Pair of Vintage Old School Fru

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341758

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1758 lượt.

Tử Lộ nhất quyết đòi tôi đưa về nhà, tôi chẳng còn cách nào khác, đành phải đồng ý. Cố Đại Hải nói đúng, lẽ ra tôi phải nói chuyện mẹ Ngụy Tử Lộ đã qua đời trước, chuyện của Triệu Bồi không thể vội vàng được.
“Tử Lộ…”. Triệu Bồi không nỡ rời Ngụy Tử Lộ. Thấy thế, lòng tôi bỗng có cảm giác hơi khó chịu.
“Thôi, em vào đi, trời lạnh đấy! Bọn anh sẽ chữa khỏi cho cậu ta rồi đưa về cho em”. Trước lúc lái xe đi, Cố Đại Hải nói với Triệu Bồi như vậy.
“Ai bị bệnh thế?”. Ngụy Tử Lộ ngồi ghế sau ngây thơ hỏi. Cố Đại Hải bực mình, phóng vụt đi.
“Ngụy Tử Lộ! Anh không nói thì có ai bảo câm đâu hả?”. Tôi lườm anh ấy.
24.
“Lên nhà đi!”. Tôi bảo Ngụy Tử Lộ. Bố tôi đang đứng ngoài cổng theo lời tôi để trông chừng Tử Lộ, lần này anh ấy mà chạy mất thì chẳng biết bao giờ mới tìm được nữa.
“Sao em không về nhà?”. Ngụy Tử Lộ lại hỏi tôi câu này.
“Đã bảo là em ở bên ngoài rồi còn gì? Lên đi!”. Ngụy Tử Lộ thật đáng ghét, lắm chuyện chẳng khác gì mấy bà già, tôi không hiểu ngày xưa mình thích anh ấy ở điểm nào nữa. Cố Đại Hải cũng lắm lời nhưng chẳng phiền phức như thế này.
“Này, em nhớ tránh xa tên béo kia một tí! Hắn nóng nảy thế, chắc chắn không phải người tốt đâu!”. Ngụy Tử Lộ thì thào vào tai tôi.
“Ha ha…!”
“Cậu ta nói gì với em thế?”. Cố Đại Hải ngồi bên cạnh, không kìm được bèn quay sang hỏi tôi.
“Tử Lộ nói rằng anh là người xấu”. Tôi trêu.
“Đạo lý gì thế này? Anh phải đưa vợ anh đi gặp người yêu cũ mà còn bị gọi là người xấu hả?”. Cố Đại Hải giận dữ.
“Thôi, ngoan nào, em sẽ nói cho anh nghe một chuyện tốt.”
“Gì thế?”. Lông mày Cố Đại Hải lập tức nhướng hết lên.
“Anh biết không, tuy Ngụy Tử Lộ không nói lắm như anh nhưng em cảm thấy anh ấy phiền phức hơn nhiều.”
“Là sao?”. Mặt anh ấy đã bắt đầu giãn ra.
“Tự đoán đi, đoán không ra thì thôi!”
“Có phải là em đã vô cùng yêu anh rồi không?”. Từ lúc về đến nhà, Cố Đại Hải cứ bám lấy tôi, hỏi đi hỏi lại câu này.
“Thôi ngay, yêu cái đầu anh ấy!”. Tôi đang bận đắp mặt nạ, không thèm giải đáp.
“Nói đi mà, không là anh mất ngủ đấy!”. Cố Đại Hải kéo miếng đắp mặt của tôi ra.
Đắp xong, tôi hí hửng chạy đi rửa mặt.
“Mau nói đi, đừng đánh trống lảng nữa!”. Lần này, Cố Đại Hải không chạy theo tôi mà nói bằng giọng rất kì cục.
“Biến!”. Tôi cũng dùng giọng sít môi như thế để trả lời. Gã béo này đáng ghét thật, lại còn nhại giọng người ta nữa.
“Á! Cố Đại Hải! Anh làm cái gì đấy hả?”. Tôi đang nghĩ sao Cố Đại Hải lại nói bằng cái giọng đó, hóa ra anh ấy vừa lấy lọ gel của tôi bôi đầy mặt.
“Ha ha, anh làm đẹp ý mà!”. Cố Đại Hải hớn hở chạy đi, vừa được một lát đã khóc mếu quay lại.
“Ôi mẹ ơi! Đau quá! Không gỡ xuống được rồi!”. Ông chồng tôi lo lắng, nhảy như con choi choi giữa nhà làm tôi buồn cười gần chết.
“Đồ ngốc! Ai dạy anh bôi hết cả lên mắt thế hả?”
25.
Mấy hôm nay, tôi và Cố Đại Hải dẫn Ngụy Tử Lộ đi tới công viên, nhà hàng, khu vui chơi, sân trượt băng rồi cả trường học cũ nữa, đó là những chỗ bọn tôi thường tới trước đây. Cố Đại Hải đeo quả kính râm đen sì, lừ lừ đi bên cạnh như mấy ông bảo vệ.
Ngày cuối tuần, tôi định sẽ ngủ dậy thật muộn rồi mới tiếp tục đi cùng Cố Đại Hải và Ngụy Tử Lộ nhưng chẳng biết ai mà sáng tinh mở đã gọi điện thoại tới. Lại là Cố Đại Hải mắt nhắm mắt mở đi nghe.
“A lô!”
“Ai thế?”. Tôi mở mắt ra.
“Chẳng biết, không nói gì cả”. Cố Đại Hải nhún vai.
“Dập đi!”. Tôi quay người lại, ngủ tiếp.
Reng… Năm phút sau, chuông điện thoại lại reo. “Cố Đại Hải, nghe điện thoại kìa!”. Tôi đạp anh ấy.
“A lô, ai thế? Nói đi chứ!”. Lần này, Cố Đại Hải đã tỉnh hẳn, giọng đầy tức giận.
“Điên à?”. Tôi chống tay ngồi dậy. Đưa đây cho em!”
“Này, mày ăn nhiều rửng mỡ hả? Điên rồi à? Không biết xem đồng hồ sao? Đồ lưu manh! Biến thái!...”. Vừa cầm cái điện thoại, tôi liền chửi ngay một trận. Chỉ nghe đầu dây bên kia vang lên một tràng ho dài. “Tiếng này sao quen quen…”. Tôi quay sang nhìn Cố Đại Hải.
“Tiếng ho mà em cũng thấy quen hả?”. Cố Đại Hải không tin.
“Ngư… Ngư…”. Một giọng nói đứt quãng truyền tới.
“Dương Siêu!”. Cố Đại Hải và tôi cùng hét lên. “Anh đợi đó, em sẽ tới ngay!”. Tôi vội cúp máy rồi chạy đi thay quần áo.
“Sao thế?”. Tôi lao vào nhà Dương Siêu. Một cảnh tượng hỗn loạn đập vào mắt tôi: Lâm Sở, A Mông và Lý Triển Bằng đã ở đó rồi. Trần Lộ thì ngồi dưới đất, trên tường có dòng chữ “Có nợ thì phải trả, không trả, tao giết cả nhà mày!” gì gì đó…
“Ha ha… Không sao đâu!”. Trần Lộ cười. “Ăn táo không? Mình vừa mua đấy, để mình đi rửa đã!”. Cô ấy nói rồi vừa ngâm nga hát vừa đi vào bếp.
“Không sao chứ?”. Tôi chỉ tay về phía Trần Lộ. “Xảy ra chuyện gì vậy?”
“Dương Siêu suýt bị thiêu chết đấy”. Lý Triển Bằng thì thầm.
“Cái gì?”. Tôi hét lên.
“Suỵt! Khẽ thôi!”. Lâm Sở kéo cổ áo tôi, lôi ra ngoài cửa.
“Ai đốt anh ấy? Cái gì mà nợ tiền hả?”. Tôi chẳng hiểu mô tê gì hết.
“Hình như Trần Lộ đi vay nặng lãi”. A Mông cũng đi ra.
“Sao cậu ấy lại phải đi vay? Thiếu tiền thì lấy của bọn mình không được sao?”. Tôi ngẩn người.
“Đồ ngố