Old school Easter eggs.

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341787

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1787 lượt.

mặt chúng tôi.
Tôi gật đầu, cố gắng không gây ra tiếng động.
“Ở đây hết rồi chị ạ”. Cô em xinh tươi đưa cho tôi một phong bì thư. Cô gái này nhìn rất trong trắng ngây thơ, còn hơn cả mấy cô ngọc nữ minh tinh gì đó nữa. Có lẽ tôi phải kiếm cho cô ấy một ông bầu mới được.
“Ở đây yên tĩnh lắm, các em cứ từ từ mà xử lý, chẳng có ai đến đâu”. Triệu Tam quay lại gật đầu với tôi rồi đá cho cái bao tải một phát, sau đó mới đi.
Tôi vỗ vai Lâm Sở và đưa cho cô ấy một cây gậy.
Lâm Sở liền giơ ngón tay cái lên rồi vụt liên tiếp vào cái bao.
“Oh my God! Tôi có tiền mà, tôi sẽ đưa cho các người hết…”. Thomas nằm trong bao tải khóc ầm ĩ, một dòng nước khai khai từ trong túi chảy ra ngoài. Ôi mẹ ơi! Hắn tè cả ra quần rồi.
“Ha ha, vui thật đấy!”. Lâm Sở bấm còi ầm ĩ trong xe.
“Khốn kiếp! Biết mấy giờ rồi không hả? Không để người khác ngủ à?”. Đèn ở căn hộ gần đó bật lên, một anh giai đứng ngoài ban công ra sức chửi mắng.
Từ đằng xa vọng tới tiếng giày cao gót gõ lộp cộp. Người đó đi rất vội vàng, suýt nữa thì ngã ra đường.
“Ha ha…”. Tôi bật đèn lên.
“Thế nào? Thế nào rồi?”. Người kia vội vàng mở cửa xe rồi chui vào trong.
“Cậu vội cái gì chứ? Không giải quyết xong thì bọn mình gọi cho cậu làm gì?”. Tôi nhìn A Mông , chắc chắn cô ấy vừa chạy bộ tới đây, mặt đầy mồ hôi.
“Này, ở trong đó cả đấy!”. Lâm Sở đưa phong bì cho cô ấy.
“Tốt quá! Tốt quá rồi!...” Mà thôi chết, nhỡ trong máy tính có lưu thì sao?. A Mông đang toét miệng cười liền im ngay lại, mặt mếu máo như sắp khóc.
“Khỏi lo! Triệu Tam đã lấy ổ cứng ra, ném xuống hồ rồi”. Tôi nhìn A Mông bảo.
“Ha ha, thế thì chắc không sao nữa rồi!”. A Mông thở phào, hớn hở quay sang nhìn chúng tôi. “Hai cậu đã xem rồi đúng không?” Cô ấy nheo mắt hỏi.
“Ha ha, dáng cậu cũng được ra phết…”. Tôi vỗ vai A Mông.
“Mình biết ngay mà! Các cậu …đúng là ….đồ lưu manh!”. A Mông tức đỏ cả mặt, xông lên đánh chúng tôi. “Mình đang nghĩ không hiểu sao các cậu lại cười đùa vui vẻ thế, thì ra là lấy chuyện của mình làm trò đùa!”.
“À, Lâm Sở, cậu phải đề phòng Thomas đấy, hắn ta chẳng tốt đẹp gì đâu!”. Tôi vừa nói vừa nhìn A Mông đang đốt mấy bức ảnh.
“Ờ, mình đã đổi người cộng tác rồi. Đợi đến khi hắn lết được từ viện về, mình mới nói cho hắn biết, cho hắn tức chết luôn!”. Lâm Sở vừa cười, vừa hút thuốc.
22
“Thế cậu định khi nào mới đi tìm Lý Triển Bằng đây?”. Tôi hỏi A Mông. Giờ cậu ấy chẳng khác gì trúng số độc đắc, mặt hớn hở như hoa.
“Trời sáng rồi đấy! A Mông sắp được hát bài ca gia đình đoàn tụ rồi!”. Lâm Sở vừa uống bia vừa đùa.
“Các cậu thật đáng ghét!”. A Mông quay sang cấu tôi.
“Đúng rồi, mình phải nói cho các cậu một tin!”., Tôi đột nhiên nhớ ra, liền bỏ miếng dưa trong tay xuống. “Mình ngờ rằng em gái của Cố Đại Hải đang cặp kè với anh trai mình đấy”.
Tôi bình tĩnh kể cho họ nghe mọi chuyện nhưng chẳng thấy A Mông hào hứng xông vào gì cả. “Hả? Sao các cậu không ngạc nhiên gì thế?”.
“Thừa hơi, mình đã đoán ra chuyện đó từ lâu rồi!”. A Mông nhìn tôi một lát rồi cạn ly với Lâm Sở.
“Hả? Thế tại sao mình lại không biết vậy?”. Tôi thấy hơi hụt hẫng.
“Cậu đang chìm trong hạnh phúc thì còn biết cái gì chứ?”. Lâm Sở lấy vỏ lạc ném tôi.
“Nhưng mình đang nghĩ, không biết lúc An Nguyệt biết chuyện này thì sẽ thế nào đây nhỉ?’. A Mông tủm tỉm cười.
“Mặt không cảm xúc, sau đó thì sẽ thế này…” Lâm Sở giả bộ mặt mày đau khổ, đăm đắm nhìn tôi. “Lãng … tại sao anh lại lừa dối em…? Con của chúng ta …. Nếu như anh không đẩy em thì giờ con chúng ta đã biết đi rồi…”.
“Thôi thôi…! Cậu nói nghe ghê quá đấy!”. Tôi thấy nổi cả gai ốc. Chuyện này kinh khủng quá, nếu quả thực là thế thì tôi phải bàn bạc lại với Cố Đại Hải mới được.
“Tiểu Ngư, em không sao chứ? Trông mặt em khó coi quá!”. Anh Trần vừa dọn đồ vừa nhìn tôi.
“À, tại mấy ngày nay em không được ngủ, phải chạy đôn chạy đáo khắp nơi thôi mà”. Tôi thở dài.
“Em bận thật đấy! Nếu là anh chắc đã bỏ việc rồi, anh chàng Cố Đại Hải nhà em không kêu ca gì chứ?”. Anh Trần cúi xuống lấy túi đựng máy quay, tôi bắt đầu thấy trời đất điên đảo, sau đó thì lịm đi, không biết gì nữa.
“Cô có thai rồi, không được thức đêm nữa nhé!”. Bác sĩ báo cho tôi một tin động trời, hại tôi một lúc sau mới bình tĩnh lại được.
“Thật sao ạ? Cảm ơn bác sĩ!”. Cố Đại Hải cúi đầu lia lịa như đang tế sao, cứ làm như thể đây là công lao của vị bác sĩ đó vậy.
“Liệu có khi nào bị nhầm không nhỉ?”. Về đến nhà, tôi vẫn không tin. Chuyện này “khủng bố” quá.
“Hí hí hí hí…” Cố Đại Hải vừa nhìn tôi vừa cười như ngớ ngẩn.
“Cười cái đầu anh ấy!”. Tôi nhặt cái giầy lên đập Cố Đại Hải.
“Em làm gì thế? … Đây là việc tốt mà…!”. Vừa nói, Cố Đại Hải vừa hớn hở chạy đi gọi điện thoại.
“Thế là cậu cũng xong đời rồi đấy!”. A Mông nhìn tôi đầy cảm thông. Hôm nay, cô ấy tới tìm Lý Triển Bằng, định bảo không cần ly hôn nữa, không ngờ Lý Triển Bằng tưởng cô ấy lại giở trò liền mắng cho mấy câu.
“Ai bảo thế? Tốt quá rồi còn gì!”. Trần Lộ còn vui hơn cả tôi nữa, cứ luôn miệng bảo đó là chuyện tố