Insane

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341766

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1766 lượt.

c! Có phải cậu không biết tính sĩ diện của cậu ấy đâu!”. Lâm Sở tát tôi một cái.
“Lúc nãy có người tới đổ xăng vào nhà, Dương Siêu sợ quá nên gọi điện thoại cho bọn mình, may mà Trần Lộ về kịp, nếu không, chắc anh ấy biến thành cây đuốc rồi”. A Mông cố hạ giọng.
“Thằng khốn nào dám làm thế? Để mình đi tìm nó!”. Tôi điên tiết, định lao đi.
“Toàn bọn lưu manh đấy! Cậu làm được gì hả?”. Lâm Sở nói rồi thò tay vào túi, định lấy thuốc hút nhưng bị A Mông ngăn lại. “Cậu muốn chết à? Ở đây toàn xăng đấy!”
“Ly hôn đi!”. Trần Lộ vừa cười tươi như hoa vừa bảo Dương Siêu. Anh ấy mở mắt trừng trừng, đỏ ngầu những tia máu nhưng không thốt lên lời nào. Vào thời khắc đó, tôi mới thực sự thấu hiểu nỗi đau khổ mà hai người họ phải chịu đựng nhưng đành bất lực, muốn nói mà không nói được, muốn giúp cũng chẳng biết phải giúp thế nào.
“Trần Lộ, cậu làm gì vậy hả?”. Lâm Sở kéo cô ấy.
“Cậu nợ bao nhiêu tiền? Bọn mình sẽ trả giúp cậu, sau này cần thì cứ tới chỗ bọn mình lấy!”. Bình thường A Mông “ki bo, bủn xỉn” lắm nên khi cô ấy nói thế, tôi thấy cảm động vô cùng.
“Đúng đấy, mình sẽ tìm người nói với bọn họ hoãn cho vài ngày”. Tôi bảo rồi nhìn Dương Siêu, anh ấy đang cố gắng nói điều gì đó.
“Hai người cưới được nhau chẳng phải dễ dàng gì, đừng nói lời chia tay chóng vánh như vậy!”. Cố Đại Hải khuyên.
“Em mà ly hôn thì Dương Siêu sẽ ra sao?”. Câu nói của Lý Triển Bằng làm cả lũ chúng tôi quay ra nhìn anh ấy chằm chằm. “À… cái đó… anh… nhưng đó là sự thật mà.”
“Dương Siêu, em sẽ không bỏ mặc anh đâu, chỉ cần em còn sống, em sẽ hầu hạ anh cả đời này”. Trần Lộ vừa khóc lóc vừa ôm lấy chân Dương Siêu. “Nhưng chúng ta phải ly hôn thôi, nếu không, bọn chúng sẽ tính sổ với anh mất.”
“Không!”. Dương Siêu bỗng hét lên rồi đẩy Trần Lộ ra, mặt giàn giụa nước mắt. “Đồ vô dụng!... Vô… dụng…!”. Vừa nói, anh ấy vừa giơ tay đánh chính mình.
“Chuyện đó không liên quan gì đến anh!”. Trần Lộ vội kéo tay Dương Siêu lại.
“Để hai người đó yên tĩnh chút đi!”. Tôi vỗ vai Lâm Sở và A Mông, bảo họ ra ngoài. Tôi thấy dạo này quanh mình có nhiều người rơi vào bước đường cùng quá, hết Thẩm Lãng rồi tới Ngụy Tử Lộ, bây giờ đến lượt Trần Lộ. Mỗi người giải quyết rắc rối theo những cách khác nhau: Ngụy Tử Lộ chọn cách chạy trốn, từ bỏ tất cả kỳ vọng của mọi người đối với anh ấy; Thẩm Lãng chọn cách đối mặt, dùng dũng khí của cả một đời để đánh cược; Trần Lộ thì có phần giống với Thẩm Lãng, cô ấy thà một mình âm thầm chịu đựng chứ không làm phiền tới người khác.






26.
“Dương Siêu sao rồi ạ?”. Tôi hỏi Cố Đại Hải khi chúng tôi đứng ngoài hành lang.
“Cậu ấy đang ngủ. Trần Lộ định ly hôn thật à?”. Cố Đại Hải thở dài.
“Em cũng không biết nữa…”. Tôi dựa đầu vào vai Cố Đại Hải. “Em thấy mệt mỏi quá! Thẩm Lãng vẫn chưa về, Ngụy Tử Lộ chẳng nhớ ra điều gì, bọn Dương Siêu thì lại thế này.”
“Em khó chịu à?”. Cố Đại Hải xoa nhẹ lên trán tôi.
“Người có bầu đó hả?”. Ngụy Tử Lộ nghĩ một lát rồi trả lời.
“Đúng rồi. Chị ấy rất đáng thương, chẳng có ai chăm sóc chị ấy cả. Mà dạo này, bọn Trần Lộ và A Mông có nhiều việc cần em giúp”. Tôi nhìn Cố Đại Hải.
“Đúng đấy, cậu xem, bụng Triệu Bồi to như vậy, sắp sinh em bé rồi, nhỡ xảy ra chuyện gì thì sao?”. Cố Đại Hải hùa vào.
“Cái đó… Tiểu Ngư, em muốn anh tới chỗ cô ấy à?”. Ngụy Tử Lộ băn khoăn nhìn tôi.
“Ừ, coi như anh thay em chăm sóc chị ấy. Anh giúp được chứ?”
“Được thôi. Tiểu Ngư bảo anh đi thì anh sẽ đi”. Ngụy Tử Lộ đặt tay ngay ngắn lên đùi, nói một cách nghiêm túc.
27.
“Cái gì? Tốt quá rồi!”. Đang ngồi ở tòa soạn, tôi nhận được điện thoại của Thẩm Lãng. Anh ấy khá thật, đã tìm được Cố Tiểu Khê rồi, tối nay, họ sẽ về tới Bắc Kinh. Tôi gọi ngay cho Cố Đại Hải.
“Tốt quá! Tốt quá! Anh tới chỗ em ngay đây!”. Cố Đại Hải hét lên rồi cúp máy.
“Tên ngốc này, mới hơn hai giờ, mình còn chưa tan sở mà”. Tôi nhìn đồng hồ, lẩm bẩm.
“Hi hi…”. Cố Đại Hải ngồi bên cạnh tôi, cười ngốc nghếch.
“Sao? Nhìn thấy vợ, vui đến thế cơ à?”. Anh Trần quay sang trêu.
“Thôi đi anh, em mách sếp là anh lười làm nhé!”. Tôi đặt bút xuống.
“Ôi… ghê gớm thật!”. Anh Trần lè lưỡi, rụt cổ lại.
“Cố Đại Hải, anh kiếm chỗ nào ngồi đợi đi!”. Tôi đẩy Cố Đại Hải ra ngoài cửa.
“Sao? Anh ngồi với em một tí thôi mà!”. Cố Đại Hải có vẻ không vui.
“Bọn Thẩm Lãng mười một giờ tối nay mới về tới nơi cơ mà, anh sốt ruột thì tới bến tàu, quỳ luôn ở đấy đi!”. Lúc nãy, mấy người đi qua cứ chỉ chỉ trỏ trỏ, chủ yếu là vì điệu bộ ngớ ngẩn của Cố Đại Hải, ai biết thì nghĩ anh ấy vui vì tìm được em gái, ai không khéo lại tưởng bọn tôi đang làm gì đó ấy chứ.
“Ối!” Cố Đại Hải chỉ lo quay đầu lại nói chuyện với tôi mà không để ý đằng trước nên đâm sầm vào một người, đồ đạc rơi đầy xuống đất.
“Xin lỗi nhé! Xin lỗi!”. Cố Đại Hải vội giúp người ấy nhặt đồ lên. “Ơ, Hoa Thiên à?”
“Không sao đâu”. Hoa Thiên cười.
“Xin lỗi anh!”. Tôi nói rồi đá Cố Đại Hải. Từ sau chuyển công tác đó, Hoa Thiên như biến mất khỏi thế gi