Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341785
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1785 lượt.
ay tôi. “Để tý nữa hẵng ăn! Tại An Nguyệt suốt ngày cứ nhìn Tiểu Khê chằm chằm nên mẹ thấy hơi lo”.
“Lại còn thế nữa! Chị ta sợ con giới thiệu nhân tình cho anh trai à? Điên rồi chắc?”. Tôi liếc An Nguyệt đang ngồi xem phim trên ghế sô pha ngoài phòng khách. Chẳng lẽ đứa con dâu gả khoán giờ lại định gây chuyện với em chồng sao?
“Suỵt, nói khẽ thôi!”. Mẹ tôi lo lắng nhìn ra ngoài.
“Thì sao chứ? Chị ta càng làm thế, còn càng chọc cho chị ta tức chết mới thôi!”. Cơn giận của tôi đang bốc lên.
“Con xem, chẳng phải con đang vẽ đường cho thằng anh con đấy à? Thôi, nếu không có chuyện gì nữa thì đưa con gái nhà người ra về đi, nhỡ xảy ra chuyện gì thì chết! Mẹ thấy không khéo An Nguyệt điên thật rồi đấy!”. Mẹ tôi vừa nói vừa quay người đi úp bát.
“Để con làm cho! Con phải xem ý kiến bố mẹ chồng của con thế nào đã, không thể tự ý đưa em ấy về được”. Tôi xếp từng chiếc bát lên chạn.
“Tiểu Khê!”. Tôi vừa đẩy cửa phòng, bước vào.
“Chị dâu, chị ngồi đi ạ!”. Cố Tiểu Khê đang chăm chú nhìn vào màn hình máy tính.
“Chơi gì mà mải mê thế?”.Tôi cũng tò mò lại gần xem. “Ở đây em có nhớ nhà không?”. Tôi vừa nói dứt lời, mặt con bé đã xị ra như bánh đa bị nhúng nước.
“Mọi người… không muốn em về nữa rồi!”. Tiểu Khê vừa nói vừa nghịch con chuột trong tay.
“Sao lại thế được chứ? Có bà mẹ nào lại muốn rời xa con gái mình đâu chứ. Trước đây, chị cũng bỏ nhà đi, sau đó về nhà lại chẳng có gì nữa cả”. Tôi an ủi.
“Thật sao ạ? Chị giỏi thật đấy!”. Cố Tiểu Khê tỏ ra rất ngưỡng mộ.
“Ha ha… Quá khen rồi! Thực ra chị cũng không đi xa lắm đâu…”
Tôi xõa tóc, cười trừ.
Nói thật tình thì lần đó không thể coi là tôi bỏ nhà đi được. Khi ấy, mẹ tôi phát hiện ra tôi và Ngụy Tử Lộ đã “vượt rào”, sống với nhau như vợ chồng nên hai mẹ con cãi nhau một trận. Bố tôi nổi điên lên, dọa đuổi tôi ra khỏi nhà, bảo tôi muốn sống muốn chết thế nào thì tùy.
“Em đi thật à?”. Thẩm Lãng ấm ức khi thấy tôi thu dọn hành lý, cứ như người phải đi là anh ấy vậy.
“Em ở lại chờ chết chắc?”. Tôi lườm. Bố tôi đang đi lấy roi để trừng trị tôi, mẹ liền chạy theo can.
“Tiểu Ngư, em hãy nghĩ lại đi…!”. Thẩm Lãng nắm lấy cái túi của tôi, cố tình đứng chặn ở cửa.
“Anh mà còn lắm lời là em đánh cho anh một trận đấy!”. Tôi đạp cho anh ấy một cước thật mạnh.
“Thẩm Ngư! Mày đúng là đồ bất hiếu!”, Tôi đang giằng co với Thẩm Lãng thì tiếng bố tôi giận dữ vang lên làm tôi giật bắn mình, cắn luôn cho Thẩm Lãng một phát.
“Á…!!”. Thẩm Lãng ôm lấy tay, mắt ngân ngấn nước.
“Thẩm Ngư, mày còn dám đi sao hả?”.. Thấy bố đang cầm cái roi to tướng, hùng hổ xông tới, tôi vội vàng đẩy Thẩm Lãng chắn trước mặt ra, chiếc roi vụt trúng vào người anh ấy.
“Tại sao ông lại đánh con thế chứ?”. Mẹ tôi cuống lên, vội vàng kéo bố tôi lại, cả nhà bỗng chốc trở nên hỗn loạn, tôi tranh thủ thời cơ, vọt ra cổng.
“A lô, A Mông à?”. Ngụy Tử Lộ đã theo gia đình về quê ăn tết nên tôi đành phải đứng giữa tuyết gọi điện cho A Mông. Trời lạnh đến nỗi nước mũi tôi cứ thế chảy ra.
“Ai thế?”. Chắc cô ấy lại uống rượu rồi, lè nhè hỏi lại.
“Mình, Tiểu Ngư đây, mình chỉ đến chỗ cậu ở mấy hôm được không?”. Giọng tôi nghe rất khổ sở.
“Ha ha, Tiểu Ngư hả? Cậu đùa đấy à, mình đang ở Hồng Kông mà”. A Mông nói linh tinh một hồi rồi dập máy luôn.
“A lô, a lô”. Mấy giọt nước mũi của tôi vừa chảy ra đã đông cứng lại, tưởng như chỉ cần lấy dây xuyên qua là sẽ thành chuỗi hạt đeo được.
“A lô, Lâm Sở à? Cậu không thể thấy chết mà không cứu chứ…”. Tôi vừa sụt sịt khóc vừa gọi điện cho Lâm Sở.
“Mình về quê rồi, đang ở quê mà!”. Giọng cô ấy có vẻ uể oải.
“Trời đất ơi!”. Tôi hét to rồi quăng luôn cái điện thoại xuống đường. Vào lúc nguy cấp mà chẳng nhờ vả được ai cả.
“Tại sao mình lại đen đủi thế này chứ?”. Tôi ngồi lên ghế ở tiệm Vĩnh Hòa, trong đó chẳng còn ai, mọi người đều đang sung sướng, hạnh phúc ở nhà rồi. Dù gì thì ở nhà vẫn là sướng nhất, tất cả đều do tay Ngụy Tử Lộ, tại sao lại để quên thứ quan trọng như thế ở phòng tôi chứ, bực mình quá đi mất.
Đang nghĩ vẩn vơ, tôi chợt thấy Thẩm Lãng đi ngang qua cửa. Anh ấy đang đi tìm tôi chăng? Lòng thấy hoan hỉ hơn bao giờ hết, tôi cười sung sướng.
“Tiểu Ngư, về nhà đi em, ở ngoài này lạnh lắm…”. Thẩm Lãng đã nhìn thấy tôi, cứ đứng gọi ngoài cửa.
“Em không lạnh…” Tôi giương mắt nhìn anh ấy.
“Tiểu Ngư, mẹ bảo sẽ không đánh em đâu mà”. Trời lạnh nhưng không hiểu sao mồ hôi anh ấy cứ túa ra.
“Còn lâu, em về nhà thế nào cũng sẽ bị đánh chết”. Tôi bĩu môi.
“Tiểu… Ngư…”. Đột nhiên Thẩm Lãng ngã xuống, thở khò khè, mặt trắng bệch.
“Anh, anh ơi!”. Tôi sợ hãi, chạy vội ra ngoài.
“Tiểu Ngư… về nhà đi…!”. Thẩm Lãng cố gắng níu lấy cổ áo tôi.
“Thuốc của anh để đâu rồi?’ Tôi vội lục túi áo Thẩm Lãng lấy thuốc rồi cho vào miệng anh ấy.
“Em về nhà đi mà!”. Một tay anh giữ tôi, một tay kéo cái túi.
“Không … về để chết sao?”. Tôi cũng cố kéo cái túi lại.
“Đừng nói vớ vẩn, ai lại đánh chết con gái rượu của mình chứ?”. Thẩm Lãng đã thấy khỏe hơn, cố gắng lôi tôi về.
“Sau đó