Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341985

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1985 lượt.

lên, tôi thường giả vờ chia tay với Ngụy Tử Lộ, có khi mấy ngày liền không thèm gặp anh ấy, lần lâu nhất kéo dài đến một tháng. Chuyện kinh khủng này đã xảy ra vào thời điểm đó.
“Trời ạ, mẹ định làm gì chứ?”. Tưởng tôi và Ngụy Tử Lộ chia tay nhau thật nên người mẹ thân yêu của tôi hào hứng kiếm ngay cho con gái một đối tượng khác để xem mặt. Đáng ghét hơn, người đó còn là họ hàng của An Nguyệt , cô con dâu gả khoán này đúng là luôn khiến người ta thấy khó chịu.
Ngồi trước mặt tôi là thằng em họ chẳng biết từ đâu mọc ra của An Nguyệt, mặt mũi non choẹt, lại còn đầy mụn trứng cá nữa, vừa thấy tôi đã nổi da gà, chỉ nhìn cũng biết anh ta thuộc loại mọt sách, suốt ngày ru rú ở nhà, cặp kính cận chẳng khác nào hai cái “mông chai”.
Mẹ còn bắt tôi phải ngồi lại nói chuyện với hắn, còn mẹ và An Nguyệt thì đi đâu mất. Hôm đó, về đến nhà, tôi nhúng ngay cái váy tơ tằm của An Nguyệt vào chậu nước sôi…
Nhưng thực sự cho đến giờ, tôi vẫn không thể nhận ra nét liên quan nào giữa anh chàng đẹp trai phong độ đang đứng đối diện với cái gã mặt toàn trứng cá ngày xưa cả. Sau lần gặp nhau đó, hắn còn dám tới tìm An Nguyệt để hỏi xem ý tôi thế nào, nếu không bị Ngụy Tử Lộ ngăn lại thì tôi đã gọi người tới, tẩn cho hắn một trận rồi.
13
Cuối tuần, tôi và Cố Đại Hải về nhà bố mẹ anh ấy chơi, bố chồng tôi vẫn còn giận, mọi người có khuyên thế nào ông cũng không nguôi.
“Hay là… chúng mình cứ đưa Tiểu Khê về đi?”. Tự nhiên tôi nhớ đến vụ Thẩm Lãng cố sống cố chết lôi tôi về nhà năm đó.
“Có được không? Chỉ sợ về rồi lại ầm ĩ lên thôi”. Cố Đại Hải thở dài.
“Thôi thì còn nước còn tát vậy”.
Tôi lấy điện thoại ra, nó đang rung bần bật. “A lô!”. Số điện thoại gọi tới không có trong danh bạ của tôi, nhưng có vẻ quen quen.
“Là anh, Hoa Thiên đây! Có rảnh không em?”. Giọng người đàn ông ở đầu dây bên kia tự nhiên làm tôi tim đập chân run, chẳng hiểu tại sao dạo này, tôi e dè với tất cả mọi người trong nhà An Nguyệt loại huyết thống bên đó thật đáng sợ.
“À, để xem đã, có lẽ có chút việc”. Tôi cười trừ, trả lời vài câu rồi cúp máy.
“Ai thế?”. Khi quay lại, Cố Đại Hải đang nhìn tôi chằm chằm, chẳng khác gì đang chờ đèn đỏ.
“Một người bạn hỏi em ngày mai có rỗi không ấy mà”. Tôi xóa luôn nhật ký điện thoại.
“Ờ”.
“Tại sao anh lại không hỏi em?”. Đến tối, tôi vẫn thấy thắc mắc.
“Hỏi em cái gì cơ?”. Cố Đại Hải dụi mắt hỏi tôi, tôi vừa lay anh ấy dậy.
“Về cuộc điện thoai đó, tại sao anh lại không hỏi kỹ em xem đã nói chuyện với ai?”. Tôi kéo tai anh ấy.
“Ôi trời ơi! Em vẫn còn nhớ chuyện đó đấy hả? Chẳng phải em đã bảo là một người bạn của em rồi sao?”. Cố Đại Hải tỏ ra ngạc nhiên.
“Anh tin ngay hả?”. Tôi ngớ người ra.
“Tin chứ, em nói gì anh chẳng tin…”. Cố Đại Hải ném lại một câu rồi quay lưng ngủ tiếp.
“Anh đúng là đồ ngốc!”. Tôi nằm xuống, gối đầu lên tay anh ấy. Cố Đại Hải béo thật, tay toàn thịt là thịt, nhưng mà rất mềm, thật dễ chịu. Tôi từ từ ngủ thiếp đi.
Cuối tuần, tôi đưa Cố Tiểu Khê về nhà.
Trên đường về, chẳng ai nói với ai câu nào, mỗi người đều theo đuổi suy nghĩ của riêng mình. Cố Đại Hải chau mày lại, có lẽ anh ấy đang tính xem chẳng may lát nữa có đánh nhau thì phải làm thế nào; Cố Tiểu Khê thì cứ nhìn ra ngoài cửa sổ, chắc đang nghĩ có nên về nhà không đây; còn tôi lại không biết Hoa Thiên sẽ “đối phó” với tôi như thế nào, An Nguyệt chắc chắn sẽ không bỏ qua một cơ hội lớn như thế, không gây chuyện với tôi, chị ta sao có thể yên lòng được.
“Đến rồi…”. Cố Đại Hải nói nhỏ.
“A, xuống xe thôi, đến nhà rồi!”. Tôi mở cửa xe, nhưng Cố Tiểu Khê vẫn ngồi yên.
“Tiểu Khê anh cầm hành lý giúp em nhé!”. Cố Đại Hải ôm túi đồ bước vào nhà.
Giống như đứa nhóc vừa làm sai chuyện gì đó, Tiểu Khê cứ nắm lấy áo tôi: “Em sợ…”.
Mẹ thường bảo tôi là đứa trẻ đáng ghét nhất, chẳng bao giờ chịu nhận là mình sai cả, lần nào cũng bỏ nhà đi rồi quay về cũng im thin thít không nói câu nào, không biết sợ là gì. Thực ra có rất nhiều chuyện mà mẹ không biết. Lần nào về nhà, tôi cũng núp sau lưng Thẩm Lãng hoặc đứng cạnh cửa để còn liệu đường mà chạy. Nhưng lần nào, mẹ cũng chỉ nói vài câu rồi lại ôm lấy tôi rất chặt, hoặc đợi tôi ở phía cửa sau. Có lúc, chẳng có chuyện gì to tát cả nhưng tôi vẫn lén trốn đi, không vì cái gì hết mà chỉ để nhận cái ôm đó, cái ôm vĩnh viễn thuộc về tôi, tha thứ cho mọi lỗi lầm của tôi… Cái ôm đó của mẹ khiến tôi như bị nghiện.
Mọi việc diễn ra thuận lợi ngoài dự kiến. Nhìn thấy Cố Tiểu Khê, bố mẹ chồng tôi chẳng nói câu nào mà chỉ khóc, cuối cùng khi cả nhà ôm nhau khóc xong thì mặt mày lại hớn hở trở lại. Vở kịch đoàn tụ đến đó là kết thúc, nếu như ở ngoài rạp, chắc chắn sẽ có người lên tặng hoa, vỗ tay… rồi. Cả nhà chúng tôi cùng nhau ăn cơm, sau đó còn chụp mấy bức ảnh cả gia đình nữa. Đây là lần đầu tiên tôi chụp ảnh cùng bố mẹ chồng, mặc dù ảnh chụp rất đẹp nhưng chẳng hiểu sao tôi vẫn có cảm giác mình không thuộc về nơi đó.
“Làm sao mà con biết được, sao thế ạ?”. Tôi ngắt một quả nho, cho vào miệng.
“Chưa rửa đâu đấy!”. Mẹ đánh vào t