Duck hunt

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341744

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1744 lượt.

nghỉ nhé, sinh nhật của Cố Đại Hải mà”. Tôi nói.
“Ối trời, sinh nhật của Cố Đại Hải cơ à? Cậu có nhớ ngày sinh nhật của bọn mình không vậy?”. Mặt Lâm Sở nhăn nhó như khỉ ăn ớt.
“Thôi đi! Mình nhớ sinh nhật các cậu làm gì? Các cậu có đáng hào nào không hả?”. Tôi bĩu môi.
“Cô ta có còn tí sĩ diện nào không thế?”. A Mông chỉ tay vào tôi, hỏi Lâm Sở.
“Vừa thiếu sĩ diện lại vừa mặt dày”. Lâm Sở nâng cằm tôi lên, ngó nghiêng.
“Dày cái đầu cậu ấy!”. Tôi đá cho cô ấy một phát.
“Quyết định rồi! Đi ăn đêm, hôm nay cậu mời!”. Lâm Sở kéo tay tôi.
“Không mời mọc gì sất! Cố Đại Hải đang đợi mình ở nhà kia kìa!”. Tôi kiên quyết phản đối nhưng hai người bọn họ khỏe hơn, tôi bị lôi xềnh xệch lên xe taxi.
15.
“Ăn nhanh lên!”. Tôi vừa nhìn đồng hồ vừa giục.
“Cậu muốn bọn mình bị bỏng hả?”. A Mông đang húp cháo nóng nên cứ xuýt xoa mãi.
“Đúng là đồ thấy sắc quên tình!”. Lâm Sở làu bàu, cô ấy không nhìn tôi mà ngó ra ngoài. “Ơ, kia có phải là An Nguyệt không?”. Lâm Sở chỉ tay.
“Ở đâu?”. A Mông vội nghểnh cổ lên. “Ờ, đúng đấy! Có cả Hoa Thiên nữa kìa!”
“Các cậu đừng câu giờ nữa, ăn mau lên!”. Tôi không thèm đoái hoài, chắc chắn hai tên này đang cố tình kéo dài thời gian của tôi đây mà.
“Mình không đùa đâu, thật đấy!”. Lâm Sở khăng khăng.
“Mình nói cho cậu biết, nếu không phải thì hai đứa cậu đi ngay cho mình, không ăn uống gì nữa!”. Nói rồi tôi quay đầu lại, không ngờ người bên đó đúng là An Nguyệt và Hoa Thiên, hình như bọn họ đang cãi nhau.
Tôi thấy An Nguyệt kéo Hoa Thiên lại, nói gì đó, trong tay Hoa Thiên đang cầm chắc một vật, sống chết cũng không chịu đưa cho An Nguyệt. Chẳng còn cách nào khác, An Nguyệt đành ngồi bệt xuống đất, nắm lấy ống quần Hoa Thiên mà khóc nức nở. Hoa Thiên cũng thật nhẫn tâm, chị ta đã làm thế rồi mà vẫn không đưa cái đó ra, thậm chí còn quỳ xuống khóc cùng nữa. Hai người đó cứ như đang đóng phin vậy.
Lúc về đến nhà, tôi gặp Cố Đại Hải vác ghế ra ngồi trước cửa chẳng khác gì ông thần giữ cửa, làm tôi giật cả mình.
“Cục cưng à, vào giường ngủ đi!”. Tôi vỗ nhẹ lên trán anh ấy.
“Ơ, vợ về rồi à?”. Cố Đại Hải giụi mắt đứng dậy.
“Sau này đừng đợi em nữa, buổi tối em họp muộn lắm”. Tôi vừa cởi giày vừa nói.
“Không được, anh không yên tâm, sợ em lại có chuyện gì”. Cố Đại Hải lắc đầu quầy quậy.
“Em chỉ lo anh mệt thôi”. Tôi ôm lấy đầu Cố Đại Hải.
“Thôi, mau ngủ đi, không ngày mai lại dậy muộn mất!”. Cố Đại Hải hôn tôi rồi chui vào chăn.
“Đúng rồi, em vừa gặp An Nguyệt đấy!”. Lúc nằm xuống, tôi nói với Cố Đại Hải.
“Chị ta không làm gì em chứ?”. Cố Đại Hải ngồi bật dậy.
“Không. Hình như An Nguyệt cãi nhau với Hoa Thiên, Hoa Thiên cầm cái gì đó nhưng không chịu đưa cho chị ta”. Tôi ấn Cố Đại Hải nằm xuống rồi dựa vào anh ấy.
“Ờ”. Anh ấy uể oải nói.
“Thôi rồi!”. Cố Đại Hải hét tướng lên rồi lại ngồi dậy.
“Sao thế?”
“Em bảo, liệu Hoa Thiên có biết chỗ ở của Thẩm Lãng không?”. Cố Đại Hải nhăn trán.
“Không phải chứ?”. Tôi cũng ngồi dậy.
“Anh nghĩ có khi là thế đấy, chứ An Nguyệt có chịu quỳ gối trước ai bao giờ đâu”. Cố Đại Hải lo lắng nhìn tôi.
“Thế… em bảo Thẩm Lãng đổi chỗ khác nhé?”. Tôi rút điện thoại ra.
“Ừ! Bảo anh ấy chuyển chỗ đi!”. Cố Đại Hải gật đầu.
“A lô”. Một lúc lâu sau, Thẩm Lãng mới chịu nghe điện thoại, nghe giọng là biết anh ấy đang ngủ. Cái lão này, chúng tôi đang lo lắng cho sự an nguy của lão, thế mà lão ta vẫn ngủ được.
“Em nói cho anh biết, bọn em nghĩ An Nguyệt biết chỗ ở của anh đấy”. Tôi bực mình nói.
“Cái gì!!!”. Giọng Thẩm Lãng cao đến quãng tám.
“Hét cái gì mà hét!”. Tôi bịt tai, đưa điện thoại cho Cố Đại Hải.
“Anh bình tĩnh đã, đừng kích động!”. Cố Đại Hải khuyên.
“Làm thế nào bây giờ?”. Hình như Thẩm Lãng đang cuống lên.
“Mai anh nghĩ cách chuyển nhà đi, bọn em đi ngủ đây, mệt chết đi được!”. Tôi cúp điện thoại. Suốt ngày bị những chuyện linh tinh làm phiền.






16.
Hôm đó, Trần Lộ đi thăm Dương Siêu là hợp lý, bởi vì dạo này xảy ra quá nhiều chuyện nên chúng tôi quên mất anh ấy, chứ người đó mới thực sự là nhân vật chính của câu chuyện này.
“Mình thấy ý kiến của A Mông cũng tàm tạm”. Lâm Sở khoanh tay, ngồi phía sau tôi.
“Không phải tàm tạm mà là rất hay!”. Tôi lườm.
“Nhưng mình không nghĩ hai người đó lại lắm chuyện như vậy, suy cho cùng, người đáng thương nhất vẫn là Dương Siêu”. Lâm Sở nhăn mặt.
“Cô ấy… sẽ đi”. Dương Siêu ngẩng lên nhìn tôi, mặt đầy nước mắt.
“Cậu ấy dám sao? Em sẽ tìm người xử lý luôn!”. Lâm Sở đứng về phía tôi. “Trần Lộ không muốn ly hôn đâu, cô ấy làm thế vì sợ người ta lại đến đốt nhà, anh không chạy nổi.”
“Đúng thế!”. Tôi vừa thở dốc vừa nhìn Lâm Sở. Mệt chết mất thôi! Tôi vừa chạy từ phòng trực ban của bác sĩ tới đây, chưa kịp nghĩ thì đã phải gây sự với Dương Siêu.
“Ừ… Hu hu…”. Dương Siêu khóc rưng rức.
17.
“Bọn em muốn mở cửa hàng cho Dương Siêu”. Thắt xong dây an toàn, tôi quay sang nói với Cố Đại Hải.
“Ừ, nhưng phải tính toán cho kỹ