XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341782

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1782 lượt.

thì sao ạ?” Cố Tiểu Khê ngồi im, chăm chú nghe tôi kể, vẻ mặt rất háo hức.
“Sau đó ấy hả? Thì chị về nhà, mẹ chỉ nói mấy câu rồi ôm lấy chị mà khóc, còn nấu mấy món ngon cho chị ăn nữa”. Tôi cố kể một cách thản nhiên, thực ra nghĩ lại cũng thấy đau lòng lắm, mẹ tôi thật biết chịu đựng, cả đời làm nghề giáo, cuối cùng lại dạy dỗ không nên một đứa con hư đốn như tôi.
“Chị dâu ơi, thế có nghĩa là bố mẹ em cũng không trách em đâu, đúng không ạ?”. Mắt con bé chợt đỏ hoe.
“Đương nhiên rồi, em cứ nhìn chị là biết, hoàn cảnh của hai chị em mình cũng giống nhau mà”. Tôi ôm vai nó, an ủi.
“Thế nào rồi?”. Tôi hỏi Cố Đại Hải, anh ấy vừa từ nhà bố mẹ về.
“Không lạc quan lắm, bố còn mắng anh một trận nữa?”. Cố Đại Hải dựa người vào ghế, dáng vẻ rất mệt mỏi.
“Anh nghe điện thoại đi!”. Gần mười giờ tối, tôi đang lơ mơ ngủ thì có chuông điện thoại, chẳng biết ai gọi mà đáng ghét thế, tôi quay sang đạp Cố Đại Hải.
“Ờ…”. Cố Đại Hải mắt nhắm mắt mở ngồi dậy.
“A lô!”.
“Anh à, chị dâu đâu ạ”. Người gọi tới hình như là Cố Tiểu Khê
“Tìm em đấy!”. Cố Đại Hải nhét điện thoại vào tay tôi rồi quay người sang một bên ngủ tiếp, đúng là đồ vô nhân tính!.
“Chị dâu, anh Thẩm Lãng sao lại tốt thế cơ chứ…”. Cố Tiểu Khê không ngừng khen Thẩm Lãng.
“Ơ, hay là hai chúng ta đổi nhau, em là em gái Thẩm Lãng đi! Thẩm Lãng thì có quái gì tốt đâu chứ?’. Tôi bóp đầu, chỉ muốn tắt điện thoại đi ngủ.
“Sao thế ạ. Chị dâu à, sao chị không quen anh trai em sớm hơn nhỉ?”. Cố Tiểu Khê vẫn huyên thuyên.
“Ờ, ờ, chị sai rồi. Tha cho chị đi…!”. Tôi chui vào trong chăn rồi từ từ thiếp đi, không, phải nói là hôn mê mới đúng.






14
Hôm sau, Lâm Sở hoan hỉ gọi điện thoại cho tôi, cô ấy và Thomas đã vượt qua vòng loại, được vào chung kết. Cô nàng vui sướng đến nỗi ba giờ sáng đã rủ tôi đi chúc mừng.
“Cậu giỏi thật đấy nhỉ ? Cố Đại Hải đang tức điên lên kia kìa”. Tôi cài lại áo khoác, đứng dưới cổng, xe của Lâm Sở cũng vừa mới tới.
“Đi ăn mừng thì làm sao mà thiếu cậu được? Thomas vẫn đang ở Hồng Kông, ngày mai mới về”. Lâm Sở vừa ra khỏi xe đã khoác vai bá cổ tôi.
“Thôi thôi, … Mau lên xe đi, mình sắp đông cứng rồi đây này!”. Tôi đã đứng dưới cổng hơn hai mươi phút, lạnh sắp chết đến nơi, còn Cố Đại Hải thì suýt chút nữa không chịu để tôi ra ngoài.
“Biết làm sao được! Con gái không giỏi thì mới có đức, em lại giỏi quá nên thành ra thất đức”. Tôi dựa người vào tường bảo. Một anh chàng vào nhà vệ sinh cứ nhìn tôi chằm chằm.
“Nhìn cái gì mà nhìn? Chưa thấy người ra đứng ngoài cửa nhà vệ sinh bao giờ sao hả?”. Tôi lườm anh ta rồi đi về phía cửa sổ. Người tôi để ý trong vũ trường vừa nãy đang đứng bên cửa sổ, giờ tôi nhìn thấy rõ rồi, anh ta y như bản sao của Ngụy Tử Lộ vậy, bất giác chân tôi cứ đi về phía đó…
“Ngụy… Ngụy Tử Lộ…”. Tôi vỗ vai anh ta, đúng là Ngụy Tử Lộ thật. Quần áo Tử Lộ nhàu nhĩ toàn nếp gấp, người đầy mùi rượu, chắc đã uống không ít, mà hình như còn bị dị ứng với rượu nữa. Mỗi lần uống rượu thế này, ngày hôm sau, thể nào người anh ấy cũng mọc lên nốt đỏ, phải bôi dầu gió mới khỏi.
“Tiểu Ngư… Tiểu Ngư…!”. Anh ấy đột nhiên ôm chặt lấy tôi.
“Làm cái gì thế hả? Buông tay ra!”. Tôi gắng sức đẩy anh ấy.
“Anh đừng có quá đáng, chúng ta đâu còn có thể thân thiết như vậy được nữa!’. Tôi gắt. Mũi tôi bị ép chặt vào người anh ấy, chỉ thở được có một chút.
“Anh làm gì thế hả?”. Chẳng biết từ lúc nào, Hoa Thiên đã bước ra khỏi phòng vệ sinh, vung tay đấm một cú, Ngụy Tử Lộ liền ngã lăn ra đất.
“Anh làm gì vậy?”. Tôi quay lại, tát cho Hoa Thiên một cái.
“Không phải… anh…”. Hoa Thiên nhìn tôi, tỏ ra ấm ức.
“Xin lỗi, em…”. Tôi cầm lấy bàn tay Tử Lộ đang run rẩy, chẳng biết phải làm thế nào nữa. “Anh giúp em gọi bọn A Mông lại đây được chứ?. Tôi quay lại bảo Hoa Thiên. Mấy giây say, tôi mới đỡ được Ngụy Tử Lộ dậy, nước mắt tự nhiên trào ra, từng giọt từng giọt rơi xuống mặt anh ấy. Anh vẫn như ngày xưa, có chuyện gì cũng chỉ một mình chịu đựng.
15
Ngụy Tử Lộ đúng là bị trúng độc do uống quá nhiều rượu, may mà chúng tôi chưa kịp đưa tới bệnh viện , truyền nước xong là không việc gì nữa. Tôi gọi điện thoại cho Triệu Bồi, bảo chị ấy tới đón, nhưng không ngờ người đi cùng chị ấy tới viện là Cố Đại Hải.
“Cố Đại Hải, không phải anh đang ngủ ở nhà sao?”. Cố Đại Hải trán đấy mồ hôi, cứ nhìn xuống đất, không biết phải trả lời thế nào.
“Xin lỗi Tiểu Ngư…”. Triệu Bồi mặt đầy nước mắt nhìn tôi. “Hôm nay, chị và Ngụy Tử Lộ cãi nhau, anh ấy liền bỏ đi… Chị chẳng biết phải làm thế nào cả…”. Chị ấy cứ ôm mặt mà khóc, làm ai nhìn thấy cũng phải bùi ngùi thương cảm.
“Sao cơ, Ngụy Tử Lộ dám làm thế cơ à? Em … à, em xin lỗi nhé, em không có ý đó”. Lần này tới lượt tôi đỏ mặt. Ngụy Tử Lộ dạo này ghê gớm thật, còn dám cãi nhau cơ à, nếu là trước đây, tôi đã cho anh ấy một trận rồi.
“Bác sĩ, không sao chứ ạ?’. Tôi hỏi. Lúc chúng tôi đẩy cửa vào phòng bệnh, Ngụy Tử Lộ vẫn chưa tỉnh.
“Không sao. Các cô cậu cũng thật là… Ng