Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341793
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1793 lượt.
với tôi vừa hỏi.
“Vẫn chưa tỉnh ạ”.
“Khổ thân, nó đen đủi quá…” Mẹ tôi vốn dễ động lòng, nước mắt sắp sửa trào ra.
“Sẽ ổn cả thôi mà! Họ còn phải tổ chức đám cưới nữa chứ!”. Tôi vỗ lưng mẹ.
Chẳng biết An Nguyệt vào từ lúc nào, đi tới hỏi tôi: “Tiểu Ngư, ăn táo không em?”.
“Không, cám ơn chị”. Tôi bảo. Ăn để chị ta hạ độc chết tôi chắc?
“Sao tự nhiên em lại lạnh nhạt với chị thế?”. An Nguyệt buồn bã đặt đĩa táo xuống.
“Sao cơ? Có gì đâu ạ?”. Tôi cười “hì hì” nhìn chị ta. Tôi đã bao giờ thân thiết với An Nguyệt đâu nhỉ?
“Thật là tốt quá! Tiểu Ngư nhà ta sắp làm mẹ rồi”. An Nguyệt chải đầu cho tôi, có người hầu hạ, ai mà chẳng thích chứ?
“Ha ha!”. Tôi cười trừ, cái bà này định giờ trò gì đây ?
“Tiểu Ngư à, sao dạo này tự nhiên anh trai em lại bận thế nhỉ?”. Buộc tóc cho tôi xong, chị ta đi ngay vào chủ đề chính. Đúng là chả biết diễn gì cả, nếu là tôi, tôi không bao giờ chủ động hỏi mà sẽ khiến đối phương phải nói ra trước.
“Em không rõ lắm, đợt này bên tòa soạn bọn em đang hợp tác gì đó với bên công ty anh Thẩm Lãng hay sao ấy?”. Tôi quay đầu lại, dùng đôi mắt ngây thơ nhất nhìn chị ta.
“À… Mấy hôm trước, hình như chị nhìn thấy anh ấy đi với cô em chồng của em đấy!”. Trong mắt An Nguyệt toàn là một màu đen, không thể đoán được chị ta đang nghĩ gì nữa.
“Không đâu! Tiểu Khê xinh đẹp như thế còn Thẩm Lãng xấu mù, ai thích nổi ông ấy chứ ?”. Tôi cúi xuống nghịch đuôi tóc.
“À, ý em không phải bảo chị xấu gì đâu…!”.
“Ha ha, chị biết, chị biết chứ! Vậy em nghỉ đi nhé, chị ra ngoài đã!”. Chẳng hiểu chị ta đang âm mưu gì trong đầu nữa, quay người đi thẳng.
“Biết điều thì biến luôn đi!”. Tôi nhìn theo, rủa thầm.
“Tiểu Ngư à… mình…”. Mấy hôm sau, Trần Lộ mới tới tìm tôi, vẻ mặt cô ấy trông rất mệt mỏi. Tuy Dương Siêu đã tỉnh rồi nhưng vẫn phải dùng thuốc, anh ấy mới hồi phục lại được một chút sức lực.
“Sao thế? Có gì cứ nói đi! Mình sẽ giúp”. Tôi rót nước cho Trần Lộ.
“À… tiền viện phí của Dương Siêu…” Mắt cô ấy đỏ lên.
“Ừ, mình biết, mình biết!”. Tôi vội vàng đi lấy ví, rút 1000 tệ ra. “Cậu cầm trước đi đã, lát mình sẽ bảo Cố Đại Hải đi rút thêm”.
“Cảm ơn cậu!” Trần Lộ bật khóc, nhìn rất tội nghiệp.
“Thôi, thôi, cứu anh ấy quan trọng hơn mà!”. Tôi vỗ nhẹ lên vai, an ủi cô ấy.
Đúng lúc ấy, điện thoại của tôi đổ chuông.
“A lô!”.
“Chị dâu ạ”. Là Cố Tiểu Khê.
“Ờ, sao bỗng dưng lại nhớ tới chị thế?”. Tôi nhìn xuống dưới sân, thấy một chiếc xe trông rất quen, đó là xe Thẩm Lãng mà. Cái màu sắc đó, lại còn sơn hai màu lên nữa, xấu chết đi được, trông chẳng khác gì xe taxi cả.
“Chị dâu, mẹ bảo em mang đồ tới cho chị đấy ạ”. Cố Tiểu Khê nói trong điện thoại.
“Ờ, được rồi, em lên đi!”. Tôi vất vả lắm mới bảo được mẹ Cố Đại Hải về nhà nhưng không thể làm sụt giảm được sự nhiệt tình của mẹ chồng, gần như ngày nào bà cũng bắt Cố Tiểu Khê mang đồ ăn tới.
Vừa cúp máy, tôi liền trông thấy một cảnh hệt như trong phim, Cố Tiểu Khê đang bước ra từ xe của Thẩm Lãng. Tôi vội vàng đưa tay lên dụi mắt.
Con cái!
1.
Thomas bị Lâm Sở thẳng thừng đoạn tuyệt, khóc lóc ầm ĩ, mắng Lâm Sở không phải là người, không trượng nghĩa, Lâm Sở không nén nổi tức giận, chửi ngay: “Tao không muốn nói chuyện trượng nghĩa với mấy thằng lưu manh!”, hắn liền câm họng, không nói được gì nữa.
“Sướng thật! Cậu không thấy đấy thôi… Hắn thế này này…”. Lâm Sở cười hả hê, đạp chân xuống đất.
“Thôi thôi, không được mất cảnh giác đâu dấy, cậu phải cẩn thận mới được! Nhất là A Mông ấy, cứ thấy giai là mắt sáng lên… Chẳng có tí tự trọng gì cả!”. Tôi bảo. Tôi bị cả nhà hạ lệnh cấm uống rượu, chỉ được uống nước hoa quả. Lâm Sở cũng vì tôi mà thay đổi thực đơn, dường như tất cả tình cảm vốn dành cho đứa con chưa được sinh ra của cô ấy giờ chuyển hết sang cho con tôi.
“Chẳng phải còn có anh nữa sao?”. Hoa Thiên đã đứng ngoài cửa từ lúc nào.
“Tốt quá! Em đang bực vì chả có ai đây!”. Lâm Sở chạy ngay ra, khoác vai Hoa Thiên. “Nói thật là giao cho bọn nó, em cũng không yên tâm, một lũ ăn hại chỉ biết gây chuyện thôi”.
Lâm Sở và A Mông uống say quá, không ai lo cho tôi cả, tôi đành phải tự gọi taxi về nhà.
“Em đi đâu?”. Hoa Thiên lái xe lên trước mặt tôi.
“Về nhà thôi, anh cứ đi trước đi!”. Tôi liếc anh ta, tất cả chỉ tại An Nguyệt, hủy hoại cả vị trí của một anh chàng đẹp trai trong lòng tôi.
“Em lên xe đi, ở đây khó gọi xe lắm!”. Hoa Thiên giơ tay ra, kéo túi xách của tôi.
“Được thôi!”. Tôi đành phải lên xe.
“Sao em có vẻ coi anh như kẻ địch thế nhỉ?”. Khi xe dừng ở chỗ tắc đường, Hoa Thiên mới lên tiếng hỏi tôi.
“Đâu có…”. Tôi chối cãi.
“Tại chị họ anh sao?”. Anh ấy quay sang, nhìn chằm chằm vào mặt tôi.
“Ờ… Chắc thế! Chị anh ghê gớm lắm!” Tôi thật thà trả lời.
“Thực ra chị ấy rất yếu đuối, chỉ là tỏ ra như vậy thôi”. Hoa Thiên mở nhạc lên.
“Chịu thôi, em chẳng biết Thẩm Lãng có gì hay ho chứ? Anh ấy chỉ là một tên ngốc thôi mà!”. Tôi nhìn ra ngoài đường, bài hát này