Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Kết Hôn, Anh Có Dám Không?

Tác giả: Lục Nguyệt Mạc Ngôn

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341825

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1825 lượt.

Mẹ nhà hắn chứ! Tên khốn kiếp ấy dám chọc tức mình!”. Lâm Sở quay người đi vào nhà.
“Cậu làm thế sẽ trị được hắn chắc? Nếu mà cậu lỡ tay làm thật thì A Mông còn sống nổi không?”. Tôi ném giấy ăn vào mặt cô ấy.
“Cậu nói đi, phải làm thế nào bây giờ?”. Lâm Sở thở dài rồi ngồi xuống ghế, châm thuốc hút.
“Đi tìm Triệu Tam, chắc lão ấy sẽ có cách”. Tôi chống cằm, bảo. Cõ lẽ đây là cách tốt nhất bây giờ.
“Đi, đi ngay thôi!”. Lâm Sở hùng hổ xông ra ngoài.
“A Mông , cậu mà ly hôn trước khi bọn mình quay lại là sẽ biết tay bọn mình đấy!”. Tôi chỉ tay về phía A Mông rồi mới đi.
“Anh xem phải làm thế nào để giết hắn luôn đi…!”. Lâm Sở mắm môi mắm lợi ghì đôi đũa xuống.
“Giết hắn cũng chẳng có tác dụng gì cả!”. Triệu Tam rít thêm một hơi thuốc nữa rồi rót rượu ra ly.
“Thế phải làm sao?”. Tôi vừa ăn đậu phộng vừa hút thuốc. Căn phòng này của Triệu Tam khá đẹp, chỉ tội không thoáng gió, mới hút mấy điếu mà cả phòng đã đầy khói như ở trong chùa.
“Chẳng phải hắn thích phụ nữ sao? Kiếm lấy một em xinh tươi, dụ dỗ cặp kè một thời gian rồi lấy trộm ảnh là được thôi”. Triệu Tam nhắm mắt lại, xoa xoa cái đầu trọc lóc của mình.
“Giá cả thế nào?”. Người trong giới giang hồ không có tiền chắc chắn không làm. Tôi vứt mấy cục xương cho con mèo ngoài cửa, nó đã ngồi chầu chực ở đó lâu lắm rồi.
“Em đang chửi anh đấy hả? Yên tâm đi! Vụ này để anh lo!”. Triệu Tam xoa nhẹ lên tay tôi.
“Thế thì em phải thay mặt bạn em cảm ơn anh trước mới được! Làm một ly đi!”. Tôi ra hiệu cho Lâm Sở cùng nâng ly, coi như chẳng có chuyện gì xảy ra cả. Triệu Tam đã uống rượu rồi cho nên mới dám động tay động chân với tôi như thế.
“Tên lưu manh đó chẳng phải thích cậu sao?”. Trên đường về, Lâm Sở quay sang hỏi tôi.
“Nghĩ nhiều thế làm gì? Lo chuyện của A Mông trước đã, sau này mình sẽ kiếm dịp nào đó cho hắn một trận”. Tôi nhìn qua cửa kính xe, bảo.
“Thế Cố Đại Hải sẽ đến nhà đón cậu chứ?”.
“Không biết, đón thì đón, không đón thì thôi, chả sao cả.”
“Thế thì mình phải nói chuyện với cậu đã”. Lâm Sở đột nhiên dừng xe lại, quay sang nhìn tôi.
“Thôi khỏi, mình biết rồi, nếu là mình thì mình cũng đỡ chị ta dậy, chỉ là trong lòng thấy không vui thôi.”. Tôi nhìn Lâm Sở, mắt cô ấy đang trợn tròn lên, chứng tỏ sắp nổi giận đến nơi rồi.
“Thế anh ấy có hỏi tại sao cậu lại ở cùng chỗ với Ngụy Tử Lộ không? Cậu lấy cớ gì mà giận chứ?”. Câu nói của Lâm Sở làm tôi đờ người ra. Không sai, Cố Đại Hải thấy tôi ở cùng với Ngụy Tử Lộ, lại là lúc nửa đêm nữa, chắc trong lòng cũng chẳng vui vẻ gì.
Lúc tôi mò về tới nhà thì Cố Đại Hải đang nằm trên ghế, nhìn dáng vẻ anh ấy chắc mấy ngày nay không được ngủ ngon.
“Này!”. Tôi đá Cố Đại Hải.
“Hả? Sao thế?”. Cố Đại Hải lồm cồm ngồi dậy, mắt nhắm mắt mở vừa nhìn thấy tôi định lao đến ôm lấy. “Vợ của anh!”.
“Thôi thôi, ngồi xuống đi, em có chuyện muốn nói đây”. Tôi đẩy chồng ra rồi ngồi xuống ghế. “Anh ký cho em cái này trước đã…”. Tôi móc từ trong túi ra tờ giấy vừa viết trên xe Lâm Sở.
“Anh… anh không ký đơn ly hôn đâu!”. Cố Đại Hải nhảy dựng lên.
“Anh hét cái gì mà hét?”. Tôi vẫy tờ giấy ra trước mặt. “Tự mình nhìn cho rõ đi!”.
“Thứ nhất, không được liên hệ với những người con gái có hoặc không quen biết sau mười hai giờ đêm! Thứ hai, không được qua đêm với những người con gái có hoặc không quen biết! Thứ ba…”. Cố Đại Hải ngoan ngoãn đọc những điều được viết trên tờ giấy đó như trẻ con lớp một tập đọc vậy.
“Anh xem kỹ chưa? Xong rồi thì ngoan ngoãn ký tên đi, sau này phải biết nghe lời, không là sẽ không có lần thứ hai đâu đấy!”. Tôi bế cả Bội Bội và Đu Đu lên. “Hai tên này là nhân chứng”.
“OK! Ký chứ, anh ký!”. Cố Đại Hải hí hửng chạy đi kiếm bút.






20
Triệu Tam quả đúng là Triệu Tam, mấy hôm sau đã thấy gọi điện bảo tôi cô em kia giăng bẫy thành công rồi, tuần này sẽ ra tay. Tôi vội vàng báo lại với Lâm Sở và A Mông.
“Bảo họ làm mau lên! Nếu không mỗi lần nhìn thấy hắn, mình chỉ muốn bóp chết hắn thôi!”. Lâm Sở chưa hết tức giận. Bởi vì cuộc thi kia nên cô ấy vẫn phải giáp mặt với Thomas.
“Biết rồi! Cậu đừng để lộ ra đấy!”. Tôi phải dặn đi dặn lại Lâm Sở, tính cô ấy nóng như lửa ấy.
Lát sau, chuông điện thoại vang lên, số máy bàn này tôi không quen, chắc là lại Lâm Sở.
“Xin chào mỹ nhân Ngư!”. Thomas vẫn chưa biết sống chết là gì, cười hớn hở như bắt được vàng. Cũng đúng thôi, kiếm được một cái ngân hàng cho vay không lãi, lại còn chộp được một em xinh tươi nữa cơ mà. Cô em mà Triệu Tam tìm tôi đã gặp rồi, xinh xắn lắm.
“Anh ở đây à? Lâm Sở đâu rồi?”. Tôi nhìn hắn ta với ánh mắt ác cảm.
“Ồ, tâm trạng cô ấy không được vui, chắc ăn nhằm phải cái gì rồi”. Thomas thì thầm vào tai tôi.. “Em phải cẩn thận, không khéo lại bị cô ấy mắng đấy!”.
“Ờ, em lên gác đây!”. Trong lòng tôi thầm nghĩ, giờ người mà Lâm Sở muốn giết chết nhất chính là đồ khốn nhà anh đấy.
21
“Giao cho em đấy!”. Triệu Tam đã tìm người trói Thomas lại, quẳng vào trong bao rồi đặt xuống trước


Pair of Vintage Old School Fru