiều đến mức đó.
"Anh đã chuẩn bị xong mọi thứ cho nhà em và nhà bác em rồi, đầu năm sẽ đi thăm họ."
"Anh có cần phải gấp như vậy không?"
"Cái này gọi là hiệu suất..."
...
Tần Dư Kiều cười đưa quà tặng đã gói đẹp đẽ: "Đều là quà lưu niệm ở Maldives, mong mọi người thích."
"Cô Tần khách sáo quá." Lục Gia Anh nhận quà, "Cô đến là tôi vui rồi, lại còn mang theo quà nữa."
Đỗ Tư Miêu nhận quà liền mở ra, bên trong là một bộ sưu tập tem Maldives rất tinh xảo. Cầm lên lật đi lật lại, cô bé vui vẻ kêu lên: "Em rất thích, cảm ơn chị Dư Kiều, cảm ơn chú sáu."
"Cám ơn chú sáu con làm gì, là cô Tần tặng con." Lục Gia Anh trêu ghẹo con gái.
Đỗ Tư Miêu đảo tròn mắt, phản ứng rất nhanh: "Bởi vì chú sáu đưa chị Dư Kiều đến đây con mới có quà, cho nên tất nhiên phải cảm ơn chú sáu, đúng không Hi Duệ?"
Lục Hi Duệ lém lỉnh nói: "Người chị nên cảm ơn là em, chị Dư Kiều là do em mang đến."
"Em à, đi qua chỗ khác." Đỗ Tư Miêu và Lục Hi Duệ bắt đầu đấu võ mồm, nhưng có vẻ hai đứa cũng khá thân thiết.
***
Chung quy Dương Nhân Nhân vẫn hơi khó chấp nhận, nhưng nếu như đã đón nhận Vương Bảo Nhi cũng không để cô ấy chịu ấm ức ở nhà họ Lục. Nhưng nhà họ Lục cũng có gia nghiệp lớn, gia thế của Vương Bảo Nhi cũng không bằng Tần Dư Kiều, cho nên mặc dù ông cụ hài lòng, nhưng những người khác ở nhà họ Lục vẫn rất khó ăn nói.
Mà Lục Gia Anh là người chị tốt, cho nên quá trình nịnh nọt bắt đầu từ chỗ bà là hiệu quả nhất. Kết quả Dương Nhân Nhân cũng có cùng ý nghĩ với Lục Cảnh Diệu, không chỉ có ý tưởng lớn gặp nhau, ngay cả người cũng gặp.
Lục Nguyên Đông và Vương Bảo Nhi cũng cùng đến đây, sau khi bước vào, bàn tay của anh đặt lên eo Vương Bảo Nhi vô cùng tự nhiên. Tối nay Vương Bảo Nhi mặc chiếc áo khoác ngoài bên trên màu xanh lá sen, vạt dưới màu xanh biếc, người có vẻ hơi gầy nhưng có phong thái, tóc cũng được làm tỉ mỉ, xoăn nhẹ xõa trên vai.
Người mở cửa là giúp việc nhà họ Lục, nhưng ngay khi Lục Nguyên Đông vào nhà đã nhìn thấy Lục Cảnh Diệu đang ngồi uống trà. Còn Hi Duệ đang ngồi trên chiếc thảm mẫu đơn sang trọng trêu chọc con chó của Lục Gia Anh.
"Lão Lục... Chú cũng ở đây à?" Dương Nhân Nhân hơi lúng túng. Cũng may Hi Duệ quay đầu lại, bắt đầu chào mọi người, "Chào bác gái, chào anh Nguyên Đông.... cô giáo Vương..."
Vương Bảo Nhi vô cùng căng thẳng, kéo tay Lục Nguyên Đông, gọi Lục Cảnh Diệu một tiếng: "Ngài Lục."
Lục Cảnh Diệu hơi mím môi, nở nụ cười: "Còn gọi ngài Lục gì chứ, cứ gọi tôi là chú sáu như Nguyên Đông đi."
Vương Bảo Nhi kéo tay Lục Nguyên Đông, nhất thời không biết đáp lời Lục Cảnh Diệu thế nào, ngẩng đầu nhìn Dương Nhân Nhân, hi vọng bà có thể nói giúp cho cô.
"Cưới nhau đã rồi gọi cũng chưa muộn." Dương Nhân Nhân cười khẽ với Lục Cảnh Diệu rồi liếc nhìn phòng khách của Lục Gia Anh, thấy có mỗi Lục Cảnh Diệu và Lục Hi Duệ thì lấy làm lạ, mở miệng hỏi thăm: "Gia Anh đâu rồi, sao không thấy ai hết vậy?"
Lục Cảnh Diệu từ từ đứng lên, tiếp đãi Dương Nhân Nhân thay Lục Gia Anh, tầm mắt liếc tới Vương Bảo Nhi ở bên phải.
Tay cầm hộp quà, cười với vẻ sâu xa: "Không phải Miêu Miêu chuẩn bị thi học viện mỹ thuật sao? Chị hai bảo em đưa Kiều Kiều qua đây hướng dẫn cho Miêu Miêu. Bây giờ cô ấy đang ở trên tầng hướng dẫn cho Miêu Miêu."
"Thế à...." Nghe Lục Cảnh Diệu nói Dư Kiều cũng ở đây, Dương Nhân Nhân không cười nổi nữa, nghiêng đầu liếc nhìn Lục Nguyên Đông và Vương Bảo Nhi, cười gượng, "Thế thì ngồi xuống trước đã, hiếm lắm mới có dịp mọi người cùng tụ tập."
Lục Hi Duệ mở to hai mắt, lúc định mở miệng thì Lục Cảnh Diệu lại đuổi nó đi: "Hi Duệ, con lên xem bác hai và chị Dư Kiều đã xuống chưa?"
Hi Duệ vui vẻ ôm con chó Poodle lông đen của bác hai lên gác.
***
Thực ra Lục Gia Anh đã biết chuyện Dương Nhân Nhân và Lục Nguyên Đông sẽ đưa Vương Bảo Nhi tới, nhưng trong thời ngắn không biết xử lý tình huống hỗn loạn này thế nào, liếc nhìn Tần Dư Kiều. Tần Dư Kiều thì vẫn thản nhiên: "Dì Lục, hay dì cứ xuống nhà tiếp chuyện dì Dương và mọi người đi?"
"Cũng được, vậy cô hướng dẫn Miêu Miêu nhé." Lục Gia Anh rời khỏi phòng con gái, trái tim đập thình thịch. Xuống nhà thấy nụ cười khẽ của Lục Cảnh Diệu thì hai chân cứ như nhũn ra.
Sau khi Lục Gia Anh xuống nhà, Đỗ Tư Miêu lập tức trở nên hoạt bát hơn, quấn lấy Tần Dư Kiều hỏi: "Chị Dư Kiều, chị thật sự muốn lấy cậu em sao?"
Tần Dư Kiều trả lời Đỗ Tư Miêu theo cách khác: "Bây giờ chị với Lục Cảnh Diệu đang hẹn hò."
"Chỉ hẹn hò thôi à?" Đỗ Tư Miêu bĩu môi.
Tần Dư Kiều cười cười. Mặc dù việc hướng dẫn Đỗ Tư Miêu chỉ là làm trò, cô vẫn chỉ ra vài vấn đề trong bức tranh của Đỗ Tư Miêu: "Em xem bức vẽ này, thật ra thì em nắm thần thái rất tốt, nhưng nền tảng cơ bản chưa đủ vững. Lúc em vẽ mẫu cần phải chú ý đến tỷ lệ, nơi mảng sáng tối giao nhau, chỗ nào nên ảo