Bạn Gái Hám Tiền Của Tổng Giám Đốc
Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341771
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1771 lượt.
an này, rất hiếm khi xuất hiện trước mặt tôi. Bà chị già trong phòng tôi bảo hình như anh ấy bị ốm, sút mất mấy cân liền.
“Vẫn chưa ra à? Sao lại chưa ra nhỉ?”. Cố Đại Hải nhấp nhổm như ngồi trên bếp lửa, lượn đi lượn lại trước mặt tôi.
“Đại ca, anh làm em chóng mặt rồi đấy!”. Tôi không thèm nhìn anh ấy nữa, đúng là phiền phức.
“A lô!”. Thẩm Lãng gọi điện thoại tới, tôi còn chưa kịp nói câu nào đã bị Cố Đại Hải giật ngay lấy cái di động.
“A lô, A lô, Tiểu Khê đâu?”. Cố Đại Hải hét vào điện thoại như người điên. “Hả? Đi vệ sinh à? Thế khi nào hai người tới? Muộn chút hả? Ờ, được, bọn em đợi”. Mặt anh ấy như diễn tuồng, đang vui thì xẹp ngay xuống, lúc thì ngán ngẩm, có lúc lại thất vọng nữa chứ.
“Ha ha…”. Nhìn Cố Đại Hải như thế, tôi không nhịn nổi cười. “Này, anh kích động thế làm gì? Ngồi xuống uống nước đi!”
“Không uống, uống nhiều lại buồn đi vệ sinh, nhỡ họ ra lại không gặp anh”. Cố Đại Hải lắc đầu quầy quậy.
“Sao anh cứ như trẻ con thế hả?”. Tôi cười.
Mãi gần mười hai giờ đêm, Thẩm Lãng và Cố Tiểu Khê mới chịu xuất hiện.
“Hu hu, Tiểu Khê à, sao em lại ngốc nghếch vậy chứ?”. Vừa nhìn thấy em gái, Cố Đại Hải đã xông đến, ôm lấy nó rồi sụt sịt khóc, kéo thế nào cũng không chịu buông. Không những tôi và Thẩm Lãng mà cả Cố Tiểu Khê cũng sợ hãi, chẳng biết làm thế nào.
“Anh, em xin lỗi!”. Ngồi lên xe rồi, Cố Tiểu Khê mới quay sang xin lỗi Đại Hải.
“Không sao, không sao! Về nhà là được rồi, đừng như vậy nữa nhé! Em làm anh và bố mẹ lo lắm đấy!”. Cố Đại Hải lái xe mà mắt vẫn đỏ hoe, nhìn không khác gì mắt thỏ.
“Đúng thế, em xem anh trai em sợ kìa, lần đầu tiên chị nhìn thấy Cố Đại Hải khóc lóc thảm thiết như thế đấy!”. Nói đến đó, tôi lại cố nén cười.
“Anh… Đấy là vì tình cảm bột phát thôi”. Cố Đại Hải ngượng ngịu.
“Ha ha, không sao, không sao, em biết, em biết mà!”. Tôi nhìn Thẩm Lãng qua kính chiếu hậu. “Lần này anh cũng khá đấy, nhưng về đến nhà, nhớ phải bịa chuyện đi công tác đấy, biết chưa hả?”
“Anh biết rồi. An Nguyệt không giở trò gì chứ?”. Thẩm Lãng nhìn tôi.
“Không”. Thực ra người mà tôi không yên tâm nhất chính là Thẩm Lãng, ông anh tôi thật thà từ bé, chỉ lo sau này lại làm lộ hết chuyện. “À, Ngụy Tử Lộ về rồi đấy, nhưng anh ấy chẳng còn nhớ gì cả.”
“Thật à? Sau này có thể nhớ lại chứ?”. Thẩm Lãng vươn người ra, bám vào thành ghế tôi đang ngồi.
“Không biết nữa, em và Tiểu Ngư đang nghĩ cách phối hợp điều trị với bệnh viện”. Cố Đại Hải tiếp lời.
“Tiểu Ngư à, anh có chuyện muốn nói với em”. Ngay ngày hôm sau, Thẩm Lãng đã chạy tới gặp tôi.
“Em biết anh muốn nói gì, gặp nhau ở quán cà phê dưới sảnh đi!”. Chẳng cần đoán cũng biết mục đích chuyến thăm của anh ấy.
“Cố Đại Hải là người tốt”. Đó là câu đầu tiên Thẩm Lãng nói khi vừa ngồi xuống.
“Em biết, thế nên em chỉ làm khổ anh ấy lần này thôi, em thề!”. Tôi nghịch cốc trà trong tay. Mép trên túi trà có một sợi dây nhỏ, đầu kia gắn một mảnh giấy đề tên cửa hàng. Tôi không thích uống trà túi lọc vì nó khiến tôi cảm thấy bị phụ thuộc, sợi dây cứ kéo lên kéo xuống, dùng xong rồi thì bỏ luôn, giống như mình gặp phải sự cố rồi diệt vong vậy, đã không được thì có muốn níu kéo cũng chẳng được.
“Có cần anh giúp gì không?”. Thẩm Lãng nhìn tôi nghịch sợi dây. “Em toàn thích một mình chịu đựng mọi việc, luôn lo người quanh mình phải chịu phiền phức.”
“Em vĩ đại thế thật hả?”. Tôi nhấc túi trà ra.
“Ha ha… Lần này, anh phải cảm ơn em, nếu không, sợ rằng cả nửa đời còn lại, anh sẽ phải sống trong đau khổ mất”. Thẩm Lãng cười cười.
“Nói thế hơi sớm đấy, chuyện An Nguyệt còn chưa giải quyết xong, chị ta không phải là người dễ đối phó đâu!”
28.
Cố Tiểu Khê ở nhà tôi và Cố Đại Hải mấy hôm, đến cuối tuần, chúng tôi mới đưa nó về nhà.
“Mẹ!”. Vừa nhìn thấy mẹ, Cố Tiểu Khê liền òa khóc, bố chồng tôi cũng khóc theo, làm tôi và Cố Đại Hải không kìm được nước mắt.
“Con ngốc quá, có biết suy nghĩ tí nào không hả?”. Mẹ chồng tôi vỗ nhẹ vào lưng con gái cưng.
“Đồ ngốc! Làm bố lo muốn chết!”. Tuy bên ngoài, bố Cố Đại Hải tỏ ra nghiêm khắc như vậy chứ lúc xúc động, ông cũng sụt sà sụt sịt như mẹ anh ấy.
“Ăn đi, mau ăn đi con!”. Mẹ Cố Đại Hải làm một bàn đầy thức ăn, liên tục gắp cho chúng tôi.
“Mẹ, con có phải là trẻ con nữa đâu, để kệ con!”. Cố Tiểu Khê đẩy tay mẹ ra.
“Đúng đấy, để nó tự ăn đi bà!”. Bố chồng tôi liếc vợ.
“Đúng rồi, Tiểu Khê à, con và cậu kia…”. Mẹ chồng tôi vừa mở miệng đã bị bố chồng tôi lườm.
“Con biết bố mẹ lo lắng cho con nhưng mọi người yên tâm đi, con biết cách giải quyết, không sao đâu ạ!”. Cố Tiểu Khê mỉm cười. Nhờ vậy, không khí không còn căng thẳng nữa.
“Biết là tốt, biết là tốt! Con à, bố mẹ cũng chỉ muốn tốt cho con thôi”. Bố chồng tôi nói xong lại rơm rớm nước mắt.
“Cái ông này, khóc gì chứ? Sao phải khóc nào?”. Mẹ chồng tôi cầm giấy ăn lau nước mắt cho chồng.
“Hi!”. Ăn cơm xong, tôi vào phòng Cố Tiểu Khê.
“Chị dâu, chị ngồi đi!”. Cố Tiểu Khê đang bận gấp quần áo.
“Hì hì”. Tôi ngồi xuống.
“Chị, bọn em đã hứa với nhau rồi, em sẽ