Tác giả: Tùy Hầu Châu
Ngày cập nhật: 03:46 22/12/2015
Lượt xem: 1341135
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1135 lượt.
thì phải ảo, cần thật thì phải thật. Không chỉ cần chú ý tới cục bộ mà tổng thể cũng rất quan trọng, phải nắm chắc kết cấu và tỷ lệ."
Đỗ Tư Miêu gật đầu lia lịa: "Chị nói như thầy của em vậy, nhưng rất khó thay đổi."
"Phải luyện tập nhiều hơn nữa." Tần Dư Kiều cười, nhớ lại hồi mình học vẽ. Khi đó Bạch Thiên Du không đồng ý cho cô học, ngày nào cũng bắt cô học ballet và piano, nên cô bảo Giang Hoa đăng ký lớp mỹ thuật cho cô. Mỗi lần học nghệ thuật, cô và Giang Hoa sẽ đổi lớp cho nhau, để Giang Hoa học ballet và piano chán chết hộ cô.
Đỗ Tư Miêu hỏi: "Chị Dư Kiều học chuyên ngành mỹ thuật gì thế?"
Tần Dư Kiều dời mắt: "Lên đại học chị học ngành không liên quan đến mỹ thuật, là triết học."
"Triết học? Không thể nào...." Đỗ Tư Miêu nhìn Tần Dư Kiều với vẻ khó tin, "Triết học thì có gì, tư tưởng Mác à?"
Tần Dư Kiều trả lời thẳng thắn: "Nói thật chị cũng không biết mình học gì, ba dượng chị chọn cho. Ông có người bạn dạy môn này, nên bảo người kia nhận chị làm học sinh luôn."
"Ba dượng?" Đỗ Tư Miêu trợn tròn hai mắt. Thật ra thì cô cũng không biết nhiều về Tần Dư Kiều, cô cứ tưởng chị ấy cũng như cô, có một ngôi nhà giàu có lại hạnh phúc mỹ mãn.
Tần Dư Kiều không có ý kiến gì về đề tài này, một câu nói rõ mấy năm khó khăn nhất mà cô đã từng trả qua: "Ba mẹ chị ly hôn năm chị học cấp ba. Sau đó chị sang Anh cùng mẹ, rồi mẹ kết hôn với viện trưởng viện nghiên cứu địa chất chỗ mẹ làm việc."
Tính tình Đỗ Tư Miêu cũng giống như mẹ mình, rất dễ mềm lòng lại hay xúc động, kéo tay Tần Dư Kiều: "Chị Dư Kiều, chị đừng buồn nữa."
"Cảm ơn." Tần Dư Kiều cười khẽ một tiếng, giọng nói vẫn tự nhiên. Mặc dù giọng điệu thản nhiên nhưng lại làm người ta có cảm giác chân thành, "Chuyện đã lâu rồi, sao có thể buồn mãi được."
***
Tần Dư Kiều được Lục Hi Duệ gọi xuống nhà. Cô ngẫm nghĩ một lát, cảm thấy Lục Cảnh Thiên cũng thật tốt, mỗi lần cần lập tức sai bảo Hi Duệ. Mà Hi Duệ thì sao? nó rất vui vẻ khi làm những chuyện này, cười híp mắt kéo tay cô: "Chị Dư Kiều, ba hỏi chị xong chưa?"
"Thằng quỷ sứ này thật đáng ghét." Đỗ Tư Miêu thấy Lục Hi Duệ đến liền chọc nó, đưa tay nhéo má Hi Duệ, chất vấn: "Tại sao không để cho chị thơm má em? Trước kia em cũng cho chị thơm mà."
Lục Hi Duệ trốn ra sau Tần Dư Kiều: "Trước kia chị không hung dữ như vậy."
Tần Dư Kiều cười ra tiếng, tâm trạng tốt hẳn lên. Cho nên lúc cô dắt tay Hi Duệ xuống lầu, gương mặt mang một nụ cười rất tự nhiên.
"Dì Dương, Nguyên Đông, cô Vương." Tần Dư Kiều chào xong, rất tự nhiên ngồi cạnh Lục Cảnh Diệu.
"Chị Tần." Vương Bảo Nhi ngẩng đầu cười với Tần Dư Kiều.
Tần Dư Kiều chưa từng gặp Vương Bảo Nhi, hôm nay mới gặp, đúng là kiểu người đẹp mất nết. Đánh giá cách ăn mặc của cô ta theo thói quen, khiếu thẩm mỹ cũng không tồi. Cô rất thích đôi giày của Vương Bảo Nhi, đôi giày cao gót màu xanh gắn đá, gót giày cao khoảng 12 cm. Đôi giày này thoạt nhìn tinh xảo nhẹ nhàng mà lại thanh nhã nền nã.
Còn về chuyện cô thích màu xanh lá đến mức nào, cô nhớ hồi còn thiếu nữ đã mua cho Giang Hoa một chiếc khăn quàng cổ màu xanh lá cây.
Lúc Tần Dư Kiều quan sát Vương Bảo Nhi, Vương Bảo Nhi cũng quan sát Tần Dư Kiều. Tần Dư Kiều đã cởi áo khoác, bên trong là chiếc áo bó cổ bẻ màu vàng bằng tơ tằm, bên dưới là một chiếc váy lông ngắn màu đỏ, rất xinh đẹp quyến rũ, hệt như cảm giác Tần Dư Kiều mang đến cho người khác.
Vương Bảo Nhi cúi đầu. Trước kia cô đã từng gặp Tần Dư Kiều rồi, cho nên hôm nay gặp lại, cô cảm thấy Tần Dư Kiều cứ như đi chỉnh sửa về vậy. Có lẽ chị ta đi hút mỡ, một người bình thường sao có thể gầy nhanh đến thế.
Nghĩ vậy, Vương Bảo Nhi cũng không thấy tự ti trước mặt Tần Dư Kiều nữa, gia thế của cô không bằng chị ta mà thôi.
Sau khi Tần Dư Kiều xuống nhà, không khí liền thay đổi. Thật ra Tần Dư Kiều không sợ mình xấu hổ, mà sợ mình khiến người khác xấu hổ, ví dụ như Dương Nhân Nhân và Lục Nguyên Đông.
Cho nên cô lên tiếng trước: "Cô Vương, giày của cô đẹp quá."
Vừa dứt lời, cô chợt thấy lưng mình bị nhéo một phát, ngước mắt lên thấy ngay vẻ mặt lạnh như băng của Lục Cảnh Diệu. Bây giờ Tần Dư Kiều mới ý thức được lời nói của mình thật sự rất vụng về, như lời mào đầu của người phụ nữ ghen tỵ thích bới móc.
Có trời mới biết cô thật sự cảm thấy giày của Vương Bảo Nhi rất đẹp, hơn nữa cả hai không quen không biết, không phải nên nói chuyện về quần áo giày dép trước sao?
"Chị gọi tên tôi là được rồi." Vương Bảo Nhi khẽ mỉm cười, cho dù ngồi trên sofa, tay cô ta vẫn túm lấy tay Lục Nguyên Đông, "Nguyên Đông tặng đôi giày này cho tôi, bạn cùng phòng cho tôi biết đôi giày này của nhà họ Hương, không ngờ nó lại đắt như vậy."
Sau đó Tần Dư Kiều biết mình đã phạm phải sai lầm, tự kiểm điểm trong lòng. Mặc dù cô rất vô tư, nhưng người ngoài lại cho rằng cô và Vương Bảo Nhi là tình địch, có thể Vương Bảo Nhi cũng cho rằng như vậy, nên dù là chủ đề rất bình thường cũng trở nên nhạy cảm.
Trong lúc Tần Dư Kiều không biết phải nói gì, Lục Cảnh Diệu đã cười nói: "Kiều Kiều thích giày lắm, cô Vương đừ